Câu trước quan tâm, câu sau lại uy hiếp. Quả nhiên là Bách Lý Tử Linh.
Màn đêm buông xuống, Bách Lý Tử Linh đứng ở cổng thành, mùi máu tanh tràn ngập trong không khí, đâu đâu cũng đều là hơi thở chết chóc.
Người nàng cử đi tới Thanh Châu đã về, nhưng không mượn được binh lính, kết quả này sớm đã nằm trong dự kiến.
“Tướng quân, người vẫn nên nghỉ ngơi một lát đi.”
Dịch Phong khoác áo choàng cho Bách Lý Tử Linh. Cửa Bắc Lâu vào ban đêm rất lạnh, vào mùa thu thì lại càng lạnh hơn, nhiệt độ trong không khí giảm mạnh.
“Tình hình trong thành sao rồi?” Bách Lý Tử Linh hỏi.
“Người yên tâm đi, không sao rồi. Tốt xấu gì người vẫn nên đi ngủ một lát, không sẽ không chống đỡ nổi.” Dịch Phong lại khuyên nhủ.
“Thế này có là gì. Nhớ lại năm đó ta cùng phụ thân và ca ca đi đánh giặc, ba ngày ba đêm không chợp mắt tí nào, giết sạch tướng địch, không chừa một manh giáp nào luôn.”
“Đúng vậy, tướng quân dũng cảm phi thường. Chẳng qua, khi đó người đi theo lão tướng quân…” Dịch Phong nói đến đây lại cảm thấy không đúng, lập tức ngậm miệng.
Đúng, khi đó có phụ thân và ca ca, nàng chỉ việc lao vào giết chóc, không cần phải lo lắng quá nhiều thứ. Bách Lý Tử Linh nhìn về phía xa tối tăm, đứng yên chốc lát, lúc sau mới nói với Dịch Phong: “Ta vào trong ngủ một lát, có việc lập tức báo cáo.”
Phía trên cổng thành, gió thu thổi lá cờ tung bay phần phật trong gió đêm khuya khoắt.
Đối với nhóc, Bách Lý Tử Linh vừa là chủ nhân, vừa là người thân. Nhóc đi theo Bách Lý Tử Linh, làm tùy tùng của nàng. Nhóc là thân binh, cũng là người bảo vệ nàng. Nhóc vốn dĩ có sức lực kinh người, cộng thêm ba năm hao tâm khổ luyện, coi như đã rèn ra được chút ít bản lĩnh. Mỗi lần luyện binh trên sa trường, chiến đấu với những cựu binh lớn hơn mình vài tuổi, nhóc không lần nào không thắng. Tang Cát từng khen ngợi nhóc vô số lần, nhưng Bách Lý Tử Linh lại bủn xỉn chỉ là do sức nhóc lớn mà thôi chứ chẳng có sở trường nào cả.
"Dịch Phong đang suy nghĩ vẩn vơ, nghe thấy phía sau có động tĩnh thì quay đầu lại, nhìn thấy hai người lính đang nâng Tang Cát ngồi trên chiếc ghế lót đệm mềm lên lầu. Nhóc vội vàng chào hỏi: “Phó tướng, sao ngài lại đến đây?”
“Tướng quân đâu?”
“Tướng quân vừa vào giấc, nếu không…”
“Không cần làm phiền tướng quân, cứ để ngài ấy nghỉ ngơi.”
Hai người lính đặt ghế xuống rồi lui ra.
"Phó tướng, ngài bị thương như vậy sao còn đi qua đi lại làm gì? Nếu vết thương hở ra thì rắc rối lắm. Hơn nữa, nếu tướng quân nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ lại mắng ngài cho xem.”
“Nếu ta không tới thì tướng quân sẽ không mắng nữa à? Vết thương nhỏ này thì nhằm nhò gì, không chết được đâu.” Tuy Tang Cát nói thế nhưng chỉ có y mới biết mình có đau hay không.
“Nhưng… Tướng quân lát nữa dậy, e là ngài ấy sẽ đau lòng đó.”
“Đau lòng à?” Tang Cát bật cười, kết quả đụng tới miệng vết thương, vẻ mặt nhăn nhó đau đớn. Dịch Phong sợ đến mức khuôn mặt tái nhợt, vội vàng muốn gọi binh lính tới nhưng bị Tang Cát ngăn lại, nói rằng y không sao, thực chất là đau muốn ứa nước mắt. “Tính tình tướng quân cứng như sắt lạnh như đá, làm gì có chuyện đau lòng? Động một cái là đòi giết đòi đánh, có chỗ nào giống nữ nhân đâu. Chẳng biết tương lai kẻ nào xui xẻo lấy phải tướng quân. Tóm lại là, ta thấy đổ mồ hôi hột thay tên đó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)