Tim tôi khẽ thót lên một cái nhưng không thả tay ra mà còn bóp mạnh hơn khiến Hoàng Cửu đau đớn kêu lên một tiếng.
Siết chặt nó xong tôi mới bò dây từ trên người nữ thi.
Thấy đôi mắt cô ta đỏ ngầu trông thật đáng sợ, tôi vội vàng thò một tay ra kéo tấm vải đen che mặt cô ta .
Lúc này, toàn thân Hoàng Cửu Gia run lẩy bẩy, nó quên cả việc giãy giụa. Thấy tôi che mặt nữ thi, nó mới lắp bắp nói: “Thằng nhóc, ngươi, ngươi thành thật khai báo, người phụ nữ này ngươi kiếm từ đâu ra vậy?”
“Liên quan gì đến mày!” Tôi nắm chặt nó rồi bước về phía khúc gỗ bên cạnh, ở đó có cây gậy tôi đã chuẩn bị sẵn.
Hoàng Cửu Gia thấy tôi định đập chết nó thì hoảng hốt nói: “Thằng nhóc, nghe ta nói, ngươi thả ta ra, ta có thể cứu mạng ngươi, nếu không người phụ nữ này ngươi chọc không nổi đâu, có mười cái mạng cũng không đủ chết.”
Thấy nó còn dám doạ tôi, tôi quăng mạnh nó xuống khúc gỗ, đắc ý nói: “Cô ấy là vợ tôi, chẳng lẽ lại đi cắn chết tôi sao?”
Hoàng Cửu Gia khinh bỉ cười khẩy một tiếng, nói: “Kẻ không biết thì không sợ, vợ cái gì mà vợ, ngươi gọi một tiếng là được à? Qua bảy ngày nữa, thằng nhóc ngươi không cứu nổi đâu.”
“Bảy ngày? Ý gì đây?” Cây gậy tôi giơ lên bỗng dừng giữa không trung.
Hoàng Cửu Gia thấy có hy vọng, vội vàng nói: “Bảy ngày nữa, nội đan của cô ta…”
Nói đến đây, ánh mắt Hoàng Cửu Gia bỗng trở nên kinh hãi, nó nhìn chằm chằm về phía sau lưng tôi, sau đó không nói nổi thêm lời nào nữa.
“Con chồn chết tiệt, đến nước này còn định giở trò hả?” Tôi không chịu tha cho nó, nhân lúc nó không chú ý, đặt đầu nó lên khúc gỗ rồi đập xuống bằng chày gỗ.
Hoàng Cửu trợn ngược mắt, bốn chân co quắp rồi tắt thở.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tay vẫn cầm chắc chày gỗ, tôi đứng dậy định giết luôn mấy con chồn vàng đang nhảy nhót ở cửa sổ và cửa ra vào.
Tuy nhiên, ngay lúc tôi quay người lại, hai chân tôi như đổ chì, tôi sợ đến mức cây gậy rơi xuống đất.
Nữ thi vốn nằm trên giường bỗng ngồi dậy.
Tôi hít sâu vài hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Cứ thế giằng co vài phút, thấy cô ta không động đậy thêm, tôi mới cẩn thận bước tới, miệng lẩm bẩm: “Vợ à, đừng có doạ anh, anh đang giúp em xử lý con chồn vàng này mà. Nếu không có anh ngăn cản, chắc em đã sinh chồn con rồi!”
“Chúng ta đã bái thiên địa rồi, nếu em cắn chết anh, hoặc doạ chết anh, em sẽ thành góa phụ đó!”
Vừa nói xong, nữ thi liền ngã xuống, nằm lại trên giường.
Phù!
Tôi thở ra một hơi.
Xem ra cương thi cũng sợ làm góa phụ.
Nhưng tôi chưa kịp thở ra thoải mái thì Hoàng Cửu đang nằm lăn quay trên mặt đất lại bật dậy từ khúc gỗ, nó chạy vù ra cửa.
Tôi giận tím mặt vội đuổi theo nó.
Hoàng Cửu Gia chạy thẳng ra cổng lớn, quay đầu lại nhìn tôi nói: “Thằng nhãi con, có ngày ngươi sẽ khóc cho coi.”
Nói một câu doạ nạt, Hoàng Cửu biến mất trên con đường đồng ruộng.
Tôi không cam lòng, con vật này không hổ là đã thành tinh, đầu cứng thật.
Tuy nhiên, nó chạy rồi nhưng đệ tử của nó vẫn bị tôi nhốt trong lồng.
Tôi quay đầu nhìn nữ thi trên giường thấy cô ta rất yên tĩnh, lúc này tôi mới đi đến phòng bên, tìm một cái lồng sắt dùng để nhốt chuột, ném mấy con chồn vàng nhỏ vào trong, dùng dây thép buộc chặt khung cửa rồi treo lên cây cột trong sân.
Làm xong tất cả, tôi hướng về phía cánh đồng vắng lặng hét toáng lên: “Tối nay mà mày không đến giải thích rõ ràng, sáng mai tao sẽ cho đám đệ tử này giãn xương giãn cốt đấy.”
Hoàng Cửu Gia làm việc không có đầu óc, nếu không vừa nãy nó hoàn toàn có thể cắn đứt dây thừng cứu đám chồn nhỏ ra.
Dù nó không có đầu óc nhưng lại có chút xảo quyệt, tôi tin nó chạy không xa chỗ này đâu.
Chắc chắn nó nghe được lời của tôi.
Sau một phen lăn lộn đã đến nửa đêm.
Tôi đóng cửa trở lại phòng, nhìn nữ thi trên giường, ánh mắt tôi dừng lại ở bụng cô ta, nơi vừa rồi có chút phập phồng.
Nghĩ đến ánh mắt lo lắng của mẹ tôi, tôi biết chuyện này không thể kéo dài thêm nữa.
Nhưng đốt một mồi lửa thiêu cô ta, tôi thực sự không dám làm mấy chuyện này…nghĩ mãi cũng không ra cách gì. Tôi hạ quyết tâm, cứ đợi bảy ngày nữa xem sao.
Bây giờ, tôi vẫn nên kiểm tra xem cô ta có nhịp tim hay không đã.
Tôi đỏ mặt, đưa tay vào trong.
Tôi không có ý gì khác, chỉ đơn thuần muốn kiểm tra xem cô ta có nhịp tim không, còn về thời gian lâu một chút, cũng không thể trách tôi, tất cả là do cô ấy có "tấm lòng bao la" làm ảnh hưởng đến phán đoán của tôi.
Nhưng cảm giác đó, thực sự rất kỳ lạ.
Vì vậy…
Đến rạng sáng, Hoàng Cửu vẫn không xuất hiện, xem ra nó không có ý định lo cho đám đệ tử của mình rồi.
Tôi thực sự không chịu nổi nữa, dựa vào giường của cô ấy mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn không cảm nhận được nhịp tim của cô ta.
Hầy!
Tôi thở dài một hơi, có chút bất lực, xem ra chỉ có thể đợi đến tối thử lại.
Khi tôi bước ngoài thấy đám chồn vàng treo trên cột, ánh mắt tôi trở nên ác liệt.
Nếu không đến, thì đừng trách.
Lục lọi một hồi, tôi tìm được một con dao chặt củi han gỉ, xách cái lồng sắt ra, mài dao lên một tảng đá.
Tiếng mài dao “xoèn xoẹt” vang lên, đám chồn vàng trong lồng co rúm lại, run rẩy sợ hãi.
Thứ này tuy chưa thành tinh, nhưng cũng có chút khôn ngoan, biết được kết cục của mình nên cả đám đều sợ hãi.
Vừa mài dao, tôi vừa lẩm bẩm: “Đừng trách tao, có trách thì trách Hoàng Cửu ấy, do nó không lo cho tụi bây thôi.”
Mài một hồi, tôi dùng tay kiểm tra độ sắc của lưỡi dao.
Trong lòng có chút lo lắng, sao Hoàng Cửu mãi chưa đến, chẳng lẽ thực sự không lo lắng gì?
Không giết được chúng nó, mấy con chồn này tôi thật sư không dám động vào, nếu không là kết oán không chết không thôi.
Mài được hơn nửa tiếng, tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.
Nhìn chằm chằm đám chồn vàng trong lồng, tôi bắt đầu nổi lên sát ý.
Ngay khi tôi vừa lôi một con chồn nhỏ ra, tôi đặt nó lên khúc gỗ, cuối cùng tiếng cầu khẩn của Hoàng Cửu Gia cũng vang lên: “Ca, Lý Dương tiểu ca.”
Tôi nghe thấy nó gọi tên mình, tim thót lên một cái.
Sát ý càng nặng hơn.
Hoàng Cửu Gia thấy tôi dừng lại, liền ôm theo một chiếc hộp bước vào, mở ra bên trong là một chiếc vòng ngọc.
“Ý gì đây?” Tôi đặt con dao lên cổ con chồn nhỏ, làm động tác hăm doạ.
Hoàng Cửu Gia khẽ siết đôi chân ngắn cũn bên dưới chiếc quần hoa, run rẩy nói, “Lý ca, Lý ca. Đây là thứ tốt, tôi lấy ra từ một ngôi mộ lớn trên núi đấy.”
Tôi nhìn con chồn nhỏ trong tay, ghi nhớ hình dáng của nó.
“Lý ca, chuyện này chúng ta cho qua đi. Tôi, Hoàng Cửu, thề rằng nếu lần sau tôi còn đến đây gây rắc rối, cả đời này tôi sẽ không thành người!”
Cuối cùng Hoàng Cửu cũng nắm bắt được trọng điểm.
Không thành người, đối với bọn chúng nghĩa là không thành tiên.
Thành tiên, tôi không tin, nhưng chồn vàng thì tin.
Nó dùng việc này ra thề, tạm thời có thể khiến tôi yên tâm.
Tôi cũng không muốn gây chuyện không thể hòa giải. Nếu trong vòng trăm dặm chỉ có Hoàng Cửu là kẻ khó chơi, mà nó cũng không nhắm đến nữ thi, thì coi như chuyện này có một kết thúc trọn vẹn.
Tôi đặt con dao chặt củi xuống. Hoàng Cửu Gia lại nói: “Lý ca, có một việc tôi cần nhắc nhở anh.”
“Ừ, nói đi!” Tôi nhấc con chồn nhỏ lên, Hoàng Cửu lập tức lo lắng, giơ chân trước ra, sợ tôi lỡ tay làm rơi nó. Nó liền lấy lòng nói: “Trong vòng trăm dặm này, có một kẻ cực kỳ lợi hại vừa xuất hiện.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
