Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bách Lý Tử Linh gật đầu, sau đó kể lại khái quát chuyện mà nàng biết.
“Tử Uyên à.” Lần đầu tiên Bách Lý Tử Linh gọi thẳng tên tự của Tang Cát, trong lúc nhất thời khiến Tang Cát không kịp phản ứng: “Trận này của chúng ta thương vong không ít. Những binh linh may mắn giữ được mạng nhưng lại thiếu tay mất chân nên cũng không thể tiếp tục chiến đấu được nữa. Trở về quê nhà dù sao cũng phải sống tiếp. Nhưng sống bằng gì? Trợ cấp của triều đình đáng bao nhiêu, làm sao mà đủ nuôi được một nhà già trẻ lớn bé. Còn những binh linh đã hi sinh, ở nhà cũng còn phụ tử, huynh đệ, bọn họ chết rồi thì cái gì cũng không biết. Nhưng người nhà còn sống phải làm sao bây giờ? Dù sao cũng phải có một con đường sống chứ, phải không? Nếu bọn họ cũng bị triệt đường sống thì sau này còn ai thay triều đình đánh giặc đây. Nói một câu bất kính thế này, với dân chúng mà nói thì ai làm hoàng đế mà chả như nhau?”
Lời này của Bách Lý Tử Linh đâu chỉ là bất kính không thôi, trong mắt người có tâm thì đây chính là rắp tâm mưu phản. Tang Cát hoảng hốt tiến lên bịt kín miệng của nàng, kết quả lại kéo rách miệng vết thương trên eo bèn phải vội rút tay lại đè lên miệng vết thương, nói: “Thần nói tướng quân ngài, dù ngài có không muốn sống cũng đừng có gây chuyện cho nhà họ Bách Lý được không?”
Bách Lý Tử Linh vội vả miệng hai cái, rồi mới đỡ Tang Cát ngồi xuống.
Tang Cát đã nói đến trọng điểm. Bách Lý Tử Linh khẽ nhíu mày. Muốn tiền chuộc thì phải cứu mạng con sói con kia. Nhưng gốc nhân sâm trăm tuổi cũng là mạng của nàng, nàng không nỡ lấy ra.
“Cho nên, ngài vẫn nên bỏ tính toán kia đi.” Tang Cát thấy nét mặt nàng khó coi bèn bồi thêm một câu.
Màn đêm buông xuống, Dịch Phong vội vàng hoảng hốt chạy vào quân trướng, còn chưa mở miệng đã bị Bách Lý Tử Linh mắng: “Hoảng cái gì!”
“Tướng quân, thầy Thẩm vừa sai người đến báo người mà ngài nhặt về không xong rồi.”
“Không xong? Lúc ông đây ở đó hắn vẫn còn tốt mà, sao nháy mắt cái đã không xong rồi?” Bách Lý Tử Linh gào lên: “Nói cho lão Thẩm, tuyệt đối không được để hắn chết.”
“Tướng quân, thầy Thẩm cũng cố hết sức rồi, xem ra, mệnh của đứa nhỏ kia tận rồi.” Tang Cát cảm khái một câu.
Dịch Phong nhìn Bách Lý Tử Linh, như đang chờ nàng tỏ thái độ.
Bách Lý Tử Linh rối rắm, nếu phải dùng đến gốc nhân sâm nàng vẫn rất không nỡ. Nếu không lấy thì đứa nhỏ kia phải chết. Chết chỉ là chuyện nhỏ, mà không lấy được tiền chuộc mới là chuyện lớn. Hơn nữa, nàng lo nhất là dù có dùng đến nhân sâm mà vẫn không giữ được mạng đứa nhỏ kia thì nàng mất cả chì lẫn chài rồi, lỗ vốn to.
Không xong ư? Sẽ không phải lão Thẩm lừa nàng chứ? Lừa nàng phải lấy ra gốc nhân sâm đó ra. Bách Lý Tử Linh vô thức sờ cằm, trong lúc nhất thời trong đầu nảy ra vài ý tưởng.
Loại độc Trường Lạc này cực kì tra tấn người. Lúc nãy nàng đưa thanh đoản đao cho Yến Thần là muốn nhìn xem lúc hắn không chịu nổi sự tra tấn của độc dược liệu có cứa một nhát cổ cho xong chuyện không. Nhưng lão Thẩm lại đến báo hắn sắp chết rồi, Yến Thần thà chịu đựng hết thảy tra tấn cũng không tự sát, hắn hẳn là rất muốn sống.
Nếu đã muốn sống, tốt xấu gì cũng coi là còn cứu được. Có điều tiếc gốc nhân sâm kia quá đi mất!
Đấu tranh trong lòng hồi lâu, Bách Lý Tử Linh cuối cùng cũng cắn răng lấy nhân sâm ra. Động tác này của nàng khiến Tang Cát giật mình hoảng hốt.
Không chỉ Tang Cát giật mình, Dịch Phong cũng ngạc nhiên đến rớt cả cằm.
“Phó tướng, ngài nói có phải tướng quân của chúng ta hỏng đầu rồi không?” Lúc Dịch Phong quay ra hỏi Tang Cát, Tang Cát lặng lẽ gật đầu. Lòng thầm nghĩ, đấy đâu phải là bị hỏng đầu, là bị tiền lấp não thôi.
“Ngày thường coi nhân sâm như của báu, nói là sâm cứu mạng. Thế mà bây giờ lại lấy ra cho nhóc con kia, thà để thằng nhóc con kia chết luôn đi cho rồi. Sớm biết thế lúc trước ta không đưa hắn về.” Dịch Phong lại nói.
“Dịch Phong à, chuyện này ấy…” Tang Cát thấy Dịch Phong có chút mất mát, định an ủi vài câu, có điều Dịch Phong cũng không cho y cơ hội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






