Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Sơn Nguyệt Chương 20: Gặp Nam Pha

Cài Đặt

Chương 20: Gặp Nam Pha

"Ta sẽ đến âm phủ bắt ngươi về. Muốn ta chôn cùng với ngươi sao, mau bỏ cái suy nghĩ đó đi!” Bách Lý Tử Linh không hề nói đùa, cũng chính vì vậy mà Tang Cát đột nhiên có chút cảm động. Tuy nhiên, cảm động trong bầu không khí thế này có hơi không thích hợp cho lắm, vì vậy đôi bên hơi xấu hổ.

“Ồ, nhị công tử, ngươi giỏi thật nha! Mau kể nghe đi.” Bách Lý Tử Linh lập tức đi đến, lấy áo choàng của mình khoác lên người Tang Cát.

“Một người như gã, nếu không chịu đầu hàng, giết sẽ rất đáng tiếc. Nhưng nếu không giết, sớm muộn gì cũng sẽ thành tai họa. Nếu có thể để gã quy hàng cho chúng ta lợi dụng, sau này Tây Bắc có lẽ sẽ được hưởng thái bình an ổn một thời gian…”

"Ý tưởng hay. Nhưng mà, ngươi làm cách nào để gã chịu mở miệng? Chẳng lẽ ngươi nói với gã rằng tiểu nữ nhi của gã vẫn chưa chết và ngươi sẽ đi tìm nàng ta sao?” Bách Lý Tử Linh cắt ngang lời Tang Cát.

Tang Cát gật đầu. Điều y nghĩ thì Bách Lý Tử Linh cũng nghĩ tới, chuyện này cũng không đến nỗi quá kinh ngạc. Nhưng cái khiến y ngạc nhiên hơn cả chính là câu nói tiếp theo của Bách Lý Tử Linh.

"Ta đã gửi thư cho nhị ca, nhờ huynh ấy tìm giúp xem tiểu nữ nhi của nhà họ Nam năm đó mất tích còn sống hay đã chết. Tuy nhiên, quan hệ của nhị ca ta không tốt bằng nhà họ Tang của ngươi, không tìm được gì hết. Nếu nhà họ Tang của ngươi ra tay, có lẽ chúng ta sẽ tìm được nàng ta. Nhưng nếu nàng ta đã sớm chết rồi thì xem như vô dụng. Trước hết cứ thử đi, ít nhất đó cũng là một giải pháp."

Bách Lý Tử Linh đã bắt đầu hành động, không chỉ có suy tính rõ ràng trước y mà còn hành động nhanh gọn hơn y. Trước đây y từng lo lắng rằng loại người không ăn mềm cũng chẳng ăn cứng như Nam Pha không làm tốt sẽ dễ bị một đao của Bách Lý Tử Linh xẻo thịt. Nhưng xem ra là do y suy nghĩ quá nhiều rồi.

“Được, thần sẽ ngay lập tức viết thư gửi phụ thân.” Tang Cát vội vàng muốn ngồi dậy nhưng bị Bách Lý Tử Linh đè lại: “Ngày mai đi, nếu ngày mai chúng ta vẫn còn sống."

Trong màn đêm tĩnh lặng, Tang Cát dựa nửa người vào ghế, giả vờ ngủ. Bách Lý Tử Linh cầm khăn lau chà rửa liên tục thanh kiếm đã nhuốm không biết bao nhiêu máu người. Thanh kiếm này đã theo phụ thân nàng chinh chiến từ bắc xuống nam, cuối cùng lại được đưa về cùng với thi thể lạnh lẽo của phụ thân nàng. Giờ đây, thanh kiếm này đã trở thành bội kiếm của nàng, cùng nàng chinh chiến trên sa trường đẫm máu.

"Vuốt ve thanh kiếm, phảng phất như có thể chạm đến được nhiệt độ cơ thể của phụ thân. Chính vì vậy, ở một mức độ nào đó, Bách Lý Tử Linh có thể hiểu được nỗi lòng của Nam Pha. Nếu nàng là Nam Pha, có thể nàng sẽ làm ra những chuyện còn điên rồ hơn thế nữa."

Quá nửa đêm, Bách Lý Tử Linh dẫn Trần Đình đi thị sát một vòng ở phòng ngự đèo Bắc Lâu. Trải qua trận chiến ban ngày, các binh lính mệt mỏi. Những người lính ở Bắc Lâu đã thấm mệt, mà những binh sĩ đến từ phương xa ở Tây Đà và tộc Hùng Ưng của Yến Vân e rằng còn đuối sức hơn. Tuy nhiên, quyền chủ động tối nay vẫn còn nằm trong tay kẻ địch, bản thân Bách Lý Tử Linh và cửa Bắc Lâu mà nàng đang trấn thủ chỉ có thể áng binh bất động.

Giặc tới thì đánh, lũ tới đất chặn. Ở cửa Bắc Lâu này, chỉ cần nàng còn một thở, tuyệt đối không bỏ thành.

Vừa qua giờ Sửu, Dịch Phong không kìm được cơn buồn ngủ, ở trong góc đánh liền một giấc. Bây giờ chính là thời điểm mà đêm lạnh nhất, cũng là khi con người dễ buồn ngủ nhất. Bách Lý Tử Linh mở cửa đi vào, Dịch Phong dường như nghe thấy tiếng động trong lúc ngủ, chỉ gọi "Tướng quân" một tiếng rồi lại chìm vào cơn mơ.

Tang Cát vẫn chưa ngủ, vết thương trên thắt lưng đau nhức là một chuyện, nhưng trong đầu y vẫn còn nhiều thứ lo nghĩ lởn vởn nên dù có thế nào cũng không ngủ được. Bách Lý Tử Linh dịch lò than lại gần ghế của hắn, hắn ngẩng đầu lên.

"Ta không lạnh!"

"Trên người ngươi còn có vết thương, không thể chịu lạnh, đừng có ra vẻ với ta!"

Tang Cát nhìn vào lò than, im lặng không nói gì.

“Nếu như đến bây giờ Hách Đô còn không tới, đêm nay coi như qua rồi.” Bách Lý Tử Linh tiếp tục nói.

"Nếu như ta là Hách Đô, tối nay chắc chắn ông ta sẽ đến."

Tang Cát vừa dứt lời, Trần Đình từ bên ngoài hét lên: "Tướng quân, xảy ra chuyện rồi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc