Cẩm Thư mang theo cả bụng tâm sự về nhà, vừa bước vào sân đã cảm thấy có điều bất thường.
Để bảo vệ mẹ chồng là Tôn Anh, mỗi lần ra ngoài cô đều khóa cửa cẩn thận, cửa sổ cũng chăng lưới điện, đảm bảo ngoài cô ra, không ai có thể vào nhà.
Vậy mà lưới điện cô giăng đã biến mất, có người đã tháo nó xuống.
Điều khiến Cẩm Thư rợn tóc gáy hơn cả là ổ khóa trên cửa cũng không cánh mà bay.
Người nhà mẹ đẻ lẫn nhà chồng đều đang nhòm ngó số tiền dưỡng già của Tôn Anh, Cẩm Thư chẳng dám tin tưởng bất kỳ ai.
Việc đầu tiên sau khi kiếm được tiền là cô thay khóa mới, ngoài cô ra, sẽ không có người thứ hai nắm giữ chìa.
Nhưng lúc này, cái khóa cô vừa thay đã biến mất, cánh cửa đang khép hờ.
Cẩm Thư sờ tay xuống con dao giắt bên hông, nhẹ nhàng bước vào nhà.
Đi qua bếp là đến phòng ngủ của Tôn Anh, bà vẫn nằm trên giường y hệt lúc cô đi, đồ đạc trong phòng cũng không xê dịch, không giống như có người lục lọi.
Tuy nhiên, trong không gian lại phảng phất một mùi hương khác lạ, rất nhạt.
Mùi thơm của xà phòng hòa quyện với hương gỗ, tạo thành một mùi hương nam tính dễ chịu.
Lòng bàn tay Cẩm Thư rịn mồ hôi, cô siết chặt cán dao, rón rén đi về phía phòng ngủ của mình.
Phòng ngủ có cửa sổ, cô không thể hô hoán hàng xóm giúp đỡ ngay, tránh “đánh rắn động cỏ” khiến tên trộm tẩu thoát.
Khi cô tiến gần phòng ngủ, mùi hương lạ nhưng dễ chịu càng lúc càng nồng nặc. Cửa phòng đóng kín, kẻ đột nhập vào n hà cô có lẽ đang ở bên trong.
Cẩm Thư nhanh chóng mở cửa. Rèm cửa kéo kín khiến căn phòng tối om. Mắt chưa kịp thích ứng với bóng tối, cơ thể cô đã hành động theo bản năng.
Cô tung chân quét mạnh về phía trước. Luồng gió nóng hòa lẫn mùi hương ập tới, kẻ xâm nhập đang ở ngay trước mặt cô.
Với đòn tấn công không góc chết như vậy, cô không tin đối phương còn có thể né được.
Quả nhiên đối phương không né, anh ta ra tay rồi.
Nắm đấm Cẩm Thư vung ra bị một bàn tay to lớn, ấm áp và mạnh mẽ bắt gọn. Bàn tay ấy cản trở động tác của cô, thuận thế kéo một cái, Cẩm Thư loạng choạng lao về phía trước, ngay sau đó, cả người bị ôm trọn.
Người đàn ông ôm cô xoay một vòng điệu nghệ. Gió chiều vừa khéo thổi tung rèm cửa, mảng lớn ánh hoàng hôn vàng rực nhân cơ hội tràn vào, rải lên khuôn mặt người đàn ông, khiến anh trông như một vị thần bước ra từ ánh mặt trời.
Cẩm Thư bị hơi thở nam tính của anh bao bọc, khi nhìn rõ gương mặt người đối diện, hơi thở cô chợt ngưng bặt.
Anh... anh... anh?
Lâm Nghị Hiên tay trái treo băng, tay phải ôm cô vợ nhỏ vừa gặp mặt đã “nhiệt tình” chào hỏi, chỉ đành dùng khuỷu tay ấn vào công tắc trên tường. Trong chốc lát, căn phòng sáng trưng.
Đôi nam nữ gặp nhau theo cách thức đặc biệt vẫn đang ôm nhau, một người vẻ mặt đầy mất tự nhiên, một người thì ngây ra như phỗng.
Cẩm Thư vạn lần không ngờ tới, người đàn ông cô truy tìm suốt cả quãng đường lại xuất hiện ngay trong nhà cô!
Người đàn ông có khuôn mặt đúc cùng một khuôn với con gái cô, chính là anh!
Biểu cảm ngây ngốc của cô lọt vào mắt Lâm Nghị Hiên, anh tưởng cô bị dọa sợ.
Nhớ tới lời đồng đội kể, cô vợ nhỏ anh vừa đăng ký kết hôn bị người ta bắt nạt thê thảm, nay lại tận mắt chứng kiến cảnh này, anh càng thêm áy náy.
Cô ấy rốt cuộc đã chịu bao nhiêu uất ức mới trở nên như chim sợ cành cong thế này, sợ đến mức không nói nên lời, thật quá đáng thương.
Ấn tượng đầu tiên về một cô gái yếu đuối không thể tự lo liệu, đáng thương tội nghiệp cứ thế gieo vào lòng anh.
Anh không quen tiếp xúc với đồng chí nữ, vừa rồi sự việc đột ngột, sợ cô ngã nên mới ôm lấy. Xúc cảm mềm mại trong lòng khiến Lâm Nghị Hiên đỏ bừng tai, vội buông tay ra, ngượng ngùng hắng giọng:
“Cái đó... tôi có làm cô sợ không, đồng chí Tiểu Vu?”
“Ờ… một chút.” Cẩm Thư máy móc trả lời, đầu óc trống rỗng.
Màn kịch tính đến mức này trực tiếp làm cháy một nửa bộ vi xử lý trong não bộ của Sếp Vu.
Cách xưng hô của người đàn ông càng khiến cô có một dự cảm kỳ lạ, đây chắc chắn không phải tên trộm.
Tủ quần áo đang mở, một nửa vốn trống không giờ đã treo hai bộ quân phục, song song với quần áo mùa hè của cô.
Người đàn ông đã thay bộ quân phục thường dùng trang trọng sang áo thun quần đùi bộ đội tương đối thoải mái, chân đi dép lê trong nhà.
Ánh mắt Cẩm Thư nán lại thêm một giây trên cánh tay với những đường nét cơ bắp rắn rỏi của anh, cố gắng không để mình nhìn xuống bụng người ta.
Dù có lớp áo che chắn, cũng không khó tưởng tượng đó tuyệt đối là hàng thật giá thật, cơ bụng sáu múi…
Nồng độ hormone nam tính trong phòng hơi cao một chút.
Sếp Vu bị cơ thể thanh xuân phơi phới đập vào mặt chỉ choáng váng mất ba giây, lý trí và IQ đã lấy lại được sự cân bằng.
Trong lòng cô thầm cảm thán: Sắc đẹp làm mờ lý trí, người xưa nói cấm có sai.
Người đàn ông trước mặt quá mức hoàn hảo, nếu cô trẻ lại mười tuổi, chưa chắc đã giữ mình được.
Mặt đẹp trai thì thôi đi, dáng người còn đẹp thế này, tên này mà không đi bộ đội, chuyển sang giới giải trí thì còn chỗ nào cho Tứ đại thiên vương nữa.
May mà Sếp Vu trong lòng có niềm tin, chỉ bị người nam nhân hoàn hảo này làm lóa mắt chốc lát rồi khôi phục bình tĩnh, thăm dò:
“Lâm Nghị Hiên?” Ăn mặc kiểu này, xuất hiện trong hoàn cảnh này, thân phận cũng chỉ còn lại một khả năng đó thôi.
“Sao thế?” Lâm Nghị Hiên bị điểm danh, ánh mắt lập tức chuyển sang cô vợ nhỏ “yếu đuối” của mình.
“Anh về lúc nào vậy?” Khi không biết nói gì, dùng văn mẫu xã giao luôn không sai.
“Về đến nhà được một lúc rồi, ngồi xuống nói chuyện đi.”
Hai người một ngồi trên giường, một ngồi trên ghế, cùng một tư thế ngồi chuẩn chỉnh như quân nhân, cùng một vẻ mặt không tự nhiên.
Trong không gian riêng tư, hai người nam nữ không tính là quen thuộc lại mang danh phận vợ chồng thân mật, hình ảnh có chút kỳ quặc.
Lâm Nghị Hiên chưa từng tiếp xúc gần gũi với phụ nữ, nghĩ mình là đàn ông không thể để đồng chí nữ khó xử, bèn mở miệng phá vỡ cục diện bế tắc:
“Bệnh án của mẹ, tôi xem rồi. Thời gian qua tôi không ở nhà, vất vả cho em rồi, đồng chí Tiểu Vu, em đã làm rất tốt.”
Không khí đã đưa đẩy đến đây, người ta nói cô vất vả, vậy cô chỉ có thể đáp lại một câu:
“Phục vụ nhân dân.”
Giọng điệu trang trọng phối hợp với xưng hô “đồng chí Tiểu Vu” tạo nên sự hài hước khó tả, Sếp Vu suýt chút nữa thì phì cười.
“Khụ khụ.” Khóe miệng Lâm Nghị Hiên giật giật hai cái, cuối cùng vẫn không nhịn được mà bật cười.
Một giây trước còn không biết cư xử thế nào, nhìn nhau cười một cái, không khí bớt căng thẳng hơn hẳn.
“Em thay khóa rồi, ý thức phòng bị rất tốt.”
“Anh mở khóa kiểu gì thế?”
Hai người cùng mở miệng, rồi lại đồng thanh:
“Em nói trước đi.”
“Anh nói đi.”
Cẩm Thư im lặng, đợi anh nói trước. Sau đó là màn nhìn nhau trân trân kéo dài hàng chục giây. Anh cũng đang đợi cô mở miệng. Đây là cái sự ăn ý chết tiệt gì thế này…
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân ồn ào, hai anh em Lý Đa, Lý Thiểu xông vào. Lâm Nghị Hiên còn sống, chuyện này làm hai anh em vui sướng phát điên.
Dường như cảm thấy không khí lúc này chưa đủ ngượng ngùng, Lý Thiểu vừa chỉ vào Cẩm Thư, lại chỉ vào Lâm Nghị Hiên, hai ngón tay cái gập lại, chụm vào nhau mô phỏng động tác hôn môi, hét lên:
“Em đã nói gì nào! Hai người này có phải đặc biệt xứng đôi không! Lâm “Tổn” còn sống ngồi cùng với vợ anh ấy, nhìn cứ như vừa chui ra từ cùng một cái chăn vậy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
