Bách Lý Tử Linh rút kiếm bên hông, mũi kiếm vẫn còn vết máu chưa khô. Kiếm chỉ trời cao, tiếng trống vang vọng khắp ủng thành, tất cả binh lính rút đao nghênh chiến. Cổng thành chợt mở ra, theo sau đó là một trận giao tranh vung đao tàn sát. Có người thảm thiết kêu gào không dứt, một thân tắm máu ngã xuống. Có người bị chặt đứt cánh tay, hoặc bị thọc cho một dao, âm thanh chém giết mãi không ngừng.
Trận chiến ở ngoài cổng thành là tàn khốc nhất. Quân địch tràn lên không ngừng, giao chiến chém giết ngay tại cổng thành. Bách Lý Tử Linh định lấy gậy ông đập lưng ông, đánh đổi một trận thương vong lấy một cơ hội giáng một đòn nặng vào quân địch trong một thời gian ngắn.
Làn sóng quân địch vẫn không ngừng tràn vào, lấp đầy cả ủng thành nho nhỏ. Mười mấy binh lính của Nam Trần hi sinh lấy thân mình đóng cổng ủng thành.
“Tướng quân ở bên dưới thế nào rồi?” Tang Cát bắt lại một binh lính lại hỏi.
Tên lính đã bị đánh đến ngơ ngác, chỉ biết lắc đầu.
Tang Cát bèn đẩy tên lính kia ra, vung đao chém rớt trường thương vừa đâm tới, đầu thương gãy trên mặt đất, kẻ địch bị choáng váng bởi cú đập. Đao của Tang Cát hạ xuống cũng là lúc đầu của tên địch cũng rơi xuống đất.
“Dịch Phong! Dịch Phong!” Tang Cát hét lớn.
Đang ở trong trận hỗn chiến, Dịch Phong nghe thấy tiếng gọi, giết vội mấy người, phi thân thể đẫm máu đến trước mặt Tang Cát.
“Phó tướng, có Dịch Phong!”
“Tới ủng thành đi, tướng quân mà có mệnh hệ gì, ta lột da ngươi ra!” Tang Cát lạnh lùng nói.
“Lão nhị, ta không có dễ chết như thế.”
Vừa nghe thấy giọng nói, khuôn mặt dính đầy máu tươi của Tang Cát lộ ra nụ cười.
Bách Lý Tử Linh vừa kết thúc trận chiến trong ủng thành, vội mang theo tốp nhân mã còn sót lại gia nhập vào trận chiến trên tháp canh.
Lúc này, dưới khe cổng thành chảy ra toàn là máu, tạo thành một dòng suối nhỏ không ngừng tuôn ra ngoài cổng thành, phá tan bầu nhiệt huyết của quân địch và chọc cay mắt bọn chúng.
Sau nửa canh giờ, lửa lớn trong thành đã được dập tắt, nhưng bên trên bầu trời cửa Bắc Lâu vẫn cuộn đầy khói đen. Hách Đô nhìn binh lính của mình một lần lại một lần xông lên rồi lại lần lượt bị đánh rớt, thi thể dưới tường thành đã chất thành đống.
“Đại soái, không thể đánh tiếp được. Nếu còn đánh tiếp, đừng nói là người Tây Đà, đến quân của chúng ta cũng không nuốt nổi đâu.”
Một vị phó tướng bên người Hách Đô lại đề nghị với ông ta.
Dân du mục giỏi nhất là cưỡi ngựa bắn cung. Hành quân trong đêm, tập kích bất ngờ, đánh lén, giết xong rồi bỏ chạy thì họ cực kì có ưu thế và kinh nghiệm. Nhưng kiểu công thành chiến đánh giáp lá cà này, Hách Đô không chỉ không chiếm được lợi thế mà còn bị tổn thất nặng nề. Cho dù có quân Tây Đà tiếp viện, nhưng cuộc chiến đã giằng co mấy canh giờ mà vẫn chưa kết thúc được, ông ta không có khả năng kéo dài thêm nữa.
Hách Đô nhìn làn khói đen bốc lên từ Bắc Lâu, thở dài trong lòng. Lần này đã chuẩn bị mới đến, nghĩ rằng nhất định có thể trong thời gian ngắn hạ được cửa Bắc Lâu. Là ông ta đã khinh Bắc Lâu, khinh nhầm Bách Lý Tử Linh rồi.
“Đại soái, không thể đánh thêm nữa, nếu đánh tiếp chỉ sợ đội quân cách Bắc Lâu gần nhất sẽ kịp đến tiếp viện, đến lúc đó chúng ta không chạy kịp mất.” Vị phó tướng lòng nóng như lửa đốt thúc giục.
Hách Đô lại thở ra một hơi dài, tiếc nuối mà ra lệnh: “Rút quân.”
Quân địch đánh cồng thu binh, đội ngũ rút lui về cách biên giới tộc Hùng Ưng hai mươi dặm.
Người ta thường nói một tướng công thành vạn người bỏ mạng. Kỳ thực, ngay cả một tướng công thành thất bại cũng hy sinh không ít.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
