Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Giết hết?” Bách Lý Tử Linh hỏi lại.
“Cũng có thể coi là vậy.”
“Cũng có thể coi? Tức là có người vẫn chưa chết?”
“Nói như thế cũng không đúng. Nghe nói, tiểu nữ nhi của Nam Pha mất tích đúng lúc ấy, hỏi rằng đã chết hay chỉ đang chạy trốn thì không ai biết rõ. Cả dòng tộc đều đang bị kết án soát nhà, không ai quan tâm đến sống chết của nàng ta. Nếu không xảy ra chuyện này, nữ quyến nhà họ Nam cho dù bị đày xuống làm nô tỳ, chí ít vẫn còn đường sống.”
“Nỗi uất hận diệt tộc, e rằng sẽ là khúc mắc không thể giải được. Dù giúp nước Tây Đà hay Yến Vân, mối hận của y đối với nước Nam Trần sợ rằng đã thấm vào xương cốt. Đáng tiếc thay!”
“Người như vậy, khó mà moi được thông tin từ miệng y. Tuy nhiên, nếu lợi dụng được thì quả là chuyện tốt. Y sống ở Tây Đà nhiều năm, cũng coi như nắm rõ nơi ấy trong lòng bàn tay. Giờ còn tham chiến cùng tộc Hùng Ưng, có lẽ cũng biết được kha khá. Có người như vậy hỗ trợ, sau này dù chiến đấu với nước Tây Đà hay Yến Vân đều có thể biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.” Nói xong, Tang Cát ngáp một cái, mí mắt dần nặng trĩu.
Bách Lý Tử Linh đi đến trước mặt lão Thẩm, tiện tay cầm một ít dược liệu lên ngửi, nhưng rất nhanh đã bị lão Thẩm lấy về.
“Sói con kia đâu?” Bách Lý Tử Linh hỏi.
Lão Thẩm quay đầu chỉ vào căn phòng ở góc sân phía Tây, ông ấy bận rộn suốt một ngày, hoàn toàn không có thời gian chăm sóc đứa trẻ đó. Mà nhóc con ấy mệnh cũng khổ, may mắn qua được một đêm, chí ít trong hai ngày tới sẽ không chết được đâu.
Bách Lý Tử Linh đẩy cửa phòng Tây, nhóc con nghe thấy động tĩnh mở mắt ra. Hắn muốn đứng dậy nhưng tay chân không có sức, không đứng lên được. Đôi mắt vừa sáng vừa sâu của hắn giờ đây hình như thêm phần lấp lánh, lẳng lặng dõi theo từng bước chân của Bách Lý Tử Linh.
Đôi môi khô khốc của hắn khẽ mấp máy, nhưng lại không phát ra bất kỳ âm thanh gì.
Ánh mắt Bách Lý Tử Linh sắc lạnh, chiến bào nhiễm máu cùng vài vết máu trên mặt càng khiến nàng thêm phần dữ trợn trong ánh sáng mờ.
Bọn họ yên lặng nhìn nhau, không nói không rằng, thời gian như ngưng đọng lại.
Bách Lý Tử Linh biết sói con này biết rất nhiều chuyện. Chẳng qua nàng không rõ số lượng câu chuyện cụ thể mà sói con biết, và giá trị của những câu chuyện đó đáng bao nhiêu. Trong trận chiến hôm nay, binh lính Bắc Lâu tử thương quá nửa, để lại biết bao nhiêu thê nhi và người già, thế nên nàng nhất định phải bán con sói con này đi.
Khóe môi nàng ngậm cười, rất nhạt, không ai biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy nụ cười của nàng thật ấm áp. Nhưng trên thực tế, nó chẳng dính gì đến hai từ ấm áp.
Nàng đến bên giường, đột nhiên cúi đầu xuống quan sát nhóc con đối diện. Trong cặp mắt sâu không thấy đáy đó, nàng ngỡ ngàng lẫn kinh ngạc, thậm chí trong một khoảnh khắc còn tưởng mình gặp phải ảo giác nào đó. Mắt của hắn đẹp quá. Không đúng, mắt của hắn giống một cái hố sâu, nếu cứ nhìn mãi nhìn mãi sẽ xuất hiện cảm giác bị giam cầm trong đó, không sao thoát ra được.
Vì sao lại vậy? Nàng không khỏi tự hỏi trong lòng. Hắn chẳng qua chỉ là một đứa nhóc mười lăm, mười sáu tuổi, chắc chắn không lớn hơn được nữa.
“Ngươi tên gì?” Bách Lý Tử Linh trầm giọng hỏi.
Môi nhóc con mấp máy, giống như muốn nói gì đó, nhưng Bách Lý Tử Linh vẫn chưa nghe rõ. Nàng ghé đầu lại gần, mặt hai người như dán vào nhau, hơi thở của nàng nhẹ nhàng phả vào tai hắn, có chút ngứa ngáy.
Miệng nhóc con giần giật, giọng nói lần này vẫn còn rất yếu, nhưng nàng lại nghe rõ tên nhóc ấy là Yến Thần.
“Người Tây Đà?” Bách Lý Tử Linh lại hỏi.
Hắn khẽ lắc đầu.
“Người Yến Vân?”
Hắn vẫn lắc đầu.
“Người Nam Trần?”
Lần này, hắn không lắc đầu, chỉ chớp mắt.
“Tướng quân, tướng quân!” Ngoài phòng có người hô to, Bách Lý Tử Linh không rảnh hỏi thêm gì nữa, đứng dậy rời đi. Đến cửa, nàng dừng bước, quay đầu nhìn thoáng qua Yến Thần đang nằm trên giường, nhàn nhạt nói một câu: “Ngươi đừng có chết đấy. Nếu dám chết, ông đây sẽ ném ngươi lên thảo nguyên cho sói ăn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


