"Đừng lo, ta đã phái người đến thành Thanh Châu gần nhất để mượn quân, còn phái người đến phủ Đô đốc Tây Bắc. Ta nghĩ trước khi trời tối sẽ có quân từ Thanh Châu tới. Đã sai người cấp báo sáu trăm dặm về kinh, sáng mai hoặc trễ nhất là trước trưa mai tin tức sẽ đến tay hoàng thượng. "
“Khoan nói đến Hoàng thượng lúc này, dù điều thêm quân thì cũng không tới đây ngay được. Tuy rằng đô đốc Tây Bắc phụ trách phòng thủ toàn vùng Tây Bắc nhưng cửa Bắc Lâu lại không nằm trong phạm vi quản hạt của ông ta. Hơn nữa Đô đốc Tây Bắc Chu Sâm có hiềm khích với nhị ca của ngài ở bộ Binh. Nếu ngài cầu cứu chắc gì ông ta chịu chi viện.” Tang Cát lo lắng: "Hơn nữa, dù có một ít quân đóng ở Thanh Châu nhưng không có mệnh lệnh của Đô đốc Tây Bắc, ai dám cho ngài mượn quân?"
“Đại nhân Chu và nhị ca của ta có mối hiềm khích, nhưng dựa trên hiểu biết của ta về vị đại nhân này thì hiềm khích giữa ngài ấy và nhị ca ta so với an nguy của bách tính, bên nào nặng bên nào nhẹ, ngài ấy hiểu rõ. Hơn nữa, nếu cửa Bắc Lâu thất thủ, đô đốc Tây Bắc cũng khó có được ngày lành. Cho nên chậm nhất là giữa trưa mai, đại quân đô đốc Tây Bắc nhất định đuổi đến. Về phần thành Thanh Châu, nếu bên đó đến kịp đương nhiên rất tốt, còn không…”
Bách Lý Tử Linh thở dài, song lại cười nói: “Nhị công tử, xin hãy nói thật cho ta biết. Trước khi tới cửa Bắc Lâu, Hoàng thượng có dặn dò gì không?”
“Hoàng thượng quả thực có dặn dò, lệnh ta hỗ trợ tướng quân Bách Lý trấn giữ cửa ngõ phía Tây Bắc.”
Tang Cát khi nói lời này, y quay đầu đi. Có một số việc, kỳ thực không cần đưa ra bàn nói như vậy. Chẳng qua, hôm nay đến đây cũng chỉ vì y đã hứa. Không phải Bách Lý Tử Linh không tin tưởng Tang Cát, qua hai năm ở chung, nàng biết tên công tử thế gia này rất chính trực, là nam nhân thực thụ. Nếu không, lão nhị Tang đã không thể ở lại cửa Bắc Lâu trong hai năm này, Bách Lý Tử Linh có rất nhiều cách để đuổi y.
“Nhị công tử quả không phụ lòng của Hoàng thượng. Nhìn xem, dao đâm cả vào eo rồi kia mà.” Bách Lý Tử Linh cố tình đụng vào eo Tang Cát, tuy không đụng đến miệng vết thương nhưng cũng khiến Tang Cát rít lên chẳng khác nào heo bị chọc tiết.
Người ngoài không tài nào hiểu được phương thức ở chung của họ, chỉ người trong cuộc mới rõ.
“Đúng rồi, việc thẩm vấn của đám Trần Đình thế nào rồi?” Sau khi rít lên vài tiếng không khác gì heo bị chọc tiết, Tang Cát thành công chuyển hướng đề tài.
“Không tra ra được gì. Kế nội ứng ngoại hợp cũng không phải kế gì mới. Kẻ chủ mưu tên Nam Pha, nghe nói là thầy của tam hoàng tử. Đám người này trà trộn vào cửa Bắc Lâu chỉ sợ không phải ngày một ngày hai, hiện giờ vẫn chưa rõ trong thành còn sót lại kẻ địch bên ngoài hay không. Nếu còn ẩn nấp bên trong, chỉ sợ về sau sẽ sinh ra phiền toái.”
“Nam Pha? Người này ta biết.” Tang Cát có chút kích động, muốn xoay người lại, kết quả cử động mạnh ảnh hưởng đến vết thương khiến y mặt nhăn mày nhó vì đau.
“Ngươi vội cái gì, người ta cũng không chạy được. Từ từ mà nói."
Bách Lý Tử Linh vươn tay ra, không rõ là định xoa hay vỗ, nhưng hình như làm thế nào cũng không đúng, Nàng cứ vậy giơ tay giữa không trung, sau một hồi mới thu tay lại.
Tang Cát hít một hơi, nói tiếp: “Nam Pha vốn là người Nam Trần, kinh tài tuyệt diễm. Tuy nhiên, bản thân y không hề có hứng thú với con đường làm quan. Nhà y vốn làm thương nhân, gia cảnh giàu có, không lo cơm áo. Y thích du ngoạn đây đó và ghi chép lại vẻ đẹp văn hóa dân tộc cùng với hướng đi của núi sông. Mười lăm năm trước, y đã vẽ ra tấm bản đồ chi tiết và đầy đủ về sông núi ở phía Tây, còn chi tiết hơn bản đồ hiện nay chúng ta sử dụng, đó là tấm bản đồ tái hiện toàn bộ cảnh quan phía Tây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
