Nhà vách mỏng không cách âm, Cẩm Thư dẫn Trương Chiêu Đệ ra một góc sân vắng vẻ.
“Cô ta chuyển công tác thì liên quan quái gì đến việc tôi ly hôn?” Một nhân vật mới toanh được mở khóa khiến Cẩm Thư có chút mông lung.
Trương Thủy Linh… là ai nhỉ?
“Nó và Lâm Nghị Hiên là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau. Nếu không phải tao nhanh tay giúp mày giành được mối ngon này, thì người làm dâu nhà họ Lâm là nó rồi! Trương Thủy Linh nghe tin nhà Lâm Nghị Hiên gặp nạn, đã từ chức chủ nhiệm phân xưởng, xin xuống làm thủ kho để có thời gian qua lại chăm sóc Tôn Anh đấy.”
“Ồ…” Tấm chân tình này quả thực cảm động thấu trời xanh, Sếp Vu tự thấy mình xách dép cũng không bằng.
Bảo Sếp Vu từ bỏ sự nghiệp vì đàn ông ư? Thà lấy mạng cô còn hơn.
“Lâm Nghị Hiên mà biết nó trọng tình trọng nghĩa như vậy, liệu nó còn cần cái loại vợ như mày không?”
“Vậy bà định “giúp” tôi thế nào? Chuyện cô Trương kia trọng tình trọng nghĩa là sự thật rành rành ra đấy.”
“Mày đưa tiền cho tao bốc thuốc sinh con trai, tao sẽ bảo chị mày rỉ tai với Lâm Nghị Hiên là con Trương Thủy Linh ở xưởng lăng loàn trắc nết, bôi cho danh tiếng nó thối hoắc đi, lúc đó Lâm Nghị Hiên thèm vào mà rước nó! Còn nếu mày không xì tiền ra, tao sẽ tung tin đồn mày nhân lúc mẹ chồng hôn mê mà đi tòm tem bên ngoài! Một bên là mày lăng loàn, một bên là tình cũ nghĩa nặng, mày nghĩ Lâm Nghị Hiên sẽ chọn ai?”
Trương Chiêu Đệ tung ra con bài tẩy, đắc ý cho rằng đã nắm thóp được Cẩm Thư.
“Bà chỉ biết dùng mấy cái chiêu trò bôi nhọ rẻ tiền này thôi sao?” Cẩm Thư nhếch mép khinh bỉ.
Nếu Lâm Nghị Hiên và Trương Thủy Linh thực sự là tình trong như đã, mặt ngoài còn e, cô sẵn sàng rút lui, chúc phúc cho đôi uyên ương.
Nhưng bảo cô đi hủy hoại danh tiết của một cô gái vô tội, cô không làm được.
Dù trong mắt người đời, Trương Thủy Linh là “tình địch”, nhưng Sếp Vu khinh không thèm dùng thủ đoạn hèn hạ đó. Nó quá hạ thấp đẳng cấp của cô.
Cô dùng mưu lược để kinh doanh kiếm tiền, chứ tuyệt đối không dùng mưu hèn kế bẩn để tranh giành đàn ông. Người đàn ông không yêu mình, cô không cần, càng lười tranh giành.
“Mày không nghe tao, tao sẽ hủy hoại danh tiếng của mày để mày không còn chốn dung thân!” Trương Chiêu Đệ hung hăng đe dọa.
“Có một chuyện tôi vẫn luôn thắc mắc… Vu Yêu Muội có phải con ruột của bà không?” Cẩm Thư nhìn thẳng vào mắt Trương Chiêu Đệ, hỏi thay cho linh hồn người cũ.
“Nói nhảm! Tao mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày mới sinh ra mày, thế mà mày lại ăn cây táo rào cây sung, bênh vực người ngoài!”
“Chỉ vì muốn có một đứa con trai nối dõi mà bà không tiếc tay hủy hoại danh dự con gái ruột, có đáng không? Nếu bà làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, có lẽ tuổi già đã không thê thảm thế này.”
Lời này Cẩm Thư nói rất chân thành.
Nếu Trương Chiêu Đệ biết quay đầu là bờ, dù Sếp Vu không thể yêu thương bà ta như mẹ ruột, nhưng cô vẫn sẽ thay nguyên chủ phụng dưỡng bà ta đàng hoàng. Đây là cơ hội cuối cùng cô dành cho người đàn bà này.
“Con gái thì làm nên trò trống gì? Có con trai tao mới ngẩng mặt lên được với đời! Tao nhất định phải đẻ được con trai!”
“Bà hết thuốc chữa rồi.” Cẩm Thư lắc đầu ngao ngán, thầm xin lỗi nguyên chủ.
Cô đã cho bà ta cơ hội, là bà ta tự tay hất đổ.
“Mày đưa tiền đây, tao chia cho mày một ít thuốc bí truyền, mày sinh cho nhà họ Lâm đứa con trai thì vị trí của mày mới vững như bàn thạch!” Trương Chiêu Đệ vẫn cố đấm ăn xôi. (*)
(*) Cố đấm ăn xôi: chỉ sự cố chấp, nhịn nhục, chịu đựng gian khổ, đánh đổi danh dự/sức khỏe để đạt được lợi ích trước mắt. Câu nói mang nghĩa tiêu cực, ý muốn chê trách lối sống bất chấp hậu quả, thiếu tính toán lâu dài.
“Tôi không cần. Con nào tôi cũng yêu.”
Trương Chiêu Đệ nhìn Cẩm Thư như nhìn người ngoài hành tinh.
“Làm gì có đàn bà nào không muốn đẻ con trai? Không đẻ được con trai thì người ta coi mày ra cái gì?”
Sếp Vu chẳng buồn đôi co với kẻ cuồng tín này nữa. Nói thêm một từ với bà ta cũng là lãng phí oxy.
Trương Chiêu Đệ tức tối gào theo bóng lưng Cẩm Thư: “Mày liệu hồn đấy, bỏ lỡ cơ hội này thì có hối cũng không kịp đâu!”
Sếp Vu bận rộn kiếm tiền, lòng vui phơi phới, hơi đâu mà để tâm đến mấy lời xằng bậy của Trương Chiêu Đệ.
Tuy nhiên, thông tin bà ta cung cấp lại khá giá trị.
Lâm Nghị Hiên có cô bạn thanh mai trúc mã tên Trương Thủy Linh, hai người rất có thể tâm đầu ý hợp. Với Cẩm Thư, đây là tin tốt lành.
Đợi Lâm Nghị Hiên về, cô sẽ nói chuyện thẳng thắn với anh. Sống ở đời phải vì mình, đừng để ơn nghĩa trói buộc. Nếu anh thật lòng yêu cô Trương kia, hãy ly hôn, cưới hỏi đàng hoàng, cô sẵn lòng tác thành.
Như vậy vừa gỡ rối cho Lâm Nghị Hiên, vừa giải phóng cho Sếp Vu thỏa sức tung hoành ngang dọc, còn gì vẹn cả đôi đường hơn thế?
Trương Chiêu Đệ định bụng chọc tức Cẩm Thư, nào ngờ lại tiếp thêm động lực cho cô kiếm tiền và chuẩn bị… ly hôn.
Hai ngày liền, Cẩm Thư đều ra quảng trường bán kem. Bạch Lãng cười không khép được miệng, doanh thu tăng vùn vụt.
Đến ngày thứ ba, Cẩm Thư nghỉ một buổi.
Có chút tiền dằn túi, cô tranh thủ đưa Tôn Anh đi bệnh viện kiểm tra.
Cẩm Thư đổi sang chế độ ăn lỏng giàu dinh dưỡng cho bà, tối nào cũng massage xoa bóp. Nhờ thế mà các chỉ số của Tôn Anh đều ổn định, không bị lở loét.
Chỉ có một điều lạ.
“Bác sĩ, mẹ tôi thi thoảng lại chảy nước mắt, có phải bị viêm tuyến lệ không ạ?”
“Không có vấn đề bệnh lý. Bác ấy thường chảy nước mắt khi nào?”
“Trước và sau khi uống sữa đậu nành lên men… Hay là mẹ tôi cảm nhận được hương vị quê nhà nên xúc động?” Cẩm Thư phỏng đoán.
“Trường hợp này tôi chưa gặp bao giờ. Nhưng món đó bổ tỳ vị, tốt cho người suy nhược, cứ cho bác ấy dùng lượng vừa phải cũng tốt.”
Đúng lúc đó, nước mắt Tôn Anh lại trào ra, bị bác sĩ nhìn thấy.
“Ồ, có phản ứng thật này… Thế này nhé, cô cứ cho bác ấy uống ngày ba lần, chắc là bác ấy thích lắm đấy.”
Cẩm Thư gật đầu lia lịa.
Tôn Anh nước mắt tuôn như mưa: Bà! Không! Hề! Thích!
Loay hoay ở bệnh viện mất nửa ngày, đưa Tôn Anh về nhà đã là ba giờ chiều. Giờ này lỡ cỡ không tiện đi bán hàng, cô bèn đạp xe ra chợ trời tìm anh bán băng đĩa.
Lần trước lỡ hẹn, nay sẵn có tiền, cô muốn trả nốt phần chênh lệch cho người ta.
Đến nơi, thấy anh bán băng đang ngồi xổm hút thuốc, mặt mày ủ rũ như đưa đám. Thấy Cẩm Thư, anh ta bật dậy như lò xo.
“Cô em! Đơn hàng thế nào rồi?”
“Xin lỗi anh, lần trước tôi nói dối. Tôi đến để trả lại tiền chênh lệch cho anh đây.” Cẩm Thư rút tiền ra, kể sơ qua hoàn cảnh gia đình.
Ánh hy vọng trong mắt người đàn ông vụt tắt, thay vào đó là sự tuyệt vọng cùng cực.
“Thôi bỏ đi, cô cũng đâu cố ý lừa tôi. Nhà có người bệnh khổ lắm, mấy đồng bạc lẻ này cô cứ giữ lấy mà lo liệu. Tôi bây giờ sống dở chết dở thế này, tiền của cô cũng chẳng cứu vãn được gì đâu. Cô đi đi.”
“Anh gặp rắc rối gì sao?” Thấy anh ta chán đời quá, Cẩm Thư hỏi thăm.
“Rắc rối to bằng trời, nói với cô cũng chẳng giải quyết được gì…”
“Chưa nói sao biết không giúp được…” Cẩm Thư đang nói dở, chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt va phải một người đàn ông mặc quân phục bên kia đường.
Tim cô hẫng một nhịp, rồi đập dồn dập đến mức nghẹt thở.
“Đợi tôi quay lại nói chuyện sau!” Cẩm Thư vứt lại câu nói, co giò chạy thục mạng về phía người đàn ông nọ.
Người đàn ông mặc quân phục ấy, cô chưa từng gặp mặt.
Nhưng khuôn mặt anh ta, Cẩm Thư lại quen thuộc đến từng đường nét.
Giống, quá giống con gái cô. Hay nói đúng hơn, con gái cô giống hệt anh ta!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
