Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Phó tướng, liệu có phải tướng quân thật sự nhìn trúng thằng nhóc đó, muốn hắn ở rể thật không?”
“Hả?” Tang Cát không còn gì để nói, lời này là hai ngày trước y đùa giỡn với Bách Lý Tử Linh, ai ngờ có người coi là thật.
Nỗi đau buồn của một đứa trẻ choai choai, Tang Cát thân là đại tài tử mãi không tìm được lời nào để an ủi.
Trời đêm trở lạnh, gió Tây nổi lên.
Đêm nay, cửa Bắc Lâu vô cùng yên tĩnh.
Tang Cát kéo lê tấm thân thương tật của mình đi viết tấu chương. Hai năm trước hoàng thượng phái y đến Bắc Lâu làm phó tướng cho Bách Lý Tử Linh, ban cho y quyền tự dâng tấu mật. Y là cháu ruột của thái hoàng quý phi. Hoàng thượng lại rất hiếu thuận với thái hoàng quý phi, đồng thời cũng coi trọng người nhà mẹ đẻ của bà. Lại nói, năm đó hoàng thượng có thể lên ngôi, nhà họ Tang cũng đã ra không ít sức người lẫn sức của. Cho nên hoàng thượng tín nhiệm nhà họ Tang, phái Tang Cát đến Bắc Lâu, một mặt để rèn luyện, mặt khác là thay hoàng thượng trông coi cửa ngõ Tây Bắc.
Lại nói quyền dâng tấu mật cũng khó lường, thực chất bản tấu này cũng không dễ viết. Tang Cát khoác áo viết vài câu, lại dừng bút ngẫm nghĩ. Sắp đặt câu từ thế nào, dùng giọng điệu ra làm sao đều là chuyện hao tâm tổn trí. Cứ viết rồi lại dừng, cân nhắc lên xuống, mất không ít thời gian mới viết xong tấu chương.
Đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trăng sáng trên đầu, ánh trăng nhàn nhạt chiếu qua song cửa.
“Tướng quân đang làm gì?” Tang Cát hỏi thân binh.
“Tướng quân vừa ra nghĩa trang ngoại thành.” Thân binh đáp.
“Nghĩa trang? Thế mà ta lại quên mất.” Tang Cát tự nhủ một câu.
"Minh nguyệt chiến biên quan
Thanh huy nhiễm phong yên
Vạn lý nhân tịch liêu
Hạp gia cử đầu khán."
"Dịch thơ: (tự dịch)
Trăng kia chiếu rọi biên quan
Sáng soi cả ánh lửa tàn chiến tranh
Cô đơn cách vạn dặm thành
Ngẩng đầu ngắm ánh trăng thanh nhớ nhà."
Đến đèo Bắc Lâu hai năm, Tang Cát cũng không tránh được nỗi nhớ nhà.
Ngoài thành, trên cao nguyên hoàng thổ trống trải, có một khoảnh đất trống lớn được bao quanh bằng tường đất cao khoảng nửa người, đây là chỗ chuyên dùng để đặt các thi thể của người lính Bắc Lâu. Ngày thường, nghĩa trang ngoại trừ tường đất và mấy gian nhà rách ra thì chẳng còn gì khác. Nhưng mỗi khi đại chiến nổ ra, tường đất lại vây thêm rất nhiều vong linh.
Bách Lý Tử Linh đi xem từng thi thể, có thi thể đã biến đổi hoàn toàn, trông hết sức đáng sợ. Thế nhưng với một tướng quân chinh chiến sa trường gặp qua vô vàn xác chết, cái này có gì mà đáng sợ. Người đã chết sẽ chẳng làm được gì, ngược lại người sống càng đáng sợ hơn.
“Một đêm cuối cùng rồi, sáng mai sẽ đưa tiễn các ngươi lên đường.” Giọng nói có phần nghẹn ngào, nghẹn ngào qua đi lại có thêm vài giọt lệ đong đầy. Nước mắt của tướng quân chỉ rơi vì các tướng sĩ đã bỏ mình.
Dịch Phong đứng canh giữ ngoài giữ. Mỗi lần vào lúc này, Bách Lý Tử Linh đều sẽ một mình nán lại, nàng muốn lẳng lặng mà đi cùng bọn họ đoạn đường cuối cùng.
Trăng lên giữa trời, Bách Lý Tử Linh mới từ bên trong bước ra. Dịch Phong cầm áo khoác định khoác lên cho nàng, nàng nâng tay từ chối, thân thể lạnh một chút không có gì không tốt, còn tốt hơn so với cái lạnh trong tim.
“Nam Pha bên kia có động tĩnh gì không?” Trên đường trở về, Bách Lý Tử Linh hỏi một câu.
“Binh linh canh giữ có báo lại, sau khi phó tướng Tang đi, gã liền nằm bẹp trên mặt đất như người chết, không động đậy gì, còn dọa bọn họ nhảy dựng lên. Trưa nay lúc đưa cơm cho gã, thấy gã đang dùng rơm rạ bện mấy cái lồng dế, lúc sau thì lại ngẩn người ra như bị rút mất linh hồn.”
“Lồng dế?” Bách Lý Tử Linh dừng bước, nàng nhớ rõ hồi còn nhỏ, phụ thân và huynh trưởng cũng bện lồng dế cho nàng. Thuận tay ngắt mấy nhánh cỏ dại trên đồng, dưới bàn tay thoăn thoắt của phụ thân và huynh trưởng, chẳng mấy chốc nó đã biến thành một cái lồng cỏ xinh đẹp nho nhỏ. Nàng cũng từng cầm lấy chiếc lồng đó bắt dế về nuôi, ban đêm đặt ở bên gối, nghe nó kêu không ngừng.
“Đi, đi xem cái vị tiên sinh họ Nam này.”
Bách Lý Tử Linh tăng nhanh bước chân. Nam Pha bện lồng dế xem ra là nhớ nữ nhi gã rồi. Vốn cho rằng cả nhà đều đã chết, bây giờ đột nhiên lại có tin tức rằng khả năng tiểu nữ nhi của gã vẫn còn sống. Làm phụ thân, trong lòng gã hẳn ít nhiều cũng nuôi chút hi vọng.
Đêm khuya thanh vắng, Nam Pha không ngủ mà ngẩn ngơ ngồi trên mặt đất, trong tay cầm cái lồng dế, lúc thì cười, lúc lại khóc như một kẻ điên.
“Gã đã như vậy bao lâu rồi?” Bách Lý Tử Linh vời một binh lính canh gác lại hỏi.
“Bẩm tướng quân, trước khi trời tối gã đột nhiên ngân nga một khúc hát, sau đó là cứ như vậy thôi.” Binh lính đáp.
“Tướng quân, không phải gã điên rồi chứ?” Dịch Phong hỏi.
“Điên ư?” Bách Lý Tử Linh quan sát một hồi: “Gã không dám điên đâu.”
Giọng của Bách Lý Tử Linh không lớn, nhưng Nam Pha vẫn nghe được rõ ràng.
Sáng sớm hôm sau, khói dày đặc bao trùm nghĩa trang.
"Tướng sĩ chết trong hàng trăm trận chiến, xương khô chôn nơi chiến trường. Tướng sĩ Nam Trần tử trận rất nhiều, ngoại trừ một số người có thể mang xác hoặc tro cốt về thì hầu hết đều mãi không thể trở về được. Tướng quân tiêu tốn tài lực, nhân lực để đưa họ về quê thật sự khiến các tướng sĩ cảm thấy được an ủi." Hàn Kỳ nói.
"Lúc còn sống, tướng quân dẫn dắt mọi người trấn giữ biên cương, lúc chết có thể đưa tro cốt của họ về quê. Bắt đầu từ thế hệ của lão tướng quân, nhà họ Bách Lý vẫn dẫn binh như vậy. Thế nên, các tướng sĩ không sợ chết, có thể chiến đấu tới lúc chết vì bọn họ biết thể nào cũng có người nhặt xương cốt của họ và đưa về cố hương, trở lại bên người thân."
Hàn Kỳ im lặng gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
