Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước đây, hắn ta đã từng nghe nói về cách trị quân của nhà họ Bách Lý. Lúc lão tướng quân còn sống đã nổi tiếng là trị quân nghiêm khắc. Đến thời Bách Lý Tử Linh, lời đồn hắn ta nghe được cũng ngày càng nhiều.
Bách Lý Tử Linh, mười lăm tuổi nhất chiến thành danh.
Trận chiến ở Mai Dương Cốc đã làm mất đi ba vị tướng quân Bách Lý, vậy đó cũng là lần chinh chiến thảm khốc nhất trong lịch sử chiến đấu của nhà họ Bách Lý. Nếu không phải vì trận chiến đó, có lẽ khi tới tuổi kết hôn, Bách Lý Tử Linh cũng có thể gả cho một người tốt, giúp chồng dạy con, sống một cuộc sống bình thường giống như những nữ nhân khác. Nhưng cái giá phải trả cho trận nhất chiến thành danh đó là, nàng phải tiếp nhận vị trí của phụ thân và huynh trưởng, trở thành một nữ tướng trấn giữ biên cương cho Nam Trần.
Trong hai trăm năm nay, Nam Trần chỉ có một vài nữ tướng quân. Có lẽ là vào thời mới khai quốc xuất hiện hai người, nghe nói còn từng được phong hầu. Hai trăm năm nay không còn có chuyện nữ nhân làm tướng nữa. Khắp Nam Trần cũng chỉ Bách Lý Tử Linh xuất sắc nhất, khiến nam nhân thân cao ba thước cũng phải xấu hổ thay.
"Tướng quân, cái mạng của tên mặt trắng kia quan trọng đến vậy sao, người còn cho hắn cả nhân sâm trăm tuổi." Trên đường từ nghĩa trang trở về, Dịch Phong vẫn luôn lải nhải bên tai Bách Lý Tử Linh.
"Tên mặt trắng? À, đúng là trắng hơn ngươi."
"Tướng quân, ta đang nói chính sự với người đó. Gốc nhân sâm đó hiếm cỡ nào chứ, dựa vào cái gì mà lại để cho hắn ăn."
"Ngươi cho rằng ta đây đành lòng sao? Ta còn đang đau hết cả lòng đây."
Bách Lý Tử Linh nghĩ tới cuộc giao dịch này cuối cùng chẳng có lời, bước chân về thành cũng nhanh hơn một chút. Đêm hôm sau, lão Thẩm phái người đến nói sói con kia vẫn còn sống, thật đáng tiếc cho một thứ tốt như vậy.
Bách Lý Tử Linh vừa đi vừa lắc đầu.
Hai ngày sau, Bách Lý Tử Linh nhận được bồ câu đưa thư của nhị ca, Hoàng thượng phái người tuần tra phòng ngự Tây Bắc, nhưng người đến là ai thì nhị ca chưa nói, chỉ nhắc nhở nàng ứng phó cẩn thận.
Chiều hôm đó, Bách Lý Tử Linh dẫn Dịch Phong vào sân của lão Thẩm.
Không đợi Bách Lý Tử Linh hỏi, lão Thẩm đã nói trước: "Đứa nhóc kia là kẻ tàn nhẫn, đến cả Diêm Vương gia cũng không dám nhận."
"Là do hắn ác sao? Đó là vì nhân sâm ngàn năm của ông đây có tác dụng."
Lão Thẩm nở một nụ cười hiếm thấy, cũng không trả lời nữa.
"Lão Thẩm, ta nói cho ông một chuyện không hay, con sói con kia đã ăn nhân sâm của ta, nếu ông vẫn không giải được độc mà để cho hắn chết thì ông phải đền tiền nhân sâm cho ta. Một xu cũng không được thiếu, dù ông có đập nổi bán sắt, ông đây cũng mặc kệ."
"Tướng quân, ta sợ làm hỏng việc không có tiền đền cây sâm kia. Hay là ngài bán ta đi xem có thể đổi lấy được mấy cây?"
"Đừng tưởng ông đây không dám!"
Bách Lý Tử Linh tiếc cây nhân sâm kia, lúc đẩy cửa vào sương phòng phía tây lại tình cờ chạm mắt Yến Thần.
Ngay tức khắc, nàng lại do dự. Không biết vì sao, lúc nhìn Yến Thần, nàng cứ cảm thấy có gì đó là lạ. Xem ra là do hiệu quả của gốc nhân sâm kia, mặt hắn cũng không còn trắng bệch giống như người chết nữa. Trên quần áo hắn có vài vệt đen do máu để lại.
Bách Lý Tử Linh quay đầu gọi Dịch Phong, bảo nhóc đó tìm vài bộ y phục sạch sẽ tới. Dịch Phong không muốn, lẩm bẩm gì đó trong miệng rồi đi ra ngoài.
"Tướng quân!"
Yến Thần chậm rãi ngồi dậy.
Hai ngày này, trong lúc châm cứu, lão Thẩm lải nhải rất nhiều điều. Lúc đó dù tâm trí hắn không được rõ ràng nhưng cũng nhớ được vài câu.
"Ngươi cũng có phúc lắm đấy. Gốc nhân sâm mà tướng quân yêu quý cũng đã ban cho ngươi, nếu không chịu nổi nữa, e là ngươi sẽ phải thành quỷ để về báo đáp..."
Cho nên, bây giờ Yến Thần vô cùng biết ơn Bách Lý Tử Linh. Hắn cũng không biết rốt cuộc là mạng mình lớn hay là do gốc nhân sâm đó có hiệu quả, tóm lại, Bách Lý Tử Linh đã cứu hắn, đây là sự thật không thể chối cãi được.
Bách Lý Tử Linh nhìn Yến Thần, đột nhiên nhớ lại lời Dịch Phong nói, khóe miệng bất giác hiện lên một nụ cười.
Tên mặt trắng!
Đúng là một tên mặt trắng.
"Sói con, nhớ kỹ, mạng của ngươi là của ta!" Bách Lý Tử Linh miễn cưỡng nói ra một câu như để đè nén ngọn sóng đang trỗi dậy trong lòng.
Sói con kia trông rất đẹp, đặc biệt là lúc đang nhìn nàng như bây giờ. Đôi mắt vừa sáng vừa linh động, như là có một đôi tay đang kéo nàng, nhìn nhiều sẽ luôn cảm thấy bị kéo chìm vào trong đó. Mà không nhìn nữa thì lại cảm thấy tim gan cồn cào khó chịu. Nghĩ vậy, đầu ngón tay nàng dường như lại càng nóng hơn.
"Tướng quân, ta từng nghe nói, độc Trường Lạc không thể giải. Yến Thần thật sự rất cảm tạ ơn cứu mạng của tướng quân, nhưng độc trên người ta e là sớm muộn gì cũng sẽ lấy mạng ta. Tướng quân không tiếc dùng nhân sâm để cứu cái mạng nhỏ này của ta, tức là đã có ơn cứu mạng ta. Đời này Yến Thần đương nhiên vô cùng cảm kích tướng quân. Nhưng ta e là sẽ làm lãng phí gốc nhân sâm của tướng quân rồi. Cơ thể của ta..."
Yến Thần chưa kịp nói hết câu đã rũ mi xuống, trông yếu ớt đáng thương khiến người ta đau lòng.
Bách Lý Tử Linh không biết an ủi người khác, hơn nữa, nàng cũng không định an ủi Yến Thần. Nàng nhìn thoáng qua thanh đoản đao bên gối, độc Trường Lạc phát tác vô cùng đau khổ, khiến người ta sống không bằng chết, bị tra tấn như vậy mà hắn cũng chịu được. Không chỉ là mạng lớn, mà dục vọng sống của hắn cũng quá mãnh liệt. Nhưng bây giờ hắn yếu ớt đáng thương như vậy cũng không phải giả, Bách Lý Tử Linh cảm thấy mình có phải suy nghĩ quá nhiều rồi không.
"Cơ thể này của ta không thể chịu được trận tra tấn nào nữa. Hay là cho ta đi theo phụ thân đi, đỡ phải chịu những nỗi đau đó..." Hắn đột nhiên bật khóc.
Bách Lý Tử Linh không ngờ tới điều này, nhất thời phát hoảng. Nhưng nàng không biết dỗ trẻ con, huống gì người ta còn là thiếu gia lớn lên trong nhà giàu.
"Nói nhảm cái gì vậy. Ngươi đã ăn nhân sâm của ông đây rồi, Diêm Vương gia dám thu nhận ngươi thì ta sẽ tới giết sạch địa phủ. Một đại nam nhân khóc cái gì mà khóc? Ngươi không thiếu tay thiếu chân, không phải vẫn sống tốt đấy sao. Nhìn những tướng sĩ nơi cửa Bắc Lâu của ta xem, không đánh tới hơi thở cuối cùng thì không dám đi tìm chết. Ngươi tuổi còn nhỏ, có gì mà sống không nổi, tốt xấu gì ông đây cũng phí tiền cố sức cứu ngươi."
Bách Lý Tử Linh mà tức lên thì lời nói cũng không còn dễ nghe nữa. Yến Thần bị nàng mắng, khóc càng to hơn. Hai bả vai không ngừng run lên, nước mắt như sắp chảy thành sông.
"Câm miệng, không được khóc nữa!" Bách Lý Tử Linh quát.
Nhưng vô dụng. Yến Thần vẫn khóc lóc, ruột gan đứt từng khúc, như thể cha nương đều chết hết vậy. Mà cũng đúng, cha hắn thật sự đã chết rồi.
"Ta nói rồi, ngươi khóc cũng chẳng có tác dụng gì cả. Nếu đã dám chạy ra khỏi tộc Hùng Ưng, bây giờ còn khóc nhè làm gì nữa? Là khóc đòi ông đây cứu ngươi sao? Được thôi, ngươi thật sự không muốn sống nữa thì bây giờ ông đây sẽ cho người một đao, cho ngươi ra đi thanh thản luôn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


