Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Tẩu Thập Niên 90: Chồng Binh Vương Chẳng Gặp Mặt Chương 3: Huyền Thoại Lâm Tổn Nhân (*)

Cài Đặt

Chương 3: Huyền Thoại Lâm Tổn Nhân (*)

“Tôi là sinh viên Bắc Kinh, hôm nay lấy trước 10 cuốn làm hàng mẫu. Chắc chắn các đơn hàng về sau sẽ không tính theo giá này.”

Chỉ một câu nói, Sếp Vu đã làm lung lay trái tim người bán hàng.

Đơn đặt hàng của các trường đại học thường không nhỏ, vì những đơn hàng lớn sau này, người bán hàng sảng khoái đồng ý.

Cẩm Thư chọn mười chiếc đĩa, móc ra 5 đồng duy nhất còn lại trên người đưa qua.

“Tiền thì khỏi cần, chuyện này cô giúp đỡ tôi nhiều chút. Nếu mọi việc suôn sẻ thiếu gì phần lợi của cô.” Người bán hàng nói cười toe toét.

Cẩm Thư nói một câu hai nghĩa: “Tiền sẽ không thiếu của anh đâu, ngày tháng tốt đẹp của anh còn ở phía sau.”

Giá nhập hàng này người bán hàng chắc chắn không có lãi, thậm chí còn lỗ một chút Nhưng hiện tại cô không còn lựa chọn nào khác, đành phải dùng hạ sách này, nợ gã một ân tình trước. Ngày rộng tháng dài, kiểu gì cũng có cơ hội bù đắp.

Gần đó có một khu chợ đêm. Cẩm Thư lượn một vòng, chỉ riêng sạp bán băng cassette đã có hai hàng. So với quy mô hàng trăm cuốn của người ta, 10 cuốn băng trong tay cô trông thật nghèo nàn.

Bày ra cũng chẳng ai thèm dừng lại xem, càng đừng nói đến chuyện mua.

Chút khó khăn này sao có thể làm khó được Sếp Vu. Sau khi khảo sát sơ bộ tình hình thị trường, cô lập tức điều chỉnh chiến thuật.

Cách đó vài trăm mét có một cửa hàng băng đĩa vẫn đang mở cửa, Cẩm Thư bước vào dạo một vòng. Thời đại này ý thức bản quyền thực sự rất mờ nhạt, cửa hàng cũng bán lẫn lộn cả băng gốc và băng lậu.

Băng gốc 9.9 đồng một cuốn, băng lậu 10 đồng 3 cuốn.

Loa ngoài của cửa hàng đang phát bài hát thịnh hành nhất thời bấy giờ: “Chúc bạn bình an, ồ chúc bạn bình an”.

Cẩm Thư dựng xe, giấu bớt số băng vào giỏ xe rồi dùng túi nilon che lại, trên tay chỉ cầm hai cuốn. Thấy có khách hàng đi về phía cửa tiệm, cô vội gọi: “Anh ơi, giúp em một chút!”

Người đàn ông trung niên bị gọi giật lại, quay đầu thấy một cô gái xinh đẹp thì có chút ngơ ngác.

“Em mua trùng rồi, bán rẻ lại cho anh, 5 đồng 2 cuốn. Bài hát hot nhất đấy, anh nghe xem, trong tiệm đang phát kìa.”

Cẩm Thư giơ cuốn băng trong tay lên, đúng lúc giai điệu bài “Chúc bạn bình an” vang lên.

“Hàng này không có vấn đề gì chứ?”

“Băng chưa bóc tem, lớp nilon vẫn còn nguyên đây này. Băng của em còn rẻ hơn cả sạp vỉa hè, rẻ hơn giá trong tiệm nhiều. Anh trai, em nhìn anh phong thần tuấn dật (*), khí độ bất phàm, nhìn là biết người tốt, giúp em đi mà.”

PC: (*) Phong thần tuấn dật: miêu tả vẻ đẹp của nam giới với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất thanh thoát như thần tiên. Ở đây là để tâng bốc.

Cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp thế này, cái miệng lại ngọt như bôi mật, ai mà nỡ từ chối?

Người đàn ông trung niên vui vẻ móc tiền. Cái danh “người tốt” này, anh ta nhận chắc rồi!

Cẩm Thư đứng canh ngay cửa tiệm băng đĩa. Cô nhìn người cực chuẩn, chuyên chọn những người đàn ông tầm hai ba mươi tuổi để tiếp cận, tỷ lệ thành công gần như một trăm phần trăm.

Mua được băng giá rẻ, lại còn nhận được “giá trị cảm xúc” từ lời khen của người đẹp, cả người mua và người bán đều rất vui vẻ.

Chưa đầy nửa tiếng cô đã bán hết sạch. Loa của cửa hàng băng đĩa vẫn mở to, ông chủ không hề hay biết bên ngoài có kẻ đang “hớt tay trên”.

Cẩm Thư đi cả quãng đường mải suy tính xem ngày mai làm gì để kiếm tiền, đến khi nhận ra có người theo dõi mình thì đã đi vào trong ngõ hẻm.

Ban đầu cô tưởng người cùng đường, nhưng khi cô tăng tốc thì phía sau cũng tăng tốc, cô lập tức nâng cao cảnh giác.

Ánh trăng rải xuống con ngõ tối om không đèn đường, chiều rộng chưa đầy hai mét chỉ vừa đủ cho hai chiếc xe đạp đi song song.

Con ngõ này là mặt sau của hai khu tập thể, nếu gặp kẻ xấu mà kêu cứu, người từ sân trước chạy vòng ra cũng mất một lúc. Mấy phút đó đủ để xảy ra rất nhiều chuyện.

Cẩm Thư rà soát địa hình trong đầu.

Con ngõ này có ba khúc cua. Nghe thấy kẻ theo dõi phía sau vẫn còn một khoảng cách, cô bèn tăng tốc rẽ vào góc khuất.

Chiếc xe đạp phía sau cũng vội vã đuổi theo. Đợi bọn họ đến khúc cua, chỉ thấy chiếc xe đạp của Cẩm Thư nằm chỏng chơ ở đó, còn người thì không thấy đâu.

Em trai cậu ta bị người ta dùng dao kề cổ ép vào tường, người cầm dao, chính là Cẩm Thư.

“Chị, chị là người hay ma?” Giọng cậu anh run rẩy vì sợ, người phụ nữ này chui từ đâu ra vậy, đáng sợ quá.

“Tôi là ma.” Sếp Vu thầm đảo mắt.

Cô bây giờ chẳng phải là ma sao, ma nghèo.

Bị hai thằng nhóc choai choai theo dõi, lại còn phải đạp lên xe đạp trèo lên tường giả thần giả quỷ dọa trẻ con, chuyện này mà truyền ra ngoài thì thanh danh một đời của cô coi như hỏng bét.

“Tại sao theo dõi tôi?” Cẩm Thư hỏi.

“Bọn em muốn hộ tống chị về nhà tiện thể dọa chị một chút, hai anh em em không có ác ý!”

“Tại sao gọi Lâm Nghị Hiên là “Tổn Nhân”, tổn hại đến mức nào?” Sếp Vu thấy hứng thú.

Chẳng lẽ Lâm Nghị Hiên còn có mặt khuất tất nào đó, gây hại cho xóm làng, ức hiếp bá tánh?

Nhắc đến chiến tích huy hoàng của Lâm đại “Tổn Nhân”, hai anh em tuôn ra một tràng kể lể.

“Anh ấy chẳng phải người tốt lành gì! Có cái mặt trắng trẻo thư sinh nhìn còn đẹp trai hơn diễn viên điện ảnh, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, tâm địa anh ấy đen tối lắm!”

“Nói rõ xem nào, đen tối thế nào?” Sếp Vu tò mò, chủ yếu là lo lắng mình mang danh “quả phụ của Tổn Nhân”, lỡ ra đường bị người ta trùm bao tải đánh lén thì khổ.

“Nửa năm sau khi bố anh ấy hy sinh, tính tình anh ấy thay đổi hẳn. Gặp người xấu là đánh, tất cả đám lưu manh côn đồ trong vòng năm dặm đều bị anh ấy tẩn cho một trận!” Cậu anh tố cáo.

“Em với anh trai trộm nửa quả dưa hấu của bác Hai, bị anh ấy đuổi theo qua ba con phố! Lão Lục ở phố trước còn thảm hơn, nhìn trộm bác Hai tắm bị anh ấy đánh gãy xương! Giờ Lão Lục nhớ đến Lâm Tổn Nhân vẫn còn run lẩy bẩy đây này.” Cậu em bổ sung.

“Hai cậu là đến tìm thù nhắm vào tôi… à không, không đúng. Vừa rồi cậu nói, muốn hộ tống tôi về nhà.” Cẩm Thư nhìn chằm chằm hai anh em, ánh mắt sắc lẹm khiến hai thằng nhóc không dám ngẩng đầu lên.

Trên người phụ nữ này có một loại khí chất rất gần với Lâm Tổn Nhân. Đó là kiểu cực kỳ chính trực, nhìn một cái dường như thấy được ánh sáng tỏa ra từ phía sau, tựa như một tấm lòng son sắt luôn hướng về mặt trời vậy.

“Anh ấy không chỉ đơn giản là ngăn cản hai cậu làm việc xấu chứ? Anh ấy còn làm gì nữa?” Cẩm Thư truy hỏi.

Hai anh em đỏ mặt ấp úng giải thích: “Anh ấy không cho bọn em trộm đồ, cho bọn em vay tiền giúp bọn em trả nợ… Bọn em chỉ là muốn trả anh ấy một ân tình!”

“Trả ân tình mà cần phải chặn đường tôi à? Các cậu không cần trả lời, để tôi đoán xem nào, các cậu lo tôi bỏ mặc mẹ anh ấy chạy trốn, muốn cho tôi một đòn phủ đầu?”

Hai anh em há hốc mồm.

Biểu cảm của chúng nói cho Sếp Vu biết, cô đoán đúng rồi.

Cẩm Thư thu dao lại.

“Lòng người không phải dựa vào vũ lực là có thể uy hiếp được. Tôi nghĩ điểm này, Lâm Nghị Hiên đã dùng hành động thực tế để chứng minh rồi. Các cậu lo nghĩ cho mẹ anh ấy, không phải vì sợ nắm đấm của anh ấy, mà là khâm phục đức hạnh của anh ấy. Anh ấy kéo các cậu đi đường chính đạo, các cậu đừng có làm bậy nữa kẻo khiến anh ấy thất vọng.”

Hai anh em bị cô nói cho mặt đỏ bừng, ngượng ngùng vô cùng.

Thấy Cẩm Thư lên xe đạp định đi, cậu anh vội gọi cô lại.

“Chị sẽ không bỏ mặc mẹ anh ấy chứ?”

“Sẽ không.” Chiếm thân xác của nguyên chủ, cô có nghĩa vụ gánh vác trách nhiệm của người ta.

“Lâm Tổn Nhân… Anh Lâm, thực sự chết rồi sao?” Giọng cậu em có chút nghẹn ngào.

Cẩm Thư im lặng.

Hai thằng nhóc choai choai này miệng thì nói Lâm Nghị Hiên không tốt, thực ra lại coi anh như thần tượng, như ngọn hải đăng soi đường.

Nghĩ đến đây, Cẩm Thư đưa ra một câu trả lời đạt điểm tuyệt đối.

======

Chú thích:

(*) Lâm Tổn Nhân: Biệt danh chơi chữ. “Tổn” trong “tổn thương”, “hại người”. “Tổn Nhân” (người xấu/người gây hại) ngược nghĩa với việc anh ta làm việc tốt, mang nghĩa châm biếm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc