Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Sơn Nguyệt Chương 26: Yến Thần

Cài Đặt

Chương 26: Yến Thần

“Trường Lạc?”

Đoản đao trong tay Yến Thần rơi xuống đất. Hiển nhiên hắn không chỉ biết Trường Lạc, còn biết rõ độc này lợi hại thế nào. Ánh sáng trong mắt hắn dần lụi đi, cuối cùng nhắm mắt lại. Bách Lý Tử Linh không nhìn ra hắn đang nghĩ gì, là tuyệt vọng hay là sụp đổ, tựa hồ đều có cả.

Trước lúc chạng vạng, thân binh dâng lên bản ghi chép danh sách xuất quan mấy tháng gần đây. Theo lời Yến Thần kể, ba tháng trước bọn hắn xuất phát từ cửa Bắc Lâu đi Tây Vực, nếu vậy trong bản ghi chép danh sách xuất quan của Bắc Lâu nhất định có ghi lại. Quả nhiên nàng tìm được tên của Yến Thần.

Yến Thần, nam, mười lăm tuổi, người Thượng Đô…

Theo bản ghi chép này ghi lại, đoàn người bọn hắn có khá nhiều người, như thế cũng khớp với lời Yến Thần kể lại. Có điều, gia đình nào vào Long Hưng Ký ở Thượng Đô này thì Bách Lý Tử Linh hoàn toàn không có ấn tượng. Mặc dù nhà các nàng cũng ở Thượng Đô, nhưng mấy năm nay nàng gần như không ở lại nơi này. Vì thế, nàng vội cầm theo bản ghi chép đi tìm Tang Cát.

Đương lúc Hàn Kỳ và Tang Cát đang thương lượng chuyện canh phòng ban đêm của hai quân. Tuy nói đại nhân Chu đã lệnh cho Hàn Kỳ nghe theo sự điều động của Bách Lý Tử Linh nhưng trong lòng Bách Lý Tử Linh hiểu rõ, dẫu sao Hàn Kỳ cũng không phải tướng lĩnh dưới trướng bản thân, nàng không thể thật sự chỉ huy người ta phải làm thế này làm thế kia. Cho nên lúc Hàn Kỳ nhắc tới chuyện canh phòng ban đêm với nàng*, nàng đã phân phó hắn ta đi thương lượng với Tang Cát. Tang Cát thận trọng, cũng có hiểu biết nhất định về Hàn Kỳ, nàng tin rằng Tang Cát có thể xoay xở được.

*Từ đây đến hết đoạn tác giả dùng từ 他- cho con trai nhưng đang nói về Bách Lý Tử Linh, mình đoán tác giả viết nhầm nên mình mạnh dạn sửa lại thành “nàng” hết nhé.

Kỳ thực Bách Lý Tử Linh vừa tiến vào, Tang Cát đã chú ý đến món đồ mà nàng nắm trong tay. Lúc này thấy nàng nhấp nhổm không yên, y bèn hỏi thẳng: “Tướng quân có việc gì sao?”

“Lão nhị, ta muốn hỏi thăm ngươi một chuyện.” Bách Lý Tử Linh vô thức gõ ngón tay lên bản ghi chép, mà Tang Cát cũng từ tiếng “lão nhị” nàng vừa gọi ý thức được chuyện nàng sắp hỏi đây không liên quan gì đến cửa Bắc Lâu. Vào thời điểm này còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện ở cửa Bắc Lâu nữa ư? Tang Cát thấy hơi tò mò.

“Chuyện gì?”

“Ngươi ở Thượng Đô lâu, có biết trong thành Thượng Đô có một cửa hàng tên là Long Hưng Ký không?”

“Ngài hỏi về Long Hưng Ký làm gì?” Tang Cát nghi ngở.

“Ngươi cứ trả lời trước đi đã.”

Tang Cát liếc nhìn nàng, ánh mắt dừng lại ở bản ghi chép, lúc này mới thở dài nói: “Trong thành Thượng Đô quả thật có cửa hàng Long Hưng Ký. Chủ của Long Hưng Ký họ Yến, tuổi ngoài bốn mươi, làm người khôn khéo. Long Hưng Ký thường vận chuyển tơ lụa, lá trà, đồ sứ của Nam Trần đến mấy nước Tây Vực để bán, sau đó lại mang về một số đặc sản hoặc đồ thủ công Tây Vực, được rất nhiều quý tộc thế gia ở Thượng Đô yêu thích.”

“Nói thế thì việc làm ăn của Long Hưng Ký không hề nhỏ đúng không?” Hai mắt Bách Lý Tử Linh lóe sáng, khóe miệng cũng nở nụ cười.

Tang Cát nhìn biểu cảm của nàng như nhặt được tiền, trong lòng hồ nghi, vội hỏi: “Sao vậy, ngài đây là muốn quay về Thượng Đô làm cướp đấy à?”

“Cướp cái gì mà cướp, ăn nói khó nghe thế. Ngươi xem cái này trước đi.” Bách Lý Tử Linh lúc này mới đẩy bản ghi chép danh sách đăng ký xuất quan đến trước mặt Tang Cát, sau đó mở ra chỉ vào một trang, mặt đầy ý cười nói: “Con sói con kia đấy.”

“Ngài đang nói đến nhóc con ngài nhặt về à?” Tang Cát tức thì hiểu ngay: “Muốn đổi hắn lấy bạc của Long Hưng Ký sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc