Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trương Chiêu Đệ bị chọc tức bỏ đi, lúc đi còn vừa đi vừa chửi đổng: “Muốn tao tha thứ cho mày thì phải cầm tiền tuất và tiền tiết kiệm tới cửa, quỳ xuống cầu xin tao!”
“Cẩn thận bậc cửa.” Cẩm Thư nhắc hơi muộn.
Trương Chiêu Đệ tức giận không nhìn đường, ngã sóng soài trên mặt đất.
Bà ta ôm miệng phẫn nộ bỏ đi, ánh mắt Cẩm Thư rơi xuống một chỗ trên đất, đó là… răng?
Răng cửa gãy mất một nửa, bắt nạt người nhà quân nhân, đến ông trời cũng không nhìn nổi, bị quả báo rồi đấy.
Trời chập choạng tối, trong khu tứ hợp viện bay lên mùi thơm xào nấu, nhà nào nhà nấy đều đang làm cơm tối.
Cẩm Thư lượn vài vòng trong bếp, tài nấu nướng của cô hơn người, nhưng khéo ăn thì no, khéo co thì ấm, mà không có gạo thì chịu chết.
Hũ gạo đã thấy đáy, chút gạo ít ỏi chỉ đủ nấu một bát cháo trắng cho một người.
Lục tung cả phòng nguyên chủ ở, cũng chỉ có 5 đồng 2 hào.
Đợi tiền tuất gửi về thì có khi hai mẹ con đã chết đói rồi, việc cấp bách bây giờ là phải nghĩ cách kiếm tiền.
Cẩm Thư vo sạch nắm gạo cuối cùng, dùng nồi đất nấu cháo, trong lúc chờ đợi, cô lại rà soát một lượt những công việc kinh doanh có thể làm ở thời đại này.
Sếp Vu chưa bao giờ thiếu ý tưởng khởi nghiệp, nhưng Sếp Vu lúc này cũng giống như cái nồi đất trên bếp lò, đối mặt với cùng một nỗi lo “thiếu gạo”.
Khởi nghiệp với 5 đồng 2 hào, nữ tổng giám đốc công ty top 100 muốn lật ngược thế cờ cũng khó.
Cháo nấu xong, cô bưng vào phòng ngủ, dùng thìa nhỏ bón cho Tôn Anh.
Dưới chân tường cửa sổ lại đổi một nhóm bà tám khác, ríu rít bàn tán chính là chuyện về Tôn Anh:
“Tôn Anh hiếu thắng cả đời, đến tuổi trung niên lại rơi vào kết cục thế này, bản thân tàn phế, con trai cũng bị bà ta hại chết!”
“Bố Lâm Nghị Hiên đã hy sinh trên chiến trường, nó kế thừa di chí của bố nó đi lính, liên quan gì đến Tôn Anh?”
“Tôn Anh số cứng khắc chồng khắc con chứ sao, bà ta còn tự khắc mình thành người thực vật nữa kìa! Ha ha ha.”
Cẩm Thư khẽ nâng mí mắt, không đứng dậy, dùng giọng nói lạnh lùng đầy uy quyền vọng ra: “Phỉ báng, nhục mạ người nhà quân nhân là phạm tội phỉ báng, tình tiết nghiêm trọng có thể bị phạt tù dưới ba năm, tạm giam hoặc quản chế. Còn để tôi nghe thấy bất kỳ câu nào bôi nhọ người nhà tôi nữa, đừng trách tôi không khách sáo.”
Bên ngoài im bặt, đợi Cẩm Thư đi đến trước cửa sổ nhìn ra thì người đã tản đi hết, chỉ còn lại vài bóng lưng, có nam có nữ.
Cẩm Thư ghi nhớ mấy người này, đợi cô giải quyết xong vấn đề kinh tế, kiểu gì cũng phải giết gà dọa khỉ lập uy, đỡ cho hạng người nào cũng dám chạy đến dưới chân tường nhà cô buôn chuyện.
Danh tiếng Tôn Anh không tốt, ai cũng chê bai bà, ngay cả bà mẹ hờ của nguyên chủ cũng tiết lộ Tôn Anh không phải mẹ chồng tốt, tinh khôn lại ghê gớm.
Cẩm Thư quay lại định tiếp tục bón cháo, lại phát hiện trên mặt Tôn Anh đầy nước mắt, bà khóc rồi.
Cẩm Thư lau nước mắt trên mặt cho bà, thở dài nói: “Những lời người ngoài bàn tán mẹ không cần để trong lòng. Mẹ có thể nuôi dạy được một người con trai anh hùng như Lâm Nghị Hiên thì sao có thể là người phụ nữ xấu xa trong miệng bọn họ được?”
Kiếp trước những tin đồn vây quanh Sếp Vu còn nhiều hơn. Những kẻ kinh doanh không thể cạnh tranh lại cô bằng con đường chân chính, lén lút tung tin đồn nhảm về cô, lời khó nghe nào mà cô chưa từng nghe qua?
Nếu câu nào cũng để trong lòng, e là đã chết sớm cả vạn lần rồi.
“Tin đồn là một bản án tự xử tập thể không có thước đo dành cho cá nhân. Những kẻ tung tin đồn hoặc là ghen tị hoặc là ngu dốt. Mẹ để ý đến lời bọn họ thì bọn họ chính là đao phủ hành hình mẹ. Mẹ không coi bọn họ ra gì thì bọn họ chỉ là lũ hề nhảy nhót.”
Não bộ người thực vật đã bị tổn thương. Khóc, ho đều có thể là phản ứng sinh lý do hệ thần kinh kích thích cơ thể, không có ý thức.
Cẩm Thư hiểu kiến thức thường thức này, biết Tôn Anh chảy nước mắt khả năng cao là trùng hợp, nhưng cô cứ muốn tâm sự.
“Thế giới này chứa đầy sự bất công vô hình đối với phụ nữ. Mọi quy tắc đều âm thầm thuần hóa phụ nữ phải dịu dàng nhẫn nhịn, giúp chồng dạy con, hy sinh cống hiến cho gia đình. Chỉ vì chúng ta đặt tâm trí vào sự nghiệp, không phải là người phụ nữ dịu dàng theo nghĩa truyền thống, thì chúng ta đáng bị chụp lên cái mũ khắc chồng khắc con sao?”
Theo quan điểm của Sếp Vu, đánh giá một người phụ nữ tốt hay xấu, phải xem sự cống hiến của cô ấy cho xã hội. Tôn Anh là người mẹ tốt đã nuôi dạy nên người con trai anh hùng, bản thân cô là nữ doanh nhân dân tộc cống hiến cho đất nước, đều là phụ nữ tốt.
Những lời cô nói với Tôn Anh hôm nay, là xuất phát từ sự trân trọng đối với những người phụ nữ ưu tú, anh hùng trọng anh hùng. Bón cho Tôn Anh ăn hết bát cháo, Cẩm Thư nhét toàn bộ gia tài 5 đồng 2 hào vào túi, giắt thêm con dao phòng thân bên hông, bụng rỗng đi ra ngoài.
Cô vừa đi, đám đàn ông đàn bà nhiều chuyện vừa bị cô dọa chạy lại tụ tập lại ríu rít.
“Đàn ông không còn, mẹ chồng lại thành người thực vật. Không ai quản cô ta nữa, trời sắp tối rồi còn ra ngoài. Chắc bên ngoài có người rồi chứ gì?”
Những lời này lọt vào tai Tôn Anh, Tôn Anh thầm mắng: Đánh rắm chó thối tha nhà chúng mày!
Lúc trước Tôn Anh ở góa, bọn họ cũng tung tin đồn nhảm như thế, bây giờ lại dùng chiêu này bàn tán về cô con dâu tốt của bà!
Con dâu có thể nhường bát cơm cuối cùng cho người thực vật, có thể làm ra chuyện ngoại tình đê tiện đó sao?
Tôn Anh chỉ hận mình không dậy được, nếu bà có thể cử động, nhất định phải ra ngoài chửi chết đám hàng xóm thối mồm kia.
Thực ra Tôn Anh đã khôi phục ý thức rồi.
Bà có thể nghe thấy âm thanh xung quanh, chỉ là không tỉnh lại được.
Vừa rồi Cẩm Thư tâm sự với bà, Tôn Anh cảm động muốn chết.
Lúc bà thông gia tới cửa đòi tiền, tim Tôn Anh thót lại, tưởng cái kho nhỏ tích cóp bao năm sắp bị lấy đi rồi.
Không ngờ con dâu lại trượng nghĩa, mắng đuổi bà thông gia đi!
Tôn Anh vừa cảm động vừa xấu hổ, trước đây bà chê con dâu tính tình quá nhu nhược, cảm thấy con dâu không giống người có thể gánh vác gia đình.
Hôm nay nghe được những lời tâm huyết của con dâu, Tôn Anh cảm thấy tầm nhìn của mình quá nhỏ hẹp, quá thiển cận!
Mỗi câu nói của con dâu đều thấu đáo, phóng khoáng, vừa nghe đã biết là người sống hiểu chuyện, hơn nữa đứa trẻ này tuyệt đối không nhu nhược!
Đối đãi với đám hàng xóm lắm điều, không kiêu ngạo không tự ti, có lý có lẽ, không gây chuyện cũng không sợ chuyện, trong cái viện này con dâu nhà ai có được khí phách ấy?
Tôn Anh thầm hạ quyết tâm, nếu bà có thể tỉnh lại, nhất định phải đối xử thật tốt với đứa trẻ này.
Bắc Kinh những năm 90 chưa có cảnh xe cộ như nước của đời sau, nhưng xe đạp thì lại không ít.
Trời còn chưa tối hẳn, công nhân tan tầm vội vã về nhà. Cẩm Thư thấy may mắn vì trong nhà còn có chiếc xe đạp để đi lại.
Ra khỏi ngõ, tìm một người qua đường hỏi thăm, người dân Bắc Kinh nhiệt tình chỉ dẫn địa hình xung quanh một lượt. Lúc này đường xá tương đối đơn giản, không có những cầu vượt ngoằn ngoèo như đời sau, nên Cẩm Thư không đến mức bị lạc đường.
Thời điểm này ở kiếp trước, Sếp Vu chỉ là một học sinh cấp hai, chưa đến tuổi khởi nghiệp.
Nhưng cô đã nghe các tiền bối trên thương trường kể không ít về những truyền kỳ khởi nghiệp thập niên 90, nên không đến mức mù tịt.
Lúc này lương bình quân đầu người chắc khoảng 300-600 đồng.
So với thập niên 80 chính sách chưa ổn định, thập niên 90 cơ hội khởi nghiệp nhiều, rủi ro cũng không nhỏ. Sự thăng trầm trong thế giới kinh doanh là chuyện thường, chỉ có người “bật hack” thì mới luôn chiến thắng.
Bán băng đĩa lậu là siêu lợi nhuận, bán đồ lậu thì không tốt. Nhưng Sếp Vu một người chính trực, không còn lựa chọn nào khác. Trong nhà đang đợi gạo nấu cơm, không kiếm được tiền thì chết người thật đấy.
Chủ sạp thấy cô xinh đẹp lại có vẻ tri thức, tưởng gặp được khách sộp.
“Chỉ 10 đồng 3 cuốn, đều là những bài hot nhất đấy!”
“5 hào.”
Chủ sạp nheo mắt lại thành một chấm nhỏ, làm gì có kiểu trả giá như thế?
Nhưng Cẩm Thư đã thuyết phục được chủ sạp chỉ bằng một câu nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




