Tiếng hoan hô và vỗ tay của hàng xóm dường như trôi tuột đi đâu mất. Giữa những gương mặt hân hoan của mọi người, vẻ mặt đờ đẫn của Cẩm Thư trở nên lạc lõng lạ thường.
Mọi người chỉ nghĩ cô vui quá nên ngẩn người, chuyện tốt trời ban thế này, nhất thời không phản ứng kịp cũng là lẽ thường tình.
“Tôi đã bảo mà, Nghị Hiên nhà chúng ta phúc lớn mạng lớn. Lúc nó sinh ra trời đầy điềm lành, lần này tai qua nạn khỏi đúng là ông trời có mắt!”
Cẩm Thư ngơ ngác nhìn về phía bà bác đang liến thoắng tâng bốc. Bà bác này hôm qua ngồi lê đôi mách ở góc tường đâu có nói lời hay ý đẹp thế này!
“Nghị Hiên không chết, bà Tôn Anh cũng coi như ở hiền gặp lành rồi!” Có người hùa theo.
Cẩm Thư quay sang nhìn người đó: “Hôm qua ông còn bảo mẹ chồng tôi số sát phu khắc tử mà.”
Ông bác bị điểm danh mặt đỏ bừng, mấy người khác ái ngại lùi lại, chỉ sợ Cẩm Thư nổi hứng kể tội từng người trước mặt anh bộ đội.
Nói xấu sau lưng, bắt nạt mẹ góa con côi thì hăng hái lắm.
Nhưng nếu Lâm Nghị Hiên còn sống thì lại là chuyện khác. Dù sao anh cũng là người hùng đã dẹp loạn đám côn đồ trong vòng 5 dặm, đắc tội với anh thì không xong đâu.
Cô công nhận năng lực của Lâm Nghị Hiên, tán thưởng cách đối nhân xử thế của anh, khâm phục bản lĩnh quân nhân của anh. Những điều này không cần bàn cãi.
Nếu người đàn ông này là đồng nghiệp, là đối tác, cô rất sẵn lòng hợp tác. Những việc anh làm trong quá khứ đủ để chứng minh anh là người có lý tưởng, mà đối tác có lý tưởng luôn đáng tin cậy.
Nhưng người đàn ông đáng tin cậy này lại là chồng cô… chuyện này thật khiến cô đau đầu.
Cái “thẻ trải nghiệm góa phụ tự do” của cô, mới dùng được hai ngày đã hết hạn.
Đang yên đang lành tự dưng mọc thêm ông chồng, ai mà cười cho nổi?
Nội tâm Sếp Vu gào thét, sóng gió cuộn trào, nhưng dù sao cũng là người từng trải, cô chỉ mất chưa đầy một phút để điều chỉnh cảm xúc, mời Lý Đức Minh vào nhà.
Hàng xóm bên ngoài vẫn xôn xao bàn tán, dù thật lòng hay giả tạo thì không khí cũng rất náo nhiệt.
Cẩm Thư đóng cửa lại, ngăn cách mọi ồn ào bên ngoài.
Lý Đức Minh kể lại quá trình tìm thấy Lâm Nghị Hiên.
“Lúc đó đại đội trưởng đã ba ngày liền không chợp mắt, cứu được mấy chục người. Khi cứu đứa trẻ cuối cùng, anh ấy kiệt sức nên bị dòng lũ cuốn đi.”
Lũ dữ cuồn cuộn, ai cũng nghĩ anh không qua khỏi.
Lâm Nghị Hiên vốn có tố chất tốt, vận may cũng lớn, bị nước cuốn trôi đến một ngôi làng ở hạ lưu. Vì bị thương quá nặng nên anh hôn mê bất tỉnh, được người dân đưa đi cấp cứu. Suốt thời gian qua anh luôn trong tình trạng nguy kịch, mãi đến hôm qua mới tỉnh lại.
Cấp trên lo người nhà sốt ruột nên đặc biệt cử Lý Đức Minh đến báo tin.
“Vài ngày nữa đại đội trưởng có thể về đoàn tụ rồi. Chị dâu, chắc hẳn chị vui lắm nhỉ?” Trong giọng nói của Lý Đức Minh không giấu được sự ngưỡng mộ.
Trong mắt họ, Lâm Nghị Hiên không chỉ là cấp trên, mà là một chiến thần.
“Đúng vậy… tôi vui lắm…”
Cẩm Thư vui mừng cho đất nước. Một quân nhân ưu tú như vậy còn sống là phúc của dân, của nước.
Nhưng có phải là phúc của Sếp Vu hay không thì còn phải xem xét.
Hoàn cảnh nhà họ Lâm quá phức tạp, với thân phận đặc thù của Lâm Nghị Hiên, muốn ly hôn không dễ. Mẹ anh đang liệt giường cần người chăm sóc, nếu lúc này cô đòi ly hôn, quân đội chắc chắn không phê duyệt.
Đối với một Sếp Vu ghét bị ràng buộc, chỉ muốn dốc sức cho sự nghiệp, việc bỗng nhiên bị trói buộc vào một cuộc hôn nhân “tiến thoái lưỡng nan” này sao có thể không áp lực cho được.
Sau khi trọng sinh, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy bế tắc.
Tiễn Lý Đức Minh về, Cẩm Thư mất một lúc để trấn tĩnh, rồi lại đẩy xe đi bán hàng.
Dù người sống hay chết, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Cô không biết mình có thích nghi được với cuộc sống hôn nhân hay không, nhưng cô biết chắc chắn một điều: Không có tiền trong tay thì đời sẽ rất bị động.
Đừng nói là ông chồng trên danh nghĩa chết đi sống lại, bây giờ dù có voi ma mút đội mồ sống dậy nhảy múa trước mặt, cũng không thể cản bước Sếp Vu kiếm tiền.
Công nhân ở xưởng kem thấy cô xách thùng rỗng quay lại thì trố mắt ngạc nhiên.
Đã cược thì phải chịu thua, họ tặng Cẩm Thư 5 que kem tím.
Vốn liếng trong tay Cẩm Thư giờ đã tăng gấp đôi. Cô nhập hẳn 100 que kem tím. Kem đắt tiền lãi cao, kiếm được nhiều hơn.
“Cô gái này không tầm thường đâu.” Ông quản đốc từng cá cược với Cẩm Thư đợi cô đi khuất mới cảm thán.
Buổi sáng ông ta coi thường cô bao nhiêu, buổi chiều lại nể phục bấy nhiêu.
“Quản đốc, có phải thấy người ta xinh đẹp lại khéo buôn bán nên ông mới khen thế không?”
Quản đốc lắc đầu.
“Gái xinh chúng ta gặp nhiều rồi, người buôn bán giỏi cũng chẳng thiếu. Nhưng các cậu có thấy ai điềm tĩnh như cô ấy không? Sáng bị chúng ta chế giễu cô ấy không giận, chiều được khen cô ấy cũng chẳng kiêu…”
Ông cũng không biết phải dùng từ gì để hình dung cô gái này. Lần đầu gặp chỉ thấy xinh, tiếp xúc rồi mới thấy cái đầu lạnh của cô thật đáng sợ.
“Thái Sơn sụp trước mặt mà mặt không biến sắc”, câu này xưa nay chỉ thấy trong sách, nay mới được thấy người thật việc thật.
Người khác ném bùn vào cô, cô dùng bùn đó xây lâu đài. Nội tâm cô mạnh mẽ đến mức bỏ ngoài tai mọi gièm pha, chỉ tập trung vào mục tiêu. Bản lĩnh ấy mấy ai có được?
Người khác bán rong cả ngày được vài chục que kem đã là giỏi. Cô gái này bán nửa buổi sáng bằng người ta bán hai ngày, chiều lại chuyển sang bán hàng cao cấp. Quả thực khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.
Quản đốc cảm thấy, nếu ngày mai Cẩm Thư lại lập nên kỷ lục nào đó, ông cũng chẳng lấy làm lạ.
---
Rạp chiếu phim chưa tan suất, Cẩm Thư phải tìm địa điểm mới.
Kem rẻ tiền có thể bán rong trong ngõ hẻm, nhưng kem đắt tiền phải chọn đúng chỗ. Dân lao động bình thường sẽ không bỏ tiền mua loại này.
Hơn hai giờ chiều trời nắng chang chang, Cẩm Thư đạp xe thẳng đến quảng trường trung tâm. Khách du lịch ngoại tỉnh đến Bắc Kinh nhất định sẽ ghé qua đây.
Giá cả ở khu du lịch còn đắt hơn rạp chiếu phim. Cẩm Thư dựng xe, đeo thùng kem trước ngực, chọn chỗ đông người mà lách vào.
Chẳng mấy chốc đã có khách mở hàng.
Tuy nhiên, tốc độ tiêu thụ vẫn khiến Cẩm Thư chưa hài lòng. Hơi chậm.
Thùng kem của cô giữ nhiệt tốt, nhưng cứ mở ra mở vào liên tục sẽ làm thất thoát nhiệt. Phải nghĩ cách đẩy nhanh tốc độ, nếu kem chảy nước thì coi như lỗ vốn.
Ánh mắt Cẩm Thư dừng lại ở anh thợ chụp ảnh dạo.
Thời này máy ảnh cá nhân chưa phổ biến, du khách thường bỏ vài đồng để chụp ảnh lưu niệm, rửa xong sẽ gửi về tận nhà.
Chụp ảnh là nghề hái ra tiền, người xếp hàng chờ rất đông. Cẩm Thư đẩy xe lại gần mời chào.
“Đồng chí ơi, mua que kem tím chụp ảnh đi! Đặc sản Bắc Kinh đấy, lên hình sang phải biết.”
“Này, cô làm cái gì thế?” Anh thợ ảnh cau mày khó chịu vì bị Cẩm Thư chiếm chỗ làm ăn. Kem tím thành đặc sản Bắc Kinh từ bao giờ thế, sao anh ta là thổ địa ở đây mà không biết?
Anh ta định vạch trần cô gái này, nhưng Cẩm Thư đã ghé sát tai anh ta, thì thầm một câu. Thái độ anh thợ ảnh lập tức quay ngoắt 180 độ, cười tươi rói nói với khách:
“Đúng đấy, cô ấy nói chuẩn cơm mẹ nấu rồi. Kem tím chính là đặc sản Bắc Kinh, không mua hơi phí.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



