Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Sơn Nguyệt Chương 10: Người còn thì thành còn

Cài Đặt

Chương 10: Người còn thì thành còn

Phía sau cổng thành là ủng thành* hình bán nguyệt có binh lính đang ẩn nấp. Một khi cổng thành bị phá, quân địch vọt vào, những binh lính này sẽ tận lực chiến đấu trong vùng trời nhỏ đó.

*Ủng thành: một bức thành nhỏ bảo vệ bên ngoài cổng thành, thường có dạng nửa hình tròn.

Trận chiến đang trong lúc nước sôi lửa bỏng, mà mặt đất vẫn ấm áp dưới ánh nắng mùa thu chiếu rọi.

Đột nhiên Dịch Phong tới báo trong thành đang cháy, còn có một đám người không rõ thân phận đang làm loạn.

“Trần Đình đâu? Hắn chết đâu rồi?” Bách Lý Tử Linh quát lên.

“Hiệu úy Trần đang đi bắt người. Có điều đám người này đã được huấn luyện, cực kì khó đối phó ạ.”

“Truyền lệnh cho Trần Đình, hắn mà không bắt được đám người đó thì mang đầu đến gặp ta.”

Dịch Phong nghe xong lệnh đang muốn đi lại bị Bách Lý Tử Linh gọi lại: “Nói với Trần Đình, người phải bắt mà lửa cũng phải dập.” Bách Lý Tử Linh vẫn còn một câu còn để trong lòng, nếu như bị đốt trụi thì cửa Bắc Lâu sẽ biến thành một tòa thành chết.

Dịch Phong tuân lệnh, vội vàng chạy vào toà thành đang trong dầu sôi lửa bỏng kia.

Bách Lý Tử Linh chém chết vài tên giặc mới tìm thấy Tang Cát đang đánh nhau kịch liệt trên tháp canh. Làn mưa tên liên tiếp bắn xuống, nàng vội nhặt một tấm khiên từ trên mặt đất lên chặn lại, tốt xấu gì cũng hữu kinh vô hiểm. Thế nhưng, dưới làn mưa tên ấy đã có không ít binh lính của Nam Trần ngã xuống.

Cánh tay của Tang Cát đã bị thương, áo giáp bị chọc thủng nhuộm đỏ máu, nhưng dường như y chẳng cảm nhận được cái đau.

Bị Bách Lý Tử Linh kéo đến ngồi xuống một bên mà y vẫn còn đang thở hổn hển, hiển nhiên là đã chém giết đến đỏ cả mắt.

“Phó tướng Tang, kẻ địch người đông thế mạnh, tiến công mãnh liệt, nếu còn đánh tiếp thì tình hình của chúng ta sẽ chỉ càng thêm bất lợi. Dịch Phong vừa tới báo trong thành xảy ra hỏa hoạn, còn có kẻ xấu làm loạn, e rằng đây là kế nội ứng ngoại hợp. Cho nên ta định dẫn binh đi xuống, ngươi phải cố thủ trên thành. Nếu như….”

“Tướng quân yên tâm, người còn thì thành còn, dù người không còn thì thành cũng phải còn.”

Không cần Bách Lý Tử Linh nhiều lời, dĩ nhiên Tang Cát hiểu được tình hình nguy cấp lúc này.

Bách Lý Tử Linh gật đầu, đang định đứng lên đi lại bị Tang Cát níu lại: “Ngài hãy cẩn thận.”

“Ngươi cũng vậy!” Bách Lý Tử Linh bắt chặt tay Tang Cát, sau đó nhanh chóng buông ra.

Hai bên đã giao tranh gần hai canh giờ, đều có thương vong. Mắt thấy chiến trận đã vào thế giằng co, trong lòng Bách Lý Tử Linh hơi nôn nóng, nàng hiểu rõ trận này khó đánh hơn nhiều so với trận chiến mùa thu năm ngoái. Người Tây Đà liên thủ với tộc Hùng Ưng, ngoài việc tăng thêm về mặt quân số, cả hai quân đều có ưu thế riêng. Mặc dù cửa Bắc Lâu có không ít binh lực đóng quân, nhưng chỉ xét về số lượng cũng đã kém xa liên quân địch.

Hách Đô có sở trường về tập kích bất ngờ nhưng lại không phải kẻ ham chiến. Chỉ cần có thể đánh gục ông ta, ông ta ắt sẽ thấy khó mà bỏ chạy. Với khí thế hung hãn của quân địch hiện giờ, e là chỉ muốn ỷ vào quân số áp đảo để một kích hạ được cửa Bắc Lâu. Nếu lúc này không thể đánh phủ đầu đối thủ để xoay chuyển cục diện mà vẫn tiếp tục đánh, e rằng cửa Bắc Lâu khó mà giữ được.

Trong ủng thành, Bách Lý Tử Linh lần lượt quét qua những huynh đệ đã theo nàng vào sinh ra tử rồi nói: “Các huynh đệ, sau lưng chúng ta chính là phụ mẫu và thê nhi chúng ta. Nếu để cho lão khốn Hách Đô kia vào được cưa Bắc Lâu, không chỉ là chúng ta không giữ được mạng, mà phụ mẫu thê nhi chúng ta cũng chết chẳng có chỗ chôn. Với tính tình của lão khốn Hách Đô đó, chắc chắn không tránh khỏi cảnh đánh giết cướp đồ đốt nhà, biến cả vùng Tây Bắc thành lò sát sinh. Các ngươi đứng đây hầu hết đều là người Tây Bắc, dù có ai không phải người Tây Bắc nhưng cũng đã đóng giữ ở Bắc Lâu ngần ấy năm, đã mang theo phụ mẫu thê nhi an cư lạc nghiệp ở đây. Nếu chúng ta hôm nay không ngăn được kẻ địch, không chỉ không có ai nhặt xác cho chúng ta, mà xác của phụ mẫu thê nhi chúng ta cũng không có chỗ chôn. Chẳng lẽ các người muốn bị phơi thây đồng hoang, bị chó dữ sói hoang cắn thịt gặm xương sao?”

Bách Lý Tử Linh vừa dứt lời, trong ủng thành tiếng gào thét vang lên như sấm, mọi người nhất loạt hô to: “Không muốn! Không muốn!”

Tiếng hô đinh tai nhức óc, cho dù là kẻ địch ngoài cổng thành cũng nghe rõ mồn một.

“Nếu không muốn, vậy chúng ta phải làm sao?” Bách Lý Tử Linh lại hỏi.

“Chiến đến cùng!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc