Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Phó tướng à, tướng quân của chúng ta không như những gì ngài nói đâu…” Dịch Phong lên tiếng cãi thay cho Bách Lý Tử Linh, nhưng cuối cùng phát hiện ra mình không có lời nào phản biện hết, gãi đầu một cái, đành phải đổi đề tài: “Phó tướng, ngài nói xem, đêm nay người của Yến Vân và Tây Đà sẽ lại đến chứ?"
Tang Cát không thể trả lời câu hỏi này.
Trên thực tế, trước khi Tang Cát đến tháp canh, y đã đến gặp Nam Pha trước.
Vốn dĩ y định đợi đến ngày mai hẵng đi, nhưng ngủ một giấc dậy, cảm thấy việc này không thể để kéo dài qua đêm, bèn nhanh chóng gọi binh lính nâng mình đến nhà giam.
Dù là dùng tình cảm để đả động hay dùng lý lẽ để thuyết phục, y biết rõ hai cách đó đều vô dụng với Nam Pha. Sử dụng trọng hình cùng lắm là tạo ra vài vết thương trên người Nam Pha mà thôi, không có tác dụng gì cả.
"Trước đây y có nghe thầy của mình nhắc đến Nam Pha, nhưng chưa có duyên gặp mặt. Nay, người đó ở ngay trước mặt mình lại đã trở thành tù nhân."
Hai người cách nhau song sắt, đánh giá lẫn nhau. Ánh lửa đỏ lay động, chiếu sáng cả nhà giam u ám.
“Nghe danh tiên sinh đã lâu, nay gặp mặt cũng xem như là có duyên.” Tang Cát lên tiếng trước, một tay chống lên thành ghế. Trên thắt lưng của y được lót một chiếc đệm êm ái, vậy nên cũng không đến nỗi khó chịu.
Trước đây Nam Pha đã từng gặp qua Tang Cát, lúc ở cửa Bắc Lâu còn từng có cơ hội kề vai sát cánh. Gã biết Tang Cát là quan văn, cũng biết rõ y là hoàng thân quốc thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
