Câu thần chú mà Cẩm Thư rỉ tai anh thợ ảnh là: “Bán được một que tôi chia cho anh 3 hào hoa hồng, tôi còn giúp anh ghi chép thông tin khách hàng.”
Trong mắt anh thợ ảnh, hình ảnh Cẩm Thư lập tức chuyển từ “kẻ gian thương phá đám” thành “Nữ thần tài giáng thế”.
Vế đầu dùng tiền để “bôi trơn”, vế sau đánh trúng vào nỗi khổ của anh ta. Khách chụp ảnh toàn người ngoại tỉnh, việc ghi chép địa chỉ gửi ảnh rất mất thời gian.
Cẩm Thư quan sát thấy anh ta viết chữ chậm như rùa bò, chữ lại xấu như gà bới, lãng phí bao nhiêu thời gian vàng bạc.
Cô chủ động giúp giải quyết khó khăn, anh thợ mừng như bắt được vàng. Tiết kiệm được thời gian ghi chép, anh ta có thể chụp thêm cho bao nhiêu lượt khách nữa.
Khi bán hàng đạt đến cảnh giới cao, người ta không nghĩ đến việc lừa gạt, mà là tìm mọi cách để khách hàng hài lòng. Khách vui vẻ rồi thì tự khắc sẽ móc ví.
Kem tím cứ thế đường hoàng trở thành “đặc sản Bắc Kinh”.
Kem ốc quế vỏ giòn thành phố nào chẳng có, nhưng mỗi nơi một vị, gọi là đặc sản cũng đâu có sai.
Cẩm Thư ngồi sau bàn, vừa ghi chép sổ sách vừa bán kem. Có anh thợ ảnh nhiệt tình “PR”, hầu như ai chụp ảnh cũng mua một que.
Một que kem bán 1.5 tệ, chia cho thợ ảnh 3 hào, Cẩm Thư vẫn lãi hơn 2 hào so với bán ở rạp chiếu phim.
Khách cầm kem chụp ảnh cũng rất ưng ý. Chụp tay không thì đơn điệu, cầm que kem “đặc sản” vừa sành điệu lại vừa oách, gửi ảnh về quê tha hồ mà khoe.
Một trăm que kem tím bán vèo cái hết sạch trong chưa đầy 2 tiếng. Có đoàn khách cơ quan mua một lúc cả chục que, chẳng mấy chốc thùng kem đã trống rỗng.
Bán xong, Cẩm Thư không về ngay mà ở lại giúp anh thợ ảnh ghi chép cho đến khi hết phim, dọn hàng.
Hành động này khiến anh thợ ảnh vô cùng cảm kích. Đợi khách khứa tản đi hết, anh ta giơ ngón cái với Cẩm Thư:
“Cô em lợi hại thật đấy, tôi chưa từng thấy cô gái nào tháo vát như cô.”
“Giờ thì thấy rồi đấy.” Cẩm Thư đưa ba mươi tệ tiền hoa hồng cho anh ta, tiện tay đưa luôn que kem cuối cùng cô để dành lại.
“Lấy kem thay rượu, cạn ly chúc mừng hợp tác vui vẻ.”
Anh thợ ảnh không ngờ cô còn phần mình, vui vẻ nhận lấy, hai người cụng nhẹ que kem qua lớp giấy gói.
“Cô em có người yêu chưa? Anh giới thiệu thằng em trai cho nhé, nó vẫn còn độc thân.” Anh thợ ảnh tiếc hùi hụi vì mình đã vợ con đề huề, hết cơ hội.
Xinh đẹp, giỏi kiếm tiền, nhanh nhẹn, đầu óc linh hoạt… Cưới được cô vợ thế này đúng là vớ được báu vật!
Cẩm Thư ngậm que kem, dở khóc dở cười.
Sao ai cũng thích làm mai làm mối thế nhỉ? Cách trả ơn tốt nhất cho phụ nữ là gán cho cô ấy một ông chồng sao?
“Chồng tôi là bộ đội.” Cẩm Thư tinh quái bồi thêm: “Trước khi nhập ngũ, anh ấy đã đánh sập hết các ổ nhóm côn đồ trong vòng năm dặm. Anh chắc chắn muốn giới thiệu em trai cho tôi chứ?”
Anh thợ ảnh lắc đầu quầy quậy như trống bỏi.
Phá hoại hôn nhân quân nhân là đi tù mọt gông, lại còn gặp phải cao thủ võ lâm như thế, một trong hai điều kiện thôi đã đủ để anh ta chạy mất dép, huống hồ là combo cả hai!
“Cô em, tôi tên Bạch Lãng, tên của cô là gì?”
“Vu Cẩm Thư.”
“Mây trôi ai gửi gấm thư, Nhạn về xếp chữ, trăng lu lầu tây. Tên hay, rất thơ!” Bạch Lãng tấm tắc khen.
Sếp Vu nhún vai. Cũng tạm, ít ra còn hay hơn cái tên “Vu Yêu Muội”.
“Sao tính cách cô lại giống đàn ông thế, thẳng thắn, sảng khoái?” Bạch Lãng tò mò. Trong ấn tượng của anh, phụ nữ thường hay vòng vo, tâm tư khó đoán, sáng nắng chiều mưa, y hệt như vợ anh ở nhà.
“Tôi không nghĩ khen phụ nữ giống đàn ông là một lời khen đâu. Người có trăm ngàn loại, tính cách muôn màu muôn vẻ. Phụ nữ sảng khoái thiếu gì, sau này anh đi nhiều biết rộng sẽ rõ.” Sếp Vu nhẹ nhàng chỉnh lại định kiến của Bạch Lãng.
Bạch Lãng bật cười, bị một cô nhóc chê là ếch ngồi đáy giếng.
Nhưng anh không giận, ngược lại càng thêm nể phục sự thẳng thắn đầy sức hút của Cẩm Thư.
“Mai cô còn đến không? Tôi thấy vụ hợp tác này rất tiềm năng.” Bạch Lãng đề nghị.
Có Cẩm Thư giúp ghi chép, hiệu suất làm việc của anh tăng hẳn. Dù không có hoa hồng bán kem thì anh cũng kiếm được khối tiền so với mọi ngày.
“Sáng mai 10 giờ tôi sẽ có mặt. Ngày mai anh nhớ ghé bưu điện mua sẵn phong bì và tem. Tôi sẽ viết luôn địa chỉ lên phong bì, anh đỡ phải chép lại. Số thứ tự tôi sẽ ghi mặt sau, đảm bảo không nhầm lẫn.” Sếp Vu với tư duy quản lý, ngay lập tức tối ưu hóa quy trình làm việc cho đối tác.
Bạch Lãng mắt chữ O mồm chữ A, nhìn Cẩm Thư sùng bái như nhìn thánh sống. Cô không chỉ là Nữ Thần Tài mà còn là Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn đời anh!
Hai người hẹn ngày mai gặp lại. Nhìn bóng lưng phóng khoáng của Cẩm Thư, Bạch Lãng cảm thán:
“Sao phụ nữ tốt đều là vợ người ta hết vậy? Chồng cô ấy đúng là tu mấy kiếp mới có được…”
Cẩm Thư hôm nay bội thu.
Mang theo niềm vui kiếm được tiền về nhà, vừa bước vào sân, cảnh tượng ồn ào buổi trưa lại tái diễn.
Lại một vòng người vây quanh xem náo nhiệt. Lần này “diễn viên chính” nhảy cẫng lên chửi bới là Trương Chiêu Đệ. Tóc tai bà ta cũng dựng đứng y chang bà cô Lâm.
Nhìn là biết đã được lưới điện của Cẩm Thư “chăm sóc” nhiệt tình. Hệ thống an ninh của Cẩm Thư hôm nay lập cú đúp ngoạn mục.
“Vu Yêu Muội, con ranh con khốn nạn! Mày định bẫy chết mẹ mày à!” Trương Chiêu Đệ gào thét, lời thoại chẳng khác gì bà cô lúc trưa.
“Bác gái à, hôm qua chúng ta đã cắt đứt quan hệ rồi mà. Chính miệng bác cấm tôi không được gọi bác là mẹ.” Cẩm Thư lịch sự nhắc nhở.
Tự dưng có ông chồng “từ cõi chết trở về” đã đủ phiền rồi, cô không muốn đèo bòng thêm một bà mẹ kế trọng nam khinh nữ, vô văn hóa này nữa.
Gọi là bác gái là tôn trọng lắm rồi.
“Mọi người nghe xem, lời lẽ mất dạy thế mà nó cũng thốt ra được. Vu Yêu Muội, con rể tao về mà thấy mày thế này, nó tát cho mày vỡ mặt!”
“Con rể bác là ai? Là cái người chết yểu mà hôm qua bác rủa sả ấy hả? Hình như bác còn định cướp tiền tuất của người ta nữa cơ mà? Anh ấy không chết, bác thất vọng lắm phải không?”
Trương Chiêu Đệ giơ tay định xông vào đánh, nhưng chưa cần Cẩm Thư ra tay, hàng xóm đã xúm lại can ngăn, người giữ tay, người ôm eo.
Có người tốt bụng thật sự không chịu được cảnh dì ghẻ bắt nạt con chồng, cũng có kẻ mấy hôm nay chót dại hùa theo nói xấu nên giờ chột dạ, sợ Lâm Nghị Hiên về tính sổ nên tranh thủ lập công chuộc tội.
Lâm Nghị Hiên sống lại, đạo đức và lương tâm bị chó tha của đám người này cũng đột nhiên quay về. Cẩm Thư lạnh lùng quan sát, đây chính là bản chất con người, gió chiều nào theo chiều ấy.
“Vu Yêu Muội, tao muốn nói chuyện riêng với mày!” Trương Chiêu Đệ bị giữ chặt, lòng như lửa đốt.
Người chết sống lại, tiền tuất tan thành mây khói, bà ta đang cần tiền gấp để mua thang thuốc bí truyền sinh con trai. Tức đến nổ đom đóm mắt, thấy Cẩm Thư dửng dưng bỏ vào nhà, bà ta cuống cuồng hét lên:
“Vu Yêu Muội, mày không sợ tao nói bí mật của mày cho Lâm Nghị Hiên biết sao? Nó mà biết thì chắc chắn sẽ ly hôn, đến lúc đó mày có khóc ra tiếng mán cũng chẳng ai thương!”
Đám đông hóng hớt trong sân đồng loạt vểnh tai lên. Bí mật gì thế?
Cẩm Thư đang khép cửa, nghe thấy câu này thì khựng lại.
Bí mật động trời đến mức chắc chắn sẽ ly hôn ư? Thế thì… bí mật này nhất định phải nghe cho bằng được!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)