Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Nếu nói không hận thì rõ ràng là nói dối. Tuy nhiên, thưa tiên sinh, lòng căm thù của tiên sinh đến từ những người thân đã khuất. Để ta nói cho tiên sinh nghe điều mà tiên sinh không muốn nghe, cho dù Nam Trần có thật sự đã vong đi chăng nữa, người đã chết thì vẫn không sống lại được. Sao tiên sinh không suy nghĩ cho người còn sống một chút?"
“Người còn sống sao? Cái mạng này của ta, sống hay chết thì có khác gì nhau? Suy cho cùng cũng chỉ là cái xác không hồn mà thôi. Hiện tại còn đang nằm trong tay các ngươi, muốn giết lúc nào thì giết, sao ta phải sợ?”
“Tiên sinh không sợ chết, vậy tiểu nữ nhi của tiên sinh thì sao? Người thân duy nhất mà tiên sinh cũng mặc kệ sao?”
"Tiểu nữ nhi của ta sao? Con bé đã sớm chết, chết trong tay cái tên chó hoàng đế Nam Trần!” Nam Pha giận dữ, đột ngột lao về phía song sắt, hung tợn nhìn Tang Cát hét lớn.
"Chắc tiên sinh chưa biết. Năm đó, nữ quyến của nhà họ Nam bị đưa ra hành quyết, trong đó không có tiểu nữ nhi của tiên sinh. Nghe nói nàng ấy đã biến mất trước khi buổi hành quyết diễn ra, xét về tuổi tác thì bây giờ hẳn đã ba mươi rồi… Có lẽ bây giờ tiểu nữ nhi của tiên sinh đã gả cho người ta, làm mẫu thân và có một cuộc sống ổn định, tiên sinh nghĩ xem, nếu bây giờ ta đi tìm nàng ấy, liệu rằng ta có tìm được hay không?”
“Ngươi…”
Nam Pha đập mạnh tay vào cửa phòng giam, tạo ra một tiếng động lớn.
“Ta thực sự không thể ngờ rằng Thế Niên có thể dạy ra một đứa học trò như ngươi, ngươi muốn dùng mấy lời đó để lừa ta sao? Ranh con, ngươi còn non lắm!”
"Nam Pha nhìn y hừng hực sát khí, sau đó lùi lại, ngồi xuống đất.
“Tiên sinh, chúng ta cứ chờ thử xem. Ta cũng muốn biết liệu mình có thực sự còn non như lời tiên sinh nói hay không.”
Tang Cát nói xong phất tay với binh lính, ngay sau đó có hai người bước tới nâng ghế đi. Nam Pha nhìn người rời đi, trong lòng hoảng sợ, đuổi theo hai bước, sau đó dừng lại. Hiện tại gã không thể phân biệt được lời của y có phải lời nói thật hay không, nhưng nếu tiểu nữ nhi của gã còn sống thì sao? Nghĩ đến đó, gã nhất thời không đứng vững.
Bách Lý Tử Linh tỉnh dậy sau giấc ngủ, vô thức nắm chặt thanh kiếm trong tay. Nàng xoa xoa trán, đã lâu rồi không gặp ác mộng, nhưng đêm nay nàng lại mơ thấy phụ thân và huynh trưởng.
Mai Dương Cốc!
Nàng lẩm bẩm cái tên đó trong đầu.
“Tỉnh rồi sao?”
Bách Lý Tử Linh ngẩng đầu, nhìn thấy Tang Cát đang dựa nửa người trên ghế, gương mặt lập tức tối sầm lại, hướng ra ngoài kêu lớn: “Dịch Phong, Dịch Phong!”
“Làm gì thế? Muốn đuổi thần về sao?” Tang Cát lên tiếng trước khi Dịch Phong đi vào.
“Lập tức cút về dưỡng thương đi, đừng để ta nhìn thấy ngươi ở trên lầu nữa.”
Dịch Phong nghe thấy tiếng động thì hoảng sợ chạy vào: “Tướng quân, có chuyện gì vậy ạ?”
"Cho gọi người đưa lão nhị về đi.”
"Dịch Phong nhìn sang Tang Cát, y ra hiệu cho nhóc cứ ra ngoài trước đi. Bách Lý Tử Linh nhìn thoáng qua, thấy tên này lại dám cả gan làm trái lời nàng, ngay lúc nàng định lên tiếng chửi rủa thì Tang Cát nói: “Người ngài phái đi hẳn đã về rồi. Nếu không mượn được binh thì sao thần an tâm dưỡng thương được. Nhưng cũng tại thần vô dụng, ngay lúc này lại để mình bị thương, đã không thể giúp đỡ ngài mà còn thành gánh nặng của ngài nữa.”
“Nói linh tinh cái gì đó!” Bách Lý Tử Linh nhỏ giọng mắng.
Tang Cát bật cười.
Bách Lý Tử Linh lại mắng tiếp: “Còn cười được à, lát nữa đau chết cho xem."
“Thần nếu chết thật, tướng quân Bách Lý đây còn không phải chôn cùng thần?” Tang Cát trêu đùa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






