"Tiểu nương tử Bách Lý có nhớ ta không?" Giọng nói thô tục vang lên vào sáng sớm.
"Tướng quân, hình như là tử địch của chúng ta." Tang Cát nói.
"Lão già Hách Đô kia lần trước không bị đánh gục, lần này phải cắt gân, lột da gã ngâm rượu." Bách Lý Tử Linh lạnh lùng cười một tiếng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.
Hách Đô, một vị chiến tướng của tộc Hùng Ưng.
Sở dĩ gọi ông ta là chiến tướng vì ông ta có năng lực. Người này thông thạo lối đánh tập kích bất ngờ, trong trận chiến mùa thu năm ngoái, Hách Đô tập kích lúc nửa đêm, suýt chút nữa đã đắc thủ. Bách Lý Tử Linh thù dai, gặp lại kẻ thù đương nhiên vô cùng tức giận.
"Tiểu nương tử Bách Lý, nàng đã đứng sẵn đợi ta rồi. Không phụ mong nhớ của tiểu nương tử, ta cũng rất nhớ tiểu nương tử đó. Nàng nhìn xem, bây giờ vẫn còn đang sớm mà ta đã tới thăm nàng..."
Hách Đô có thể nói được một ít tiếng Hán, chỉ là ngữ điệu của dị tộc hơi nặng, nghe hơi khó chịu. Ông ta còn chưa nói xong thì một mũi tên bay vút qua, phóng thẳng tới vị trí cách chiến mã của Hách Đô chưa tới nửa thước khiến Hách Đô giật nảy mình, lời chưa kịp nói xong cũng nuốt lại vào bụng.
"Lão già Hách Đô, nghi thức chào đón của ta thế nào?" Bách Lý Tử Linh cười hỏi.
"Nếu tiểu nương tử đã đối xử với ta như vậy thì ta đây sẽ không khách khí nữa."
Nói rồi, ông ta ra lệnh, trống trận sấm dậy, tộc Hùng Ưng bắt đầu tấn công cửa Bắc Lâu.
Nếu tộc Hùng Ưng muốn đến tống tiền Nam Trần thì nhất định phải qua cửa Bắc Lâu. Bắc Lâu có dãy núi trải dài, núi cao gập ghềnh, lại có trường thành phòng ngự, thiết kỵ của tộc Hùng Ưng muốn qua trường thành không phải một điều dễ dàng. Chỉ có một vùng đất bằng phẳng phía trước Bắc Lâu là dễ bề cho đại quân tiến tới. Tuy phía bắc cũng có một con đường để vào Nam Trần, nhưng lại phải đi qua Mai Dương Cốc.
Mai Dương Cốc là một nơi rất đáng sợ, vách đá cao và thung lũng sâu. Dưới thung lũng chứa đầy xương cốt động vật, phần lớn là xương cừu. Nghe nói, dù là người hay động vật tới nơi đó đều muốn nhảy xuống thung lũng. Trước đây, nơi đó chỉ là một truyền thuyết, nhưng trong trận đại chiến giữa Yến Vân và Nam Trần vào năm năm trước, hai bên thương vong vô cùng lớn. Mai Dương Cốc không chỉ là mồ chôn cừu mà cũng chôn rất nhiều xương người. Vì thế, lời truyền về Mai Dương Cốc càng đáng sợ hơn.
Mấy năm gần đây, nơi đó hẻo lánh hoang vu, rất ít người đặt chân đến. Đừng nói là cừu, nghe nói đến cả diều hâu cũng không dám bay qua nơi đó. Có người đã từng chứng kiến diều hâu bay qua Mai Dương Cốc đột nhiên lại rơi xuống, vô cùng đáng sợ. Sau này không còn ai dám tới gần đó nữa.
Thế nên, dù tộc Hùng Ưng có muốn tới Nam Trần tống tiền cũng không dám tới Mai Dương Cốc, đó là một con đường chết.
Dưới thành vô cùng hỗn loạn, đội ngũ công thành dựng một cái thang dài vào lúc bình minh, binh lính thủ thành bắn tên, có người hét lên rồi ngã xuống, có người rơi xuống từ trên thang, nhưng dù là công thành hay thủ thành thi đều không có ai lùi bước. Họ như được bơm máu gà, thấy máu là phát điên, giết chóc tới quên mình.
Yến Vân là tộc du mục, bọn họ thông thạo chiến động, nhưng không thạo công thành chiếm đất. Cho nên, trận chiến này vốn đã không có lợi với bọn họ. Nhưng khi trận chiến bắt đầu không lâu, Bách Lý Tử Linh phát hiện đội ngũ lần này của Hách Đô hình như có gì đó rất khác.
Những người sống lâu năm trên thảo nguyên bây giờ lại có thể leo lên thang dài mà không hề tốn sức chút nào, hơn nữa động tác nhanh nhẹn, lơ đễnh một cái là có người trèo lên thành lâu. Cũng may tướng sĩ thủ thành ra tay mau lẹ, người nào đi lên là chém chết người đó, máu tươi đã sớm phủ kín cả tường.
"Tướng quân, có gì đó không đúng. Những người này không giống chiến sĩ tộc Hùng Ưng." Tang Cát cũng phát hiện ra điều bất thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)