Anh ta lại dời mắt đi, đánh giá hoàn cảnh xung quanh, chẳng hề trả lời câu hỏi của Tống Mang.
Tống Mang suy nghĩ một lát rồi nói:
"Vậy tôi đặt cho anh một cái tên nhé. Anh do tôi đốt ra, nhận tôi làm chủ, vậy cứ gọi là Tống Nhị Cẩu đi."
Anh ta bất ngờ lên tiếng:
Tống Mang bật cười:
"Chẳng phải có tên rồi sao? Sao ban nãy không trả lời tôi? Tôi nghe nói đốt người giấy cho mình tức là đốt người hầu, sao cái tên người hầu là anh lại chẳng nghe lời chút nào vậy?"
Tịch Ngọc im lặng một lát:
"Xin lỗi, tôi chưa quen với môi trường ở đây."
"Được rồi."
Tống Mang nói:
"Vậy tối nay anh canh chừng ở cửa, nếu có ai định xông vào thì nhớ cản lại."
Tịch Ngọc lơ lửng bay đến sát cửa, đứng im bất động như một bức tượng điêu khắc trong suốt. Gương mặt tuấn tú tao nhã cũng chẳng có biểu cảm gì, làm Tống Mang cảm thấy anh ta hơi giống người máy.
Mãi đến khi Tống Mang đốt thêm hai hình nhân là hai cô bé xinh xắn, để họ ngồi khoanh chân trên giường đánh bài cùng mình, nét mặt Tịch Ngọc mới chịu thay đổi.
Đuôi mắt anh ta giật một cái.
Thế nhưng sự thay đổi này rất nhỏ, Tống Mang lúc này đang bận đánh bài nên chẳng hề chú ý tới sắc mặt anh ta.
Chơi được một lúc, cô mới quay sang rủ Tịch Ngọc:
"Anh có muốn chơi một ván không? Chơi ăn tiền đấy nhé, mỗi ván một trăm tiền âm phủ lận, hai đứa này chơi vui lắm."
Tịch Ngọc lạnh lùng đáp:
"Cờ bạc là không tốt."
Tống Mang: "…"
Cái quái gì vậy, người giấy mà cũng có nhận thức đạo lý nữa hả?
Đang mải kinh ngạc, Tống Mang chợt nghe thấy tiếng khóc lóc la hét của Từ Húc Dương vọng lên từ dưới lầu, miệng cậu ta còn không ngừng kêu la "Bạch gia tha mạng", "tôi không muốn chết" các loại.
Cô đứng dậy đi ra cửa nghe ngóng một lát. Hóa ra Bạch gia định ném Từ Húc Dương ra khỏi quán trọ, nhằm ép cậu ta đi lấy chuỗi bồ đề bạch ngọc của Tiểu Nha.
Cuối cùng Từ Húc Dương cũng khóc lóc khuất phục, nói rằng mình đồng ý vi phạm quy tắc để đi lấy chuỗi hạt kia.
Nghe xong toàn bộ sự việc, Tống Mang chỉ nhướng mày, tâm trạng không xao động nhiều.
Hạng người như gã, cô đã gặp quá nhiều trong thời tận thế. Rất nhiều kẻ vì muốn qua ải, vì muốn sống sót mà có thể bất chấp thủ đoạn.
Tất nhiên.
Bản thân cô cũng là loại người như vậy.
"Rầm!"
Đột nhiên, cánh cửa gỗ trước mặt Tống Mang rung bần bật, mười ổ khóa treo trên đó va vào nhau loong coong.
"Hu hu hu… Mở cửa… Mở cửa ra đi, hắn ta lại đến tìm tôi rồi, cô cứu tôi với có được không?"
Cô nghe thấy một tràng tiếng khóc hoàn toàn khác với ban nãy, truyền đến ngay từ phía bên kia cánh cửa. Có người đang khóc lóc ở ngay ngoài phòng cô!
Tống Mang chăm chú lắng nghe.
Hình như… là giọng của Lục Tư Tư?
"Cứu tôi với, cứu tôi, Bạch gia bắt tôi ngủ với gã, tôi không muốn, tôi không muốn đâu!"
Tiếng khóc vẫn tiếp tục vang lên.
Tống Mang trước sau vẫn đứng yên cạnh cửa, ánh mắt hờ hững. Cô nghe thấy tiếng đập cửa bên ngoài ngày càng dồn dập, còn kèm theo cả âm thanh xèo xèo cào cửa của một vật sắc nhọn nào đó.
"Mở cửa ra! Mau mở cửa đi! Sao cô máu lạnh thế hả, mau cứu tôi với!"
Tống Mang vẫn không nhúc nhích.
Giọng nói bên ngoài bắt đầu lộ vẻ tức tối cáu bẳn, âm vực khi thì the thé, khi lại ồ ề thô kệch. Cứ như thể có hai giọng nói đang đồng thời cất lên, giọng của Lục Tư Tư hòa lẫn với giọng của một gã đàn ông.
Đây căn bản không phải Lục Tư Tư!
Tống Mang lùi lại vài bước, hạ thấp giọng hỏi Tịch Ngọc:
"Cái thứ đang cào cửa bên ngoài là gì vậy?"
Tịch Ngọc nhỏ giọng đáp:
"Là quỷ dị."
Tống Mang:
"Giọng bên ngoài nghe có vẻ là một con ma nam, không phải bà chủ quán trọ, cũng chẳng phải cô bé kia. Lẽ nào là một con quỷ dị khác trong quán trọ này?"
Tịch Ngọc không đáp.
Tống Mang lại hỏi:
"Anh có cảm nhận được trong quán trọ này có bao nhiêu quỷ dị không?"
Anh ta đáp:
"Rất nhiều."
Tống Mang méo mặt, cạn lời nói:
"Anh nói thêm vài chữ thì chết à? Sao cứ phải thốt ra từng hai chữ một thế?"
Tịch Ngọc:
"Từ ba trở lên chính là rất nhiều."
Tống Mang: "…"
Trai đẹp người giấy nào cũng lạnh lùng cao ngạo thế này sao?
Cô nhìn chằm chằm Tịch Ngọc một lát, rồi lại nhìn sang hai cô bé cách đó không xa.
Không ngờ quỷ dị sinh ra từ đồ hàng mã, mỗi đứa lại có một tính cách khác biệt như vậy.
Tống Mang ngẫm nghĩ, lấy ra hai xấp tiền âm phủ ném phịch xuống giường, nói với hai cô bé:
"Mỗi đứa một trăm nghìn, ra ngoài xé xác cái thứ kia cho chị, làm được không?"
Bịch! Bịch!
Bởi vì mỗi xấp tiền giấy này đều trị giá một trăm nghìn, khá nặng, nên khi rơi xuống đệm đã phát ra âm thanh trầm đục.
Tống Mang quay đầu lại, đã thấy trong mắt hai cô bé lóe lên tia sáng xanh lá hung tợn như loài sói đói. Chúng phấn khích ôm lấy tiền trên giường nhét tọt vào trong áo, sau đó hóa thành một tia sáng lao vọt ra ngoài cửa.
"Không thành vấn đề, chủ nhân!"
"Em ra liều mạng với hắn luôn!"
Tịch Ngọc thì cúi đầu nhìn Tống Mang.
Mặc dù anh ta chẳng nói lời nào, nhưng Tống Mang có thể cảm nhận được ánh mắt dò xét của anh ta đã nặng nề hơn, thậm chí còn xen lẫn một tia nghi hoặc.
Chắc là đang thắc mắc tại sao cô lại có nhiều tiền đến vậy.
Đây chính là hai trăm nghìn đấy.
Không phải hai trăm, cũng chẳng phải hai nghìn.
Một con ma sở hữu hai trăm nghìn tiền âm phủ, ở dưới địa phủ cũng được coi là ma có tiền rồi, huống hồ chi lại tiện tay thưởng cho người hầu tận hai trăm nghìn.
Nhưng Tống Mang đâu phải ma, cô là người cơ mà. Trên thân cô cũng chẳng có phúc trạch nào do tổ tiên ban cho, cô lấy đâu ra nhiều tiền đến thế?
Tịch Ngọc nhìn chằm chằm cô hồi lâu, trong đôi mắt lạnh băng thoáng hiện thêm vài phần dò xét và hứng thú.
Đó rõ ràng không phải là cảm xúc mà một người giấy có thể có được.
Ánh mắt Tống Mang liếc tới, thầm nghĩ trong bụng: Tên nhóc này, thế này còn chưa đủ làm anh trố mắt ra à?
Kết quả, Tịch Ngọc đã dời tầm mắt đi từ đời nào, dáng vẻ vẫn cứ hệt như một cỗ người máy lạnh lùng.
Lúc này, bên ngoài cửa vọng vào tiếng đánh nhau ầm ĩ.
"Mày gõ cái gì mà gõ, dám làm phiền chủ nhân của bọn bà ngủ hả? Mày chán sống rồi, bà đây xé xác mày!"
"Đứng lại! Đừng có chạy!"
Chẳng bao lâu sau, hai cô bé kia đã quay lại, trên tay mỗi đứa xách theo một nửa cơ thể của một con quỷ nam trung niên.
Dù cho hai cô bé này cũng chỉ là quỷ dị ở cấp bậc ác linh, còn gã đàn ông trung niên kia mạnh hơn, thuộc cấp ác quỷ. Nhưng dưới sự khích lệ của khoản thù lao kếch xù, hai đứa đã dốc sức phối hợp lấy hai đánh một, thế mà cũng thành công xé toạc gã ta ra làm hai nửa một cách hoàn hảo!
Cô bé thứ nhất:
"Chủ nhân, xé thành thế này đã đủ chưa ạ?"
Cô bé thứ hai:
"Chủ nhân, có phải ngài muốn ăn gã không? Có cần bọn em xé vụn ra thêm chút nữa không? Như vậy sẽ không bị giắt răng đâu."
Nhìn bộ dáng hung hãn của hai con người giấy này, Tống Mang trong phút chốc chẳng biết phải nói gì.
Cô từng nghe câu có tiền khiến quỷ cũng phải đẩy cối xay, nhưng không ngờ khi tiền quá nhiều, nó lại còn có thể gia tăng cả sức chiến đấu cho ma quỷ nữa!
Tống Mang trầm ngâm một hồi lâu mới cất lời:
"Có thể ráp gã lại được không? Chị còn vài chuyện muốn hỏi ông ta."
Một trong hai cô bé vội đáp:
"Chủ nhân, không ráp lại được đâu. Gã là ác quỷ, bọn em chỉ là ác linh, khó khăn lắm mới xé xác được gã, giờ mà ráp lại là bọn em đánh không lại gã nữa đâu."
Cô bé còn lại hùa theo:
"Chủ nhân, gã bị thế này vẫn nói chuyện được mà. Ngài cứ hỏi đi ạ, nhưng em khuyên ngài hỏi xong thì mau chóng ăn gã luôn đi cho nóng."
Tống Mang quay sang nhìn con ma nam bị xé thành hai mảnh kia, bắt đầu hỏi thẳng.
"Ông giữ thân phận gì trong quán trọ này? Tại sao lại giả vờ làm Lục Tư Tư đến gõ cửa phòng tôi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
