Tháng 7 ở Bắc Kinh, trời nóng như đổ lửa.
Tại một khu tứ hợp viện ở quận Tây Thành, nơi có hơn mười hộ gia đình sinh sống, mấy chục người chen chúc trong sân hóng mát, mồm năm miệng mười bàn tán chuyện phiếm.
Vu Cẩm Thư ngồi trong phòng, gió thổi từ cửa sổ vào mang theo mùi mồ hôi nồng nặc, kèm theo tiếng ồn ào huyên náo, khiến cô cảm thấy như sắp bị say nắng.
Nếu đặt chuyện này ở kiếp trước, nữ tổng giám đốc của một công ty niêm yết khởi nghiệp từ ngành sản xuất điều hòa mà bị say nắng vì nóng, truyền ra ngoài chắc chắn sẽ thành trò cười cho mọi người.
Sếp Vu cảm thấy mình khá xui xẻo, từ năm 2024 xuyên không về năm 1994.
Công ty, tiền bạc và cả đứa con gái ưu tú đáng yêu, tất cả đều không còn.
Vu Yêu Muội của năm 1994 còn thảm hơn cả Sếp Vu.
Cô vừa mới nhận giấy đăng ký kết hôn xong, người chồng quân nhân tham gia cứu hộ chống lũ lụt rồi mất tích. Còn mẹ chồng bị tai nạn xe hơi và trở thành người thực vật.
Áp lực như núi đè lên vai cô gái nhỏ mới chỉ 20 tuổi, Vu Yêu Muội nghĩ quẩn, nhảy sông tự vẫn.
Sau đó, Sếp Vu, nữ doanh nhân sát phạt quyết đoán đã xuyên không đến đây.
“Sáng nay, Lâm đại đội trưởng vừa nhận giấy đăng ký kết hôn với cô ấy, buổi chiều đã bị điều đi chống lũ. Yêu Muội vẫn còn trẻ mà? Đợi tiền tuất của Lâm đại đội trưởng gửi về, chắc chắn cô ấy sẽ cầm tiền rồi tái giá!”
(PC: Tiền tuất còn gọi là tiền tử tuất: là khoản tiền trợ cấp trả cho thân nhân của người không may qua đời nhằm hỗ trợ chi phí mai táng và/hoặc trợ cấp để trang trải cuộc sống, giảm gánh nặng cho gia đình.)
“Cô ta tái giá rồi thì mẹ chồng cô ta tính sao?”
“Trước khi bị tai nạn xe, bà Tôn Anh ghê gớm đanh đá lắm, nhưng giờ chỉ là người thực vật. Yêu Muội cầm tiền xong, tùy tiện tìm cái viện dưỡng lão nhét bà ấy vào, sống chết thế nào cũng chẳng ai quản.”
Mấy bà thím nhiều chuyện trong sân ngồi ngay dưới chân tường cửa sổ nhà họ Lâm mà buôn chuyện vô cùng ngông cuồng.
Ai cũng biết Vu Yêu Muội nhát gan sợ phiền phức. Cô có nghe thấy cũng chỉ biết lén lút lau nước mắt, không dám đứng ra phản bác.
Không ai biết rằng, người ngồi trong phòng lúc này đã là Sếp Vu.
“Nói chuyện phiếm về nhà tôi mà không rủ tôi tham gia thì không hợp lý lắm nhỉ? Các người có thắc mắc gì về tôi, cứ hỏi thẳng mặt, tôi biết gì nói nấy, nói cho bằng hết thì thôi.”
Tiếng ồn ào huyên náo bỗng chốc im bặt.
Sếp Vu một tay chống lên khung cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống đám người đang sợ ngây người bên ngoài.
Mấy bà thím bị bắt quả tang cười gượng gạo không dám tiếp lời, xách ghế đẩu đổi sang chỗ khác.
Những kẻ này chỉ dám bắt nạt người hiền lành như nguyên chủ, gặp phải người quang minh chính đại, có chuyện gì hỏi thẳng mặt như Sếp Vu thì lập tức co rúm lại một cách hèn nhát.
Cũng nhờ mấy bà thím nhiều chuyện này mà Sếp Vu mới nắm được tình hình của nguyên chủ.
Nguyên chủ chẳng để lại cho cô chút ký ức nào, cô toàn phải nghe người bên ngoài bàn tán chuyện nhà này mới chắp vá được thân thế.
Cửa mở ra.
Một người phụ nữ trung niên bước vào phòng, vừa vào đã oán trách.
“Tiền tuất vẫn chưa có à? Hiệu suất làm việc của quân đội cũng kém quá, Lâm Nghị Hiên đã mất tích năm ngày rồi, chắc chắn là đã chết. Còn tìm cái gì nữa không biết? Mau chuyển tiền đi chứ.”
Sếp Vu đoán người phụ nữ này chắc là người nhà mẹ đẻ của nguyên chủ, cô chưa vội mở miệng, đợi đối phương tiết lộ thêm thông tin.
Trương Chiêu Đệ liệt kê động cơ đòi tiền của mình.
“Sinh… con trai ư?” Sếp Vu nhướng mày nhìn những nếp nhăn trên mặt đối phương. Tuổi này mà còn sinh con đúng là dũng sĩ.
“Nói thừa! Tao chỉ có mày và chị mày là hai con vịt giời lỗ vốn, không sinh con trai thì để người ta bắt nạt chết à?”
Phòng bên cạnh truyền đến tiếng ho khan, Sếp Vu bỏ mặc Trương Chiêu Đệ, đi qua xem sao.
Trong phòng ngủ chính, mẹ chồng của nguyên chủ là Tôn Anh đang nằm trên giường, nhắm mắt ho dữ dội, Trương Chiêu Đệ ghét bỏ nói:
“Bà ta không phải thành người thực vật rồi sao, sao vẫn còn ho được?”
“Nằm liệt giường lâu ngày có thể gây viêm phổi, cũng có thể đơn thuần là ho khan.” Sếp Vu vỗ nhẹ lưng Tôn Anh, bà liền ngừng ho.
Sếp Vu thấy Tôn Anh hô hấp bình ổn, cũng không có triệu chứng gì khác, đoán bà có thể khát nước, bèn cầm bát nước đầu giường, dùng tăm bông chấm nước bón cho bà uống.
“Bà ta cũng đâu có cảm giác, mày hầu hạ kỹ càng thế có ích gì? Đừng quan tâm bà ta nữa, mày đưa tiền cho tao trước đi.” Trương Chiêu Đệ lại giục đòi tiền.
“Tiền không thể đưa cho bà.”
“Vu Yêu Muội, mày đang nói tiếng quỷ gì thế? Lúc Tôn Anh tỉnh táo bà ta coi thường mày thế nào, mày quên hết rồi à? Mày bênh vực bà ta làm gì?” Trương Chiêu Đệ suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm.
“Tôi quên thật rồi, tôi định đổi tên. Sau này không gọi là Yêu Muội nữa.” Sếp Vu hào phóng thừa nhận.
Cái tên của nguyên chủ cô không thích.
Yêu Muội nghe gần giống “Yểu Muội” (chết yểu), theo Sếp Vu thấy, đây là một cái tên đầy ác ý.
Cô vẫn thích tên của mình hơn, Vu Cẩm Thư.
Trương Chiêu Đệ nghe cô đòi đổi tên, tức giận chỉ tay vào mũi cô mắng.
“Vu Yêu Muội, cái đồ con hoang này, mày đổi tên là muốn nguyền rủa tao không sinh được con trai à? Muốn nhà họ Vu tuyệt tự à?”
Trương Chiêu Đệ tức đến mức lôi cả bộ phận cơ thể người và tổ tông tám đời ra chửi.
Mặc kệ bà ta chửi khó nghe thế nào, Cẩm Thư cũng không tiếp lời, chửi Vu Yêu Muội thì liên quan gì đến cô, Vu Cẩm Thư chứ?
Đối phương chửi mệt nghỉ vài giây, Cẩm Thư còn nhìn bà ta với ánh mắt khích lệ, ra hiệu bà ta tiếp tục, có vài phần cảm giác như đang quan tâm đến nhóm người yếu thế.
Trương Chiêu Đệ chửi đến khô cả cổ, gặp phải kiểu người nội tâm mạnh mẽ, bình tĩnh không thèm tiếp lời như Sếp Vu, bà ta thấy quá mệt tim.
“Rốt cuộc mày bị làm sao vậy? Tôn Anh đối xử với mày đâu có tốt, bà ta là một bà mẹ chồng ác độc. Mày vì bà mẹ chồng ác độc này mà ngay cả mẹ ruột cũng không cần nữa sao?”
“Tôi không phải vì bà ấy, là nể mặt con trai bà ấy.”
“Vì Lâm Nghị Hiên? Mày mới gặp nó có hai lần, nhận giấy kết hôn xong nó đi luôn, mày với nó đâu có thân quen, lấy đâu ra tình cảm?”
“Tôi với anh ấy không thân, nhưng tôi thân với bộ quân phục trên người anh ấy.”
Tuy cô vẫn chưa làm rõ các mối quan hệ giữa các nhân vật, nhưng tam quan cơ bản nhất thì vẫn có.
Lâm Nghị Hiên là một quân nhân, mất tích trong khi chống lũ. Nếu người thực sự đã chết thì Tôn Anh chính là người nhà liệt sĩ.
“Quân nhân bảo vệ tổ quốc, người có chút lương tâm sẽ không bao giờ bắt nạt người nhà của các liệt sĩ, người nhà của quân nhân. Đến tam quan tối thiểu cũng không có thì không phải là con người.”
Sếp Vu kiếp trước kính trọng nhất là binh lính, mạng của cô cũng là do được người lính cứu.
Trước lợi ích quốc gia, chút tình cảm nam nữ, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, chẳng đáng nhắc tới.
Trương Chiêu Đệ quả thực không dám tin, người có lời lẽ sắc bén trước mặt này lại là đứa con gái út nhu nhược vô dụng của mình, bà ta giơ tay định đánh.
Cẩm Thư nắm lấy cổ tay bà ta: “Động thủ thì mất mặt lắm.”
“Vu Yêu Muội! Lấy tiền ra đây, không lấy tiền thì vĩnh viễn đừng về nhà mẹ đẻ, cũng đừng gọi tao là mẹ nữa!”
“Đây là bà nói đấy nhé, đừng có hối hận, bác gái.”
Không cho gọi là mẹ, thì không gọi nữa chứ sao.
Sếp Vu một tay đút túi quần, thầm nghĩ, còn có chuyện tốt thế này sao?
Trương Chiêu Đệ: “…”
“Hoặc là bà không thích xưng hô bác gái, vậy gọi bà là thím nhé? Thím à, cửa ở đằng kia, đi thong thả không tiễn.” Cẩm Thư lịch sự chỉ tay về phía cửa.
Có cô ở đây, ai cũng đừng hòng ăn tuyệt hộ của gia đình quân nhân.
(PC: Ăn tuyệt hộ hiểu đơn giản là ăn “máu thịt” của gia đình không con cháu)
Tôn Anh đang nằm trên giường, tai khẽ động đậy, một giọt nước mắt lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

