Bách Lý Tử Linh ngồi trên tháp canh, lẳng lặng nhìn những binh linh Nam Trần đã chết trên tường thành. Mới hôm qua, những binh lính này vẫn còn cười đùa vui vẻ, hôm nay đã biến thành những cỗ thi thể lạnh như băng.
“Tướng quân.” Tang Cát cũng không vui vẻ gì. Bách Lý Tử Linh nhìn thoáng qua, cụp mắt nói: “Nói đi.”
“Vừa mới kiểm kê quân số, đã hi sinh quá nửa.”
Bách Lý Tử Linh thở dài, không nói gì.
“Lửa trong thành đã dập tắt, nhà cửa tuy có một phần bị cháy rụi nhưng may là không thương vong nhiều người. Ngoài ra Trần Đình vừa mới phái người báo lại, nói là đã bắt được mấy tên. Hắn ta đã tra khảo qua, phát hiện trong đó có một người là thân tín của tam hoàng tử nước Tây Đà. Sự tình nghiêm trọng nên hắn ta không dám tự quyết, muốn mời tướng quân đến tự thân thẩm vấn.”
“Người Tây Đà? Tam hoàng tử?” Bách Lý Tử Linh lúc này mới đứng dậy, vết máu trên chiến bào vô cùng bắt mắt, nhưng cũng là màu sắc mà nàng quen nhìn từ nhỏ đến lớn. Trước khi đi, Bách Lý Tử Linh vỗ lên vai Tang Cát: “Đi băng bó vết thương đi.”
Trong thành là một cảnh hỗn độn.
Đâu đâu cũng là cảnh tượng đổ nát ám đầy mùi khói. Có người khóc than bên đống gạch vụn, có người chửi mắng đám giặc chết giẫm, cũng có những người đã ngã xuống trong trận hỏa hoạn không thể trở về được nữa.
Trần Đình đang mặt xám mày tro y như Bao Công nhìn thấy Bách Lý Tử Linh đi lại đây bèn bật người dậy đón tiếp: “Ty chức tham kiến tướng quân.”
Bách Lý Tử Linh liếc nhìn Trần Đình, thấy đầu tóc hắn ta bị đốt trụi cả một mảng, ngửi thấy cả mùi da thịt bị nướng cháy. Kẻ địch có chuẩn bị mà đến, mặc cho những ai ra vào cửa Bắc Lâu đều bị tra xét nghiêm ngặt nhưng vẫn khó lòng phòng bị tất thảy. Những tên giặc trà trộn được vào thành chỉ sợ đã lục tục đến từ mấy tháng trước nên mới khiến cho họ không hề chú ý đến.
Trần Đình mời Bách Lý Tử Linh đến một đình viện đã bị đốt cháy quá nửa, bức tường đất vàng bị đốt cháy đen vẫn còn ám đầy mùi khói.
Mười mấy binh lính đang trông coi bốn năm tên bị trói gô cổ. Bách Lý Tử Linh chỉ liếc nhìn qua cũng không dừng lại bước chân. Vào trong phòng, có một tên cao to đang bị trói, miệng nhét miếng giẻ rách, đang trợn trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
“Theo lời khai của mấy người ở ngoài phòng, bọn chúng đều là tay chân của tam hoàng tử. Tên này tên là Nam Pha, là mưu sĩ của tam hoàng tử, đồng thời là thầy của tam hoàng tử.” Trần Đình giới thiệu đơn giản.
Bách Lý Tử Linh quan sát người này, tên Nam Pha này ước chừng hơn bốn mươi tuổi, mặt gầy, xương gò má cao, mắt to, thêm chòm râu dê. Gã vừa nhìn thấy Bách Lý Tử Linh bèn nhảy bật lên hai bước, lại nhanh chóng bị hai binh lính đè trở lại. Dường như có phần không phục, gã trợn trừng mắt nhìn Bách Lý Tử Linh.
Bách Lý Tử Linh xua tay ra hiệu cho binh lính rút lui, chỉ giữ lại Trần Đình bên cạnh.
Bách Lý Tử Linh giờ trông hơi đáng sợ. Bộ giáp bạc trên người dính đầy máu, áo bào trắng lấm tấm đốm máu như những đóa hoa đào đầy mê hoặc. Vài sợi rủ xuống trán, những vết máu vương trên mặt nom thật đáng sợ. Máu giặc nóng hổi, khi vung đao chém xuống đã bắn tung tóe lên mặt nàng. Giờ những vết máu đó đã nguội lạnh như đống thi thể ở Ủng thành.
“Nghe nói Tam hoàng tử của các ngươi tranh không nổi cái ghế thái tử tử phải bỏ chạy khỏi kinh thành. Không ngờ một tên hoàng tử bại trận lại dám để mắt đến Nam Trần, đúng là mơ hão." Bách Lý Tử Linh giật mảnh khăn xuống, âm sắc lạnh lùng khát máu.
Nam Pha chán ghét nhổ toẹt một cái như thể rất ghê tởm, rồi cười kinh miệt.
Bách Lý Tử Linh túm chòm râu dê của gã, giật mạnh khiến Nam Pha thét lên thảm thiết, cằm gã tứa máu.
Nàng nhẹ nhàng phủi tay ném chòm râu đi. Trần Đình đặt ghế xuống bên cạnh, nàng dường như hơi mệt mỏi, chậm rãi ngồi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)