Cẩm Thư sực nhớ ra một chuyện. Trong nhà chỉ còn lại Tôn Anh đang nằm liệt giường, lỡ như đám họ hàng không biết xấu hổ kia mò đến trộm đồ thì phải làm sao?
Cửa chính có thể khóa trái từ bên ngoài, nhưng cửa sổ thì vẫn có thể cạy được. Lưới chắn cửa sổ chỉ phòng được người tử tế chứ sao cản nổi kẻ tiểu nhân.
Cẩm Thư nhớ dưới gầm giường có một cái bẫy chuột điện bị hỏng, cô lôi ra, loay hoay một lúc đã tháo tung nó ra. Cô đóng đinh lên tường, quấn dây kẽm thành hình lưới, sau đó sửa lại tụ điện rồi đấu nối vào hệ thống dây kẽm.
Cái bẫy chuột điện nguyên bản vốn không gây tổn thương lớn cho cơ thể người, nhưng sau khi qua tay cô cải tiến, uy lực đã tăng gấp đôi. Nếu kẻ nào định trèo cửa sổ vào, tuy không đến mức mất mạng nhưng chắc chắn sẽ bị giật cho tê dại, nhảy dựng lên.
Sau khi đảm bảo hậu phương an toàn, cô mới yên tâm rời khỏi nhà. Hàng xóm láng giềng thấy vậy lại bắt đầu xì xào bàn tán.
“Con bé Yêu Muội này bị sốc quá rồi à, dùng cái thùng mỏng dính thế kia để đựng kem, phen này chẳng lỗ chổng vó lên à?”
“Chắc là chồng mới mất nên tâm trí bất ổn rồi, còn trẻ mà đã phải ra đường buôn bán, không cần thể diện nữa sao?”
Phía trong nhà, Tôn Anh cũng thấp thỏm lo âu. Bà cảm thấy nước đi này của Cẩm Thư quá mạo hiểm. Không có thùng giữ nhiệt chuyên dụng, thất thoát tiền bạc là chuyện nhỏ, nhưng con dâu mới về nhà mà đã vấp ngã, bị đả kích mới là chuyện lớn. Tôn Anh lúc này thật sự không nỡ để con dâu phải buồn lòng.
Mọi người đều hoài nghi Cẩm Thư, nhưng cô lại tràn đầy tự tin.
Kem que đậu xanh giá sỉ 1 hào một que, bán ra 2 hào. Kem túi làm từ đường hóa học và phẩm màu đông đá, giá sỉ 5 xu, bán ra 1 hào.
Cẩm Thư lấy mỗi loại 50 que. Thấy trong thùng vẫn còn chỗ, cô lại nảy ra ý khác.
“Ở đây có loại kem cao cấp nào không ạ?”
“Có kem tím, giá sỉ 4 hào một que. Nhưng loại đó có thành phần kem sữa, chảy nhanh lắm, không có tủ đông chuyên dụng thì tốt nhất đừng lấy.”
Kem tím ở thời đại này đúng là hàng xa xỉ, bán lẻ một tệ một que. Đứa trẻ nào mà cầm trên tay que kem này thì chắc chắn là “đại gia” nhí của cả con phố.
“Cho cháu 30 que kem tím. Mua nhiều thế này, chú tặng cháu 2 que làm vốn được không ạ?”
Người công nhân ngạc nhiên nhìn cô. Tặng kem thì không vấn đề gì, nhưng họ cảm thấy cô gái nhỏ này chắc chắn sẽ lỗ vốn nặng. Cái thùng mỏng manh thế kia mà kem không chảy mới là lạ, vậy mà cô còn dám thử thách loại “khó nhằn” như kem tím. Ngay cả những người già dặn kinh nghiệm bán kem ở Bắc Kinh cũng chưa chắc dám làm liều như vậy.
Cẩm Thư ôm thùng kem ra khỏi cửa, mấy người công nhân nhìn theo bóng lưng cô mà cảm thán: “Cái này gọi là gì nhỉ? Ngựa non háu đá, chim non mới bay đã chê trời thấp! Đúng là không biết trời cao đất dày!” (*)
Cẩm Thư chưa đi xa, nghe thấy câu đó liền dừng bước, quay người hỏi vọng lại: “Đánh cược không ạ? Nếu cháu bán hết được, chiều nay quay lại lấy hàng, chú tặng thêm cho cháu hai que kem tím nữa nhé?”
“Được! Nếu chiều nay cô còn quay lại, tôi cho cô hẳn năm que!” Lời của chủ nhiệm phân xưởng khiến mọi người cười ồ lên.
“Được, quyết định vậy đi.”
Cẩm Thư ôm thùng kem bước ra cửa, bỏ lại sau lưng những tiếng cười nhạo. Cô không hề tức giận, chỉ là trong ánh mắt thoáng hiện một nỗi hoài niệm xa xăm.
Kiếp trước, khi cô muốn nghiên cứu và chế tạo chip điều khiển chủ lực cho quốc gia, người trong và ngoài ngành cũng từng cười nhạo cô như vậy. Cười cô là “châu chấu đá xe”, cười cô không biết tự lượng sức mình. (*)
Sự nghiệp đã thành công vang dội, nhưng vì tình yêu quê hương đất nước, cô không ngần ngại dốc toàn bộ tài sản vào dự án đó. Tiếng cười nhạo năm xưa chính là động lực thúc đẩy cô không ngừng tiến về phía trước. Cô đã thành công, nhưng cái giá phải trả là cả mạng sống.
Xe của cô bị kẻ gian giở trò, và sau tai nạn định mệnh ấy, cô đã xuyên không đến thời đại này để bắt đầu lại từ đầu.
Cẩm Thư không hối hận. Cô đã biến mất ở thời đại đó, nhưng truyền nhân mà cô dày công bồi dưỡng sẽ thay cô quảng bá chip điều khiển chủ lực trong lĩnh vực thiết bị gia dụng, hoàn thành tâm nguyện dang dở.
Điều duy nhất cô có thể làm lúc này là sống thật tốt ở cuộc đời mới.
Trong lòng Cẩm Thư trăm mối ngổn ngang, nỗi nhớ con gái da diết hóa thành tiếng rao vang dội: “Kem que, kem túi đây”
Lũ trẻ trong ngõ nghe tiếng rao liền ùa chạy ra. Chẳng mấy chốc cô đã bán được hơn mười que kem đậu xanh, kem túi cũng bán được vài cái. Bán hết con ngõ này, cô lại sang con ngõ khác. Đạp xe lòng vòng một tiếng đồng hồ, số kem bình dân đã vơi đi hơn một nửa.
Kem tím chưa bán được que nào, nhưng Cẩm Thư cũng không vội.
Thùng hàng của cô giữ nhiệt cực tốt, để thêm một tiếng nữa kem cũng chẳng thể chảy. Lúc ra khỏi xưởng kem, cô đã cố tình đi ngang qua rạp chiếu phim để ghi nhớ giờ chiếu. Thấy sắp đến giờ tan suất, cô liền đạp xe thẳng tới đó.
Gần đây rạp đang chiếu một bộ phim tình cảm rất ăn khách. Sau khi tan suất chiếu, từng đôi nam thanh nữ tú dìu nhau bước ra.
“Kem tím, kem tím vỏ giòn đây! Mua kem đi, 1 tệ 1 que!” Tiếng rao trong trẻo, ngọt ngào của Cẩm Thư lập tức thu hút sự chú ý của một cặp đôi.
Trong rạp chiếu phim cũng có quầy giải khát, có cả tủ đông, nhưng loại kem đắt tiền như kem tím vào đến rạp bị đội giá lên tới 1.5 tệ một que. Cẩm Thư bán rẻ hơn hẳn, quả thực là một món hời hấp dẫn.
Cô gái động lòng, lay tay bạn trai đòi mua.
Anh bạn trai có tính keo kiệt, không nỡ chi tiền nên cố tình kiếm cớ: “Kem tím dễ chảy lắm, cái thùng của cô này nhìn không đáng tin chút nào. Hay chúng ta mua kem đậu xanh nhé?”
“Nè, anh cứ ăn thử trước đi, nếu kem chảy thì tôi không lấy tiền.” Cẩm Thư không cho gã keo kiệt cơ hội thoái thác, nhanh tay lấy một que đưa cho cô gái, rồi đóng nắp thùng lại cái “rụp” trước ánh mắt đau khổ của chàng trai.
Những người bị tiếng rao của Cẩm Thư thu hút đều dồn mắt nhìn về phía cô gái. Trở thành tâm điểm chú ý, cô gái cắn nhẹ một miếng, thỏa mãn thở ra một hơi mát lạnh.
“Ngon quá! Không chảy chút nào đâu anh.”
Chàng trai miễn cưỡng móc ví trả tiền. Mọi người xung quanh thấy vậy liền ùa tới.
“Cho tôi một que!”
“Tôi lấy hai que!”
Cẩm Thư nhanh nhẹn thu tiền, 32 que kem đắt đỏ chẳng mấy chốc đã bán sạch bách.
Những người chậm chân không mua được kem tím đành chọn phương án thay thế là kem đậu xanh. Rõ ràng bên cạnh còn có hai xe đẩy bán kem khác, nhưng họ chỉ muốn mua của Cẩm Thư.
Con người vốn có tâm lý đám đông, thấy người ta xúm lại mua thì cũng nghĩ kem của Cẩm Thư ngon hơn. Có người ngại chỗ cô đông quá, chạy sang hàng bên cạnh mua một que, nhưng vừa ăn một miếng đã lớn tiếng phàn nàn: “Gì thế này? Sắp chảy hết ra nước rồi!”
So với những que kem đông cứng ngắc, bốc hơi nghi ngút của Cẩm Thư, sự tương phản rõ rệt ấy càng khiến hàng của cô đắt như tôm tươi.
Kem nhanh chóng bán hết sạch. Việc kinh doanh phát đạt của Cẩm Thư khiến bác gái bán kem bên cạnh nóng mắt, lườm nguýt: “Biết thì bảo là bán kem, không biết còn tưởng là ra đây bán nụ cười, lả lơi mời gọi ấy chứ.”
Cẩm Thư không hề cố ý cười với ai, chỉ là cơ thể nguyên chủ này quá đỗi xinh đẹp, không làm gì trông cũng đã ngọt ngào, duyên dáng. Bác gái ghen tị việc buôn bán của cô thuận lợi nên mới buông lời cay nghiệt.
Cẩm Thư vốn đã lên xe chuẩn bị về nấu cơm trưa để chiều còn tiếp tục lấy hàng, nhưng nghe thấy vậy liền quay xe lại.
“Bác nên sửa lại cái thùng xốp đi, nắp không kín là dễ chảy kem lắm.”
Cẩm Thư chỉ vào vũng nước đọng dưới đáy thùng của bác gái, vạch trần vấn đề kỹ thuật nghiêm trọng của đối thủ, rồi thong thả bồi thêm một câu: “Thùng bị rò thì vá lại là được. Chứ cái tâm mà rò, miệng không có nắp, thất đức hại người thì khó mà vá lại lắm bác ạ.”
Bác gái bị cô nói cho cứng họng, mặt lúc xanh lúc trắng.
“Đồng chí, còn kem que không?” Một người đàn ông mặc quân phục, mồ hôi nhễ nhại hớt hải đi tới.
Cô gái xinh đẹp vừa rồi… sao trông quen thế nhỉ?
Người quân nhân giật mình, nhìn theo bóng lưng Cẩm Thư đang đạp xe đi xa, đồng tử đột nhiên giãn ra vì kinh ngạc.
Đây… đây không phải là…
“Chị dâu! Chị dâu, chị đừng đi!”
======
Chú thích:
(*) Ngựa non háu đá: Câu thành ngữ chỉ sự kiêu ngạo, hăng hái quá mức nhưng thiếu kinh nghiệm thực tế của người trẻ tuổi.
(*) Châu chấu đá xe: Câu thành ngữ ám chỉ việc làm liều lĩnh, dại dột, cố chống lại một thế lực mạnh hơn mình rất nhiều (tương tự câu “trứng chọi đá”).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

