Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Con người có hai cái chết. Một là cái chết về thể xác, hai là cái chết về tinh thần. Khi thế giới này không còn ai nhớ đến anh ấy nữa, thì anh ấy mới thực sự biến mất. Các cậu còn nhớ đến anh ấy, nghiêm khắc yêu cầu bản thân tuân theo quy tắc hành xử của anh ấy, trở thành người giống như anh ấy, thì anh ấy sẽ sống mãi.” Sếp Vu nói với vẻ thâm trầm.
“Em hiểu rồi! Một ngày thắp ba nén hương! Chỉ cần bọn em tụng kinh thắp hương, hồn anh ấy sẽ không tan!” Cậu anh như giác ngộ chân lý.
“…” Khóe miệng Sếp Vu giật giật, hiểu cái khỉ mốc ấy!
Bảo bọn họ lĩnh hội tinh thần, ai bảo bọn họ đi làm trò mê tín dị đoan?
Hai chàng trai trẻ này ngốc thì có ngốc, nhưng tâm tính không xấu.
Về đến nhà, nhìn tủ kính bày đầy giấy khen và cúp, Cẩm Thư bùi ngùi.
Đây đều là những vinh dự mà Lâm Nghị Hiên đạt được trong quân đội. Sau khi tiếp xúc với hai anh em kia, cô bắt đầu tò mò muốn biết “Lâm Tổn Nhân” trong miệng họ trông như thế nào.
Đáng tiếc, trong căn phòng đậm chất đàn ông cứng cỏi này lại chẳng có lấy một tấm ảnh.
Từ lời kể của hai anh em và cả tủ thành tích này cho thấy, Lâm Nghị Hiên là người chính trực, có tinh thần trách nhiệm. Việc biến đau thương thành sức mạnh, đi đánh côn đồ cho hả giận tuy có hơi “ngựa non háu đá” một chút nhưng nghe nói ngoại hình cũng rất đẹp trai.
Nếu anh còn sống, chắc chắn sẽ trở thành một quân nhân hoàn hảo.
Những người có thể trở thành tinh anh hàng đầu trong một lĩnh vực nào đó đều có điểm chung: giữ được niềm đam mê thuần khiết với sự nghiệp, hiểu rõ thực tế và biết cách vượt lên trên thực tế.
Sếp Vu là người như vậy, và tủ vinh dự của Lâm Nghị Hiên nói cho cô biết, anh dường như cũng thế.
Mất đi một nhân tài như vậy, Sếp Vu cảm thấy tiếc cho đất nước.
Suy nghĩ tương tự cũng xuất hiện ở hai anh em kia.
Hai người chạy một mạch về nhà, tìm cái bát đổ đầy gạo, cắm ba nén hương lên rồi vái lạy.
“Anh, anh có thấy không, người phụ nữ đó giống anh Lâm cực kỳ. Không phải ngoại hình, ý em nói là cái khí chất ấy.” Cậu em Lý Thiểu nói.
“Đúng là giống thật, nhìn thấy chị ấy cứ như nhìn thấy anh Lâm. Hàng xóm đều bảo chị ấy nhát gan nhu nhược, trước đây anh cũng tưởng chị ấy không xứng với anh Lâm, giờ nhìn lại, hai người này trông cứ như cùng một lò đúc ra vậy.”
Lý Đa nhớ đến dáng vẻ cầm dao bình tĩnh điềm đạm của Cẩm Thư, rùng mình một cái.
Anh Lâm mà không chết thì tốt biết mấy.
---
Cẩm Thư mua nước đậu (đậu trấp) (*) và bánh vòng chiên, xé nhỏ bánh ngâm vào nước đậu rồi bón cho Tôn Anh.
“Vốn dĩ định cho mẹ uống sữa đậu nành, nhưng nghĩ mẹ là người Bắc Kinh gốc, chắc sẽ thích nước đậu hơn nhỉ?”
Tôn Anh gào thét trong lòng: Không, bà không thích!
Cái mùi vị chua lòm khiến người ta hoảng sợ của nước đậu lên men này, không phải người Bắc Kinh nào cũng thích đâu.
Con dâu tốt thì tốt thật, nhưng bón cho bà uống nước đậu thế này thì thật sự không cần thiết!
“Mẹ yên tâm đi, con có khả năng kiếm tiền nuôi mẹ, nước đậu bao no.” Cẩm Thư nghĩ rằng nói chuyện nhiều với Tôn Anh có lẽ sẽ có lợi cho việc bà hồi phục.
Tôn Anh nghe thấy nước đậu bao no, nước mắt chảy thành sông.
“Hương vị quê hương sẽ đánh thức ý thức của mẹ chứ? Tối nay con làm món lòng hầm đặc sản Bắc Kinh cho mẹ ăn nhé. Ơ, sao lại khóc rồi? Có phải mắt bị viêm không?”
Cẩm Thư thấy khóe mắt Tôn Anh ầng ậc nước, ngẫm nghĩ đợi kiếm được tiền phải hỏi bác sĩ xem, cứ chảy nước mắt suốt thế này có cần nhỏ thuốc không.
Tôn Anh không cần thuốc nhỏ mắt, bà chỉ muốn mau chóng tỉnh lại.
Bà muốn nắm lấy tay cô con dâu hiếu thảo này, tràn đầy yêu thương mà nói một câu: Mẹ chồng con không uống nước đậu, cũng không ăn nội tạng! Nếu bà có thể tỉnh lại, nấu cơm không cần con dâu động tay, để đó, bà làm!
Cẩm Thư ăn sáng xong lại suy tính chuyện làm ăn.
Buôn bán băng cassette không làm được nữa, chiêu nhập hàng giá rẻ chỉ dùng được một lần, vốn trong tay quá ít, nhập giá bình thường thì chẳng được mấy cuốn.
Thời tiết oi bức cho cô cảm hứng: trời này đi bán kem que là thích hợp nhất.
Đầu thập niên 90, tủ đông đã lục tục xuất hiện trong các cửa hàng. Bắc Kinh là thành phố có kinh tế tương đối phát triển, tỷ lệ phổ cập tủ đông vượt xa các nơi khác.
Nhưng dù có phổ cập thế nào cũng không thể phủ sóng khắp mọi nơi, đẩy xe đạp chở thùng xốp, thùng gỗ đựng kem đi bán dạo mới là chủ đạo.
Làm nghề bán kem dạo cần thùng gỗ, bên trên đắp chăn bông dày để giữ nhiệt, còn phải kiếm hai cái lốp xe hỏng để cố định thùng lên xe.
Lốp xe thì dễ kiếm. Lâm Nghị Hiên có cơ sở quần chúng tốt, dù sao cũng là đại anh hùng đánh khắp đám côn đồ trong vòng năm dặm. Bác thợ sửa xe nhìn thấy là Cẩm Thư liền rất sảng khoái cho cô một bó lớn lốp xe hỏng, dùng không hết.
Thùng đựng kem mới là vấn đề nan giải. Cô đã hỏi thăm rồi, mua một cái thùng chuyên dụng ở xưởng kem mất 20 đồng, muốn làm nghề này không thể thiếu nó.
Trong tay Cẩm Thư chỉ có hơn hai mươi đồng, mua thùng xong là hết tiền nhập hàng.
Cô quyết định tự làm.
Cô mượn cưa và búa của hàng xóm, lại ra cửa hàng kim khí xin ít ván ép thừa, về nhà đục đẽo leng keng trong sân.
Hàng xóm thấy cô cầm búa làm việc thành thạo nhanh nhẹn thì hơi tò mò, xúm lại hỏi cô làm gì. Khi biết cô định đi bán kem, mọi người đều lắc đầu.
“Yêu Muội à, cái này không được đâu, làm gì có cô vợ trẻ nào đi làm cái nghề này?”
Bán kem phải đi cùng ngõ hẻm rao hàng, toàn là mấy người có tuổi mới dám làm, các cô gái trẻ hay xấu hổ, không ai dám làm điều đó?
“Yêu Muội, nếu cháu khó khăn quá, qua nhà bác xúc ít gạo về ăn tạm, đừng ra ngoài bươn chải nữa.”
Cẩm Thư ngẩng đầu nhìn bác gái vừa nói. Trong cái viện này cũng không phải toàn là mấy bà tám lắm điều, cũng có những người tốt bụng nhiệt tình, ví dụ như bác gái này.
“Cảm ơn bác, nhưng cháu vẫn muốn thử xem sao.”
Mỗi thời đại đều có đặc điểm riêng. Lúc này người ta tương đối bảo thủ, cho rằng bày sạp rao bán là việc rất mất mặt, không đàng hoàng, nếu không phải gia đình đặc biệt khó khăn thì chẳng ai muốn làm.
Nhưng đối với Sếp Vu, đây là khởi nghiệp, chẳng có gì mất mặt hay không mất mặt cả. Kiếm tiền chân chính thì không thẹn với lòng.
“Thùng của cháu mỏng quá, không giữ nhiệt đâu. Bác thấy thùng của người ta bán kem dày lắm cơ.” Mọi người mồm năm miệng mười bàn tán, đều không tin tưởng vào dự án bán kem của Cẩm Thư.
Cẩm Thư không có tiền mua thùng kem chuyên dụng, cũng không có tiền mua gỗ dày hơn. Nhặt mấy miếng ván thừa đều là loại mỏng nhất, trời nóng thế này, liệu cái thứ này có dùng được không?
Cẩm Thư cười với mọi người, ôm cái thùng đã làm xong vào nhà. Cuộc đời mạnh mẽ không cần giải thích, cứ làm thôi.
Thùng mỏng, không giữ nhiệt, đây là thực tế khách quan. Muốn thành công thì phải vượt qua thực tế, giải quyết vấn đề kỹ thuật cách nhiệt.
Sở dĩ cô xin được ván ép thừa là vì cô đã tiêu tiền ở cửa hàng kim khí.
Bỏ ra 3 đồng, cô mua một tấm xốp cách nhiệt lớn. Loại vật liệu này thường dùng làm lớp cách nhiệt cho mái nhà. Cô cắt thành kích thước bằng cái thùng, dán cẩn thận vào mặt trong, mặt ngoài thùng dán thêm một lớp nữa, đắp chăn bông lên, hiệu quả giữ nhiệt bỏ xa thùng kem bằng gỗ thường.
Nếu không phải vật liệu trong tay không đủ, Sếp Vu thậm chí có thể lắp ráp một cái tủ lạnh mini. Cô là doanh nhân xuất thân từ thạc sĩ kỹ thuật, khả năng thực hành cực mạnh.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Cẩm Thư ôm thùng ra cửa. Đi đến cổng lại nhớ ra một việc quan trọng, cô liền quay trở về.
======
Chú thích:
(*) Nước đậu (đậu trấp): là món đặc sản Bắc Kinh làm từ đậu xanh lên men, có mùi rất nồng và vị chua, khác hẳn sữa đậu nành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




