Cẩm Thư nghe thấy tiếng gọi, nhưng cô không dừng lại.
Cô nào biết hai tiếng “chị dâu” ấy là đang gọi mình.
Đang vội về nhà nấu cơm, cô đạp xe như bay.
Lý Đức Minh nhìn chằm chằm Cẩm Thư vụt qua ngay trước mắt, lòng nóng như lửa đốt. Lần này anh đến đích thị là để tìm cô!
Cẩm Thư đạp xe một mạch về nhà, vừa vào đến sân đã nghe thấy tiếng chửi bới om sòm.
Hàng xóm trong khu tập thể đều đang xúm lại trước cửa nhà cô. Một người phụ nữ trung niên đầu tóc bù xù đang nhảy cẫng lên mà mắng nhiếc.
Thấy Cẩm Thư về, bà ta lao tới, chỉ thẳng vào mặt cô mà gào: “Vu Yêu Muội, mày làm phản rồi à! Mày bày ra mấy thứ quỷ quái này để hại tao, mày có ý đồ gì hả?”
Thì ra bà cô Lâm định trèo cửa sổ vào nhà, tay vừa chạm vào dây kẽm đã bị điện giật cho tối tăm mặt mũi, tóc tai dựng ngược như lông nhím.
Cẩm Thư lạnh lùng đáp: “Lưới điện trên cửa sổ nhà tôi đâu có mọc chân mà chạy đến giật bà, bà không trèo tường vào nhà tôi thì làm sao mà bị giật?”
Một người hàng xóm hóng chuyện xen vào: “Còn không phải là nhòm ngó tiền của mẹ chồng cô sao? Mẹ chồng cô bệnh mấy ngày nay bà ta chẳng thèm ngó ngàng, cứ phải lựa lúc cô vắng nhà mới mò tới, đúng là chồn đi chúc Tết gà…”
“Ông năm Lưu, ông câm cái miệng lại! Tôi nói chuyện với cháu dâu tôi, liên quan gì đến ông? Vu Yêu Muội, mày vào nhà ngay, tao có chuyện muốn nói với mày!”
Cẩm Thư đã nhận ra thân phận người này, là bà cô bên chồng của Lâm Nghị Hiên. Nhìn cái vẻ mặt hống hách kia, cô thừa biết chẳng có ý tốt đẹp gì.
Vào trong nhà, bà cô Lâm chê ỏng chê eo, chê nhà cửa hôi hám, chê Cẩm Thư không chăm sóc bà Tôn Anh chu đáo.
Thực tế, ngôi nhà đã được Cẩm Thư dọn dẹp sạch bong, chẳng có chút mùi lạ nào, mụ đàn bà này chỉ đơn thuần là bới lông tìm vết.
Mặc cho bà ta làm mình làm mẩy, Cẩm Thư coi như không khí. Việc đầu tiên cô làm là kiểm tra tình hình Tôn Anh, xác nhận bà không cần thay tã lót rồi mới rót nước bón cho bà uống.
“Tao đến cả buổi rồi, mày không biết rót cho tao ly nước à?”
Cẩm Thư đứng dậy đi vào bếp. Bà cô Lâm tưởng lời đe dọa có hiệu quả, vắt chân chữ ngũ ngồi rung đùi chờ Cẩm Thư phục vụ.
Đợi mãi không thấy bóng dáng đâu, bà ta mò vào bếp, suýt thì tức hộc máu.
Cẩm Thư đã bắt đầu vo gạo nấu cơm, hoàn toàn coi bà ta là người vô hình.
“Có gì thì nói mau.”
“Tao đến là muốn bảo với mày… Khoan đã, cái gì gọi là có gì thì nói mau?” Nghe chẳng khác nào “có rắm thì thả mau”, đây rõ ràng là đang chửi xéo lời bà ta nói thối như rắm còn gì?
“Không nói thì mời ra ngoài, tôi không rảnh để tiếp chuyện tào lao.” Cẩm Thư đổ gạo vào nồi, cô định nấu cháo thịt băm.
Bà cô Lâm nén cục tức, nói ra mục đích chính: “Thấy mày còn trẻ mà đã góa bụa cũng đáng thương, mọi người trong họ đã bàn bạc và nhất trí để mày tái giá với con trai tao. Như vậy tài sản nhà họ Lâm cũng không lọt ra ngoài, mẹ chồng mày cũng không đến nỗi chết đói.”
Tay Cẩm Thư đang băm thịt bỗng khựng lại, cô quay sang nhìn bà cô Lâm với ánh mắt kinh ngạc.
“Tuy con trai tao đầu óc có hơi chậm chạp, nhưng được cái nó không vũ phu. Mày là loại đàn bà hai đời chồng, mang tiếng khắc phu mà kiếm được nơi chốn như vậy là phúc đức lắm rồi.” Bà ta nói với giọng điệu ban ơn.
Dù là người từng trải như “Sếp Vu”, gặp đủ hạng người trên thương trường, cũng phải ngả mũ trước độ trơ trẽn của mụ đàn bà này. Chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ đến thế!
“Đợi tiền tuất về, mày đi đăng ký kết hôn với con trai tao ngay. Mày liệu mà làm việc nhà cho tốt, tay chân nhanh nhẹn, biết điều một chút thì nhà tao sẽ có cơm cho mày ăn.”
“Vậy mẹ chồng tôi thì sao?” Nghe đến đây, Cẩm Thư đã muốn tung cước, nhưng gặp phải loại cực phẩm ngu ngốc thế này cũng hiếm, cô muốn xem bà ta còn có thể trơ tráo đến mức nào.
“Tao sẽ dọn cái chuồng gà ở nhà dưới cho bà ta ở, cho miếng cơm không để chết đói là được. Như vậy người ngoài nhìn vào mày cũng được tiếng hiếu thuận, nhà họ Lâm tao cũng có thể diện. Mụ Tôn Anh đó đáng đời lắm, khắc chết em trai tao rồi lại khắc chết cháu trai tao, kết cục này là quả báo của mụ ấy.”
Cẩm Thư xoay nhẹ cổ chân. Người văn minh thường không động thủ.
Trừ khi, không nhịn nổi nữa.
“Mày làm cái gì thế… Á!” Bà cô Lâm hét lên thảm thiết.
Cẩm Thư tung một cước đá bà ta lùi lại mấy bước. Nhân lúc mụ chưa kịp hoàn hồn, cô mở toang cửa, bồi thêm một cước nữa: “Cút!”
Bà cô Lâm bị đá văng ra ngoài sân, ngã ngồi bệt xuống đất, vừa kinh ngạc vừa tức giận chỉ tay vào mặt Cẩm Thư: “Mày dám đánh trưởng bối à?”
“Bà mà xứng là trưởng bối sao? Bà mang lốt người nhưng đâu có ruột người, lời bà nói ra có câu nào giống tiếng người không?” Cẩm Thư cao giọng, hàng xóm xung quanh lập tức ùa ra xem.
Cháu dâu đánh bà cô, kịch hay thế này không xem thì tiếc cả đời.
“Bà muốn nuốt trọn tiền tuất của Lâm Nghị Hiên, sau đó ép tôi lấy thằng con ngốc của bà. Vô sỉ nhất là bà còn định ngược đãi mẹ chồng tôi, tống bà ấy vào ở chung với gà. Loại súc sinh lòng lang dạ sói như bà, tôi không đánh thì để mà thờ à?”
Chỉ vài câu ngắn gọn, Cẩm Thư đã vạch trần âm mưu của bà cô Lâm, ngay lập tức chiếm lý.
Hàng xóm nghe xong đều tặc lưỡi, chà, trên đời còn có loại người không biết xấu hổ đến mức này sao?
Trong chốc lát, bao nhiêu ngón tay đều chĩa về phía bà cô Lâm mà xỉa xói.
Bà ta lồm cồm bò dậy, vừa đi vừa chửi đổng. Ra đến cổng vẫn còn thấy ấm ức, quay đầu lại mắng với: “Con ranh kia, tao sẽ không tha cho mày đâu… Á!”
Một chiếc chổi bay vèo tới trúng phóc vào đầu mụ. Trong sân vang lên tiếng vỗ tay rần rần như sấm, có người còn reo hò cổ vũ.
Cảnh này chẳng phải còn hả hê hơn cả trừng trị kẻ ác trong tuồng chèo sao?
Sếp Vu vốn không thích động tay động chân, cô thừa khả năng giải quyết vấn đề một cách văn minh. Nhưng gặp phải loại vô liêm sỉ, vượt qua cả giới hạn đạo đức làm người, không thể dùng ngôn ngữ loài người để giao tiếp, thì đành phải dùng vũ lực, phương pháp nguyên thủy nhất để giải quyết.
Tiền tuất còn chưa về mà đã khiến một đám kên kên thèm khát lao vào xâu xé.
Đợi đến khi tiền về thật, e là những kẻ đến làm mối cho cô sẽ còn xếp hàng dài hơn.
Những kẻ này coi phụ nữ không chồng như món tài sản vô chủ mặc sức cướp đoạt, coi hôn nhân như một sự ban ơn.
Thật nực cười.
Theo quan điểm của Sếp Vu, khi phụ nữ đủ mạnh mẽ, họ chẳng cần đàn ông, hôn nhân không phải là đích đến bắt buộc.
Yên ổn phát triển sự nghiệp, kiếm tiền không sướng hơn sao?
Kiếp trước cô chính vì không muốn lãng phí thời gian vào chuyện tình cảm nên mãi không kết hôn. Đàn ông chỉ làm chậm tốc độ kiếm tiền của cô mà thôi.
Để có người thừa kế, cô đã bỏ tiền lo lót, chọn một mẫu gen ưu tú từ ngân hàng tinh trùng, làm thụ tinh trong ống nghiệm để có một cô con gái.
Cô chưa từng gặp cha của đứa bé, nhân viên bệnh viện chỉ tiết lộ qua loa rằng đối phương là một thiếu tướng góa vợ, chưa có con cái.
Không biết là hưởng ứng lời kêu gọi hiến tặng hay muốn để lại chút máu mủ, vừa hay lại tạo cơ hội cho Sếp Vu.
E rằng kiếp này chẳng còn cơ hội gặp lại con gái nữa rồi.
Niềm an ủi duy nhất là thân phận góa phụ hiện tại cũng khá tiện lợi. Không có đàn ông ràng buộc, cô có thể chuyên tâm gây dựng sự nghiệp.
“Chị dâu! Cuối cùng cũng tìm được chị rồi!” Lý Đức Minh mồ hôi nhễ nhại chạy vào, giọng đầy kích động: “Tìm thấy đại đội trưởng rồi!”
“Có cần tôi qua đó nhận không?” Cẩm Thư thực ra định nói là “nhận xác”, nhưng thấy hơi tàn nhẫn nên nói giảm nói tránh.
“Không cần chị qua đâu. Đại đội trưởng bị thương vẫn đang theo dõi, nhưng đã qua cơn nguy kịch rồi. Vài ngày nữa là có thể về. Đoàn trưởng sợ chị và bác gái lo lắng nên bảo tôi qua báo tin mừng.”
“???” Sếp Vu đứng hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



