Bách Lý Tử Linh ngoái lại, chỉ có thằng nhóc miệng còn hôi sữa kia mới kêu réo như thế. Từ khi mười tuổi nhóc này đã theo nàng đánh giặc ở cửa Bắc Lâu. Mỗi khi nhìn Dịch Phong, nàng như thấy lại chính mình năm đó.
“Ầm ĩ gì hả?” Bách Lý Tử Linh mắng.
“Tướng quân, phó tướng bị đâm một nhát.”
“Bị đâm? Ai đâm?” Bách Lý Tử Linh hoảng hốt túm lấy cổ áo Dịch Phong, lực tay mạnh đến nỗi suýt nhấc thằng nhóc lên: “Nói rõ ràng xem, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? "
“Lúc bọn ta dọn dẹp chiến trường có kẻ giả chết, phó tướng không để ý nên đã bị đâm vào thắt lưng, đổ máu…”
Dịch Phong chưa dứt lời thì Bách Lý Tử Linh đã quay người chạy thẳng về phía lão Thẩm. Dịch Phong đành phải chạy theo, vừa chạy vừa nói: “Tướng quân, phó tướng đã ngất rồi, trước khi hôn mê còn nhắn tướng quân cẩn thận kẻ địch tấn công, đừng sơ suất…”
Bách Lý Tử Linh chẳng còn tâm tư nghe Dịch Phong nói gì, nàng ước có thể chắp cánh bay ngay tới chỗ lão Thẩm.
"Lão Thẩm, nói gì thế hả? Nếu lão nhị chết, ta..."
"Sao hả? Tướng quân sẽ lấy mạng ta sao? " Lão Thẩm ngắt lời Bách Lý Tử Linh.
"Lão Thẩm, đâu phải ông không biết mạng của lão nhị quý giá cỡ nào. Y là hoàng thân quốc thích, là cháu ruột của hoàng quý thái phi, nếu y mất mạng ở chỗ chúng ta, hoàng thượng sẽ bắt ta đền mạng mất.”
"Hóa ra là sợ mình mất mạng chứ có quan tâm gì đến ta đâu." Tang Cát đang nằm trên giường thình lình lên tiếng.
“Ha, không phải ngươi ngất rồi à?” Bách Lý Tử Linh vui mừng thốt lên.
"Tướng quân, dù sao thì nam nữ cũng khác biệt. Ngài không thấy giờ thần đang cởi trần à? Nấn ná ở đây có ổn không?" Tang Cát nằm im không quay đầu lại. Nửa thần trên của y để trần, dao đâm từ dưới lên cũng may mà chỉ xuyên qua thắt lưng chứ không tổn thương vùng bụng. Nhưng y vẫn bất tỉnh vì mất máu quá nhiều, giờ tỉnh lại vết thương vẫn còn đau.
“Lão nhị à, ta còn từng thấy mông trần của ngươi rồi, ngại ngùng gì nữa?”
"Ngài..." Tang Cát thật muốn chửi tục nhưng cuối cùng đành nhịn xuống, nắm chặt tay: "Tướng quân nói thật đi. Lúc truớc ngài rình trộm thần tắm là để uy hiếp thần đó hả?"
"Lão nhị à, ta đã giải thích không biết bao nhiêu lần là ta không rình trộm ngươi tắm. Ta không biết ngươi đang tắm, chỉ định thiết tiệc đón gió tẩy trần cho ngươi. Nào ngờ..." Bách Lý Tử Linh cười cười vuốt mũi: "Ta thề là ngoài mông ra, ta thật sự không thấy gì nữa."
“Ngươi còn muốn thấy gì nữa?” Tang Cát nghiến răng, chỉ hận mình không thể ngồi dậy chém người.
“Ừ thì… trắng ghê.”
"Bách Lý Tử Linh... Cút, cút ngay!" Tang Cát giận dữ gầm lên, động đến vết thương đau đến toát mồ hôi.
"Lão nhị, đừng kích động như vậy, dù nhìn thấy cũng đâu mất mát gì. Ngươi là nam nhi sức dài vai rộng mà sao nhỏ mọn quá vậy? Chẳng lẽ còn muốn ta chịu trách nhiệm hả?”
Tang Cát túm lấy cái gối ném qua, y đã hiểu rõ con người Bách Lý Tử Linh, sao còn nhắc tới làm gì, chẳng phải tự chọc tức mình sao? Thế là y quay sang lão Thẩm nói: "Thầy Thẩm, đâm một châm cho nàng câm miệng lại đi!"
Lão Thẩm không thèm để ý, bôi thuốc cho Tang Cát rồi đắp chăn cho y xong mới xoay người rời đi. Trong viện còn nhiều binh sĩ cần chữa trị, một trận chiến thương vong vô số thì chẳng cần hỏi lão Thẩm cũng biết bi thảm thế nào.
Bách Lý Tử Linh cầm thanh đao đặt cạnh giường, thanh đao này được Tang Cát mang theo từ Thượng Đô, nghe nói là do hoàng thương ban tặng. Đúng là một thanh đao tốt, chém giết trên chiến trường bao phen mà lưỡi dao chỉ bị vài vết trầy sướt.
Còn nhớ lúc Tang Cát mới đến, Bách Lý Tử Linh đã chê bai y chỉ biết khoa tay múa chân, không xứng với một thanh đao tốt thế này. Giờ thì y đã hoàn toàn xứng đáng. Y cẩn thận đến nỗi có thể nghĩ tới những điều mà Bách Lý Tử Linh không để ý, trước khi khai chiến y đã sai Trần Đình bố trí phòng thủ trong thành vì sợ phát sinh biến loạn. Đúng là lo trước khỏi họa.
“Ngươi thấy trận chiến hôm nay thế nào?” Bách Lý Tử Linh tra đao vào vỏ, trả về chỗ cũ.
"Tộc Hùng Ưng tơ tưởng vùng Tây Bắc này từ lâu, trận này chắc là muốn ra tay chiếm lấy cửa Bắc Lâu. Thần đã bố trí lại lực lượng phòng thủ trên tháp canh nhưng giờ quân số không đủ. Nếu Hách Đô kéo tới lần nữa, chỉ e…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)