Nhất Sâm là một cô bé vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan thanh tú, ngũ quan tinh tế tựa như mỹ nhân bước ra từ tranh cổ. Điều khiến Cẩm Thư luôn canh cánh trong lòng là dù cô đã chi một khoản tiền khổng lồ để chọn giống tốt sinh con, nhưng ngoại trừ khuôn mặt trái xoan giống mẹ, đường nét ngũ quan của con bé chẳng có điểm nào giống cô.
Giờ thì Cẩm Thư đã biết con gái giống ai rồi. Chính là bản sao của người đàn ông phía trước!
Người đàn ông đó trông chẳng hề ẻo lả chút nào.
Dáng người anh cao lớn, rắn rỏi, cánh tay trái đeo băng treo trước ngực, chiều cao ước chừng trên mét tám. Khí chất cương nghị kết hợp với dung mạo tuấn tú tạo nên vẻ oai phong lẫm liệt. Dù không mặc quân phục, sự đĩnh đạc và ung dung của anh vẫn khiến anh nổi bần bật giữa đám đông, chỉ gặp một lần là nhớ mãi.
Anh không nhìn thấy Cẩm Thư, nhưng Cẩm Thư đã “khóa mục tiêu” vào anh.
Trực giác mách bảo cô rằng, người đàn ông bên kia đường và con gái cô chắc chắn có mối liên hệ mật thiết.
Nếu Nhất Sâm đứng cạnh anh, nói là anh em sinh đôi cũng khối người tin.
Cho dù không phải cha ruột, thì chắc chắn cũng là họ hàng thân thích!
Cẩm Thư quẳng luôn chiếc xe đạp, ba chân bốn cẳng lao sang đường.
Một chiếc xe buýt trờ tới phanh cháy đường, suýt thì tông vào cô.
Tài xế thò đầu ra quát: “Đi đứng kiểu gì thế! Muốn chết hả!”
Cẩm Thư buộc phải khựng lại. Chỉ một tích tắc ấy thôi, người đàn ông kia đã rẽ vào ngã ba và biến mất hút.
Khi Cẩm Thư sang được đến nơi, con phố vắng tanh với ba ngã rẽ thông đi các hướng, bóng dáng người đàn ông đã tan vào hư không.
Chỉ một chút nữa thôi! Chỉ thiếu một chút nữa thôi!
Cẩm Thư siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào da thịt.
Là một doanh nhân lăn lộn thương trường, cô đã rèn được bản lĩnh thép, buồn giận không lộ ra mặt. Nhưng giờ phút này, lý trí hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho niềm vui sướng vỡ òa.
Sự xuất hiện của anh đã thắp lên trong cô một tia hy vọng.
Chỉ cần tìm được người đàn ông có khuôn mặt này, cô hoàn toàn có thể đưa Nhất Sâm trở lại thế giới này!
Ông trời quả biết trêu ngươi, lại ban cho cô một bất ngờ lớn đến thế theo cách này.
Vốn tưởng biển người mênh mông, không tên không tuổi, không phiên hiệu đơn vị thì biết mò kim đáy bể nơi đâu.
Nào ngờ người ấy lại xuất hiện ngay trước mắt cô.
Khuôn mặt đúc cùng một khuôn với con gái cô, dường như là ý trời đã định.
Cẩm Thư vốn vô thần, nhưng giây phút này cô tin vào số phận. Chắc chắn kiếp trước cô tích đức đủ dày nên ông trời mới ưu ái đến vậy!
Dù có lướt qua nhau, cô vẫn có niềm tin mãnh liệt sẽ tìm ra anh. Mang khuôn mặt đặc trưng ấy, anh chạy đằng trời.
Anh mặc quân phục Lục quân, cầu vai vàng là sĩ quan, quân hàm nhìn xa không rõ. Cánh tay trái bị thương, sau lưng đeo ba lô quân dụng.
Tổng hợp các dữ kiện, Cẩm Thư nhanh chóng suy luận.
Anh ta hẳn là người Bắc Kinh hoặc đóng quân gần đây, vừa đi làm nhiệm vụ về. Bị thương nên phải về viện quân y điều trị, không thể nào nghỉ phép dài hạn về quê được. Khả năng cao anh phục vụ tại vùng lân cận thủ đô.
Cẩm Thư quyết định sẽ rà soát toàn bộ các bệnh viện quân y ở Bắc Kinh. Tay đeo băng, chắc chắn phải đi thay thuốc định kỳ.
Chỉ cần kiên trì “ôm cây đợi thỏ” ở cổng bệnh viện, kiểu gì cũng gặp lại.
Nghĩ thông suốt, Cẩm Thư thấy lòng nhẹ bẫng, tâm trạng phơi phới như hoa nở giữa mùa xuân. Nhìn đâu cũng thấy đẹp, cả thế giới bỗng trở nên đáng yêu lạ kỳ.
“Cô không sao chứ?” Anh bán băng hớt hải chạy tới.
Vừa rồi thấy Cẩm Thư chạy như ma đuổi, xe đạp vứt chỏng chơ, anh ta sợ cô gặp chuyện chẳng lành nên chạy theo xem sao.
“Không sao, tôi đang vui lắm.” Cẩm Thư hừng hực khí thế: “Nói tôi nghe khó khăn của anh đi, biết đâu tôi giúp được.”
Cuộc gặp gỡ định mệnh khiến Cẩm Thư cao hứng muốn làm việc thiện tích đức.
Người bán hàng dẫn Cẩm Thư quay lại sạp, vỗ vỗ vào đống máy nghe nhạc Walkman, cười méo xệch: “Tôi bị lừa một vố đau, nhập toàn hàng phế thải. Tiền tích cóp mấy năm trời coi như đổ sông đổ bể.”
“Hèn gì hôm nọ anh đưa băng cho tôi dễ dàng thế.” Cẩm Thư vỡ lẽ.
Lần trước cô bịa chuyện là sinh viên lấy mẫu, anh ta chắc cũng đoán già đoán non nhưng vẫn tặc lưỡi đưa hàng. Hóa ra là đang đánh cược vận may.
Thế nên hôm nay thấy cô quay lại trả tiền, anh ta mới xúc động mạnh đến vậy.
“Tôi tính rồi, nếu cô là lừa đảo thì tôi cũng chẳng mất thêm bao nhiêu. Nhưng nếu cô là người thật việc thật, biết đâu tôi còn cửa sống. Cô em à, cô là người tốt, nhưng mấy đồng bạc lẻ này chẳng thấm vào đâu so với đống nợ của tôi đâu.”
Giọng anh ta lạc đi, chực khóc. Đường cùng rồi, có người để trút bầu tâm sự cũng đỡ tủi.
“Cô xem, cái thứ của nợ này hại chết tôi rồi.”
Anh ta mở hộp, lấy chiếc máy nghe nhạc ra, bỏ băng vào. Băng quay đều nhưng chẳng có tiếng. Vỗ vỗ vài cái thì âm thanh lẹt xẹt, rè rè rồi tắt ngúm.
“Cả lô hàng đều bị thế này à?” Cẩm Thư hỏi.
Anh ta gật đầu, mắt đỏ hoe.
“Hàng lỗi lòi ra thế này sao anh còn nhập?”
“Mấy hôm trước có thằng đồng hương tìm tôi, bảo xưởng tuồn ra lô máy rẻ, giá nhập có 20 đồng một cái. Bình thường tôi nhập 35 đồng, tưởng vớ được mỏ vàng nên dốc hết vốn liếng hai năm trời ra ôm lô này. Năm trăm cái đấy, 1 vạn tệ chứ ít gì!”
Người đàn ông ôm mặt nức nở. Một vạn tệ thời này là cả một gia tài khổng lồ, là mồ hôi nước mắt bao năm cày cuốc.
“Người ta bảo “đồng hương gặp đồng hương, rưng rưng nước mắt”, ai ngờ nó lừa tôi một cú chí mạng. Chúng tôi lớn lên cùng một làng mà! Vì tin nó, tôi còn chẳng thèm kiểm tra hàng, giao tiền luôn, giờ thì ôm đống sắt vụn này mà chết.”
“Anh bán ra bao nhiêu?”
“Máy ngon thì bán buôn 50, bán lẻ 60… Còn đống phế liệu này, cho không người ta còn đánh cho.”
“Lợi nhuận 30 tệ một máy… Thế này đi, tôi giúp anh sửa lỗi kỹ thuật, bán được mỗi cái anh chia tôi 10 tệ hoa hồng. Tôi mua trước một cái về nghiên cứu.”
“Cô không sửa nổi đâu, tôi đem ra thợ điện tử rồi, họ cũng bó tay, không tìm ra bệnh.”
Cẩm Thư rút 50 tệ nhét vào tay anh ta, bỏ chiếc máy hỏng vào giỏ xe.
“Thợ không biết, nhưng chưa chắc tôi đã không biết. Giờ này ngày mai, tôi sẽ cho anh câu trả lời.”
“Cô em, một chiêu không dùng được hai lần đâu… Anh đây đã thê thảm thế này rồi, cô đừng gieo hy vọng ảo nữa, cầm tiền về đi.” Anh ta tưởng Cẩm Thư lại định vẽ bánh vẽ an ủi mình.
“Lần này không lừa anh, tôi nói là làm.” Cẩm Thư nghiêm túc khẳng định.
Cô nhận thấy bản chất anh chàng này không xấu, cùng đường rồi mà vẫn biết nghĩ cho người khác. Kéo anh ta lên một cái cũng là tích phúc cho mình.
Hơn nữa, cô làm đâu phải không công, đôi bên cùng có lợi mà.
Biết đâu ông trời thấy cô làm việc thiện sẽ sớm cho cô tìm được cha của con gái.
Điều Cẩm Thư không ngờ tới là, tâm nguyện của cô lại linh ứng nhanh đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
