Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Hương Mỹ Nhân Chương 5: Mở Rộng Tầm Mắt

Cài Đặt

Chương 5: Mở Rộng Tầm Mắt

Tôi cẩn thận dựng xong những cái bẫy, rồi quay lại trốn trong nhà. Tôi thêm một chiếc đùi gà thả nó vào nồi để nấu chín làm bữa tối, phần còn lại tôi sẽ để dành.

Khi trời bắt đầu tối, tôi chia phần gà nửa chín nửa tái thành vài miếng và đặt chúng trước mỗi cái bẫy.

Tuy nhiên, đợi đến khoảng mười giờ đêm mà vẫn không thấy động tình gì từ con chồn..

Chẳng lẽ Hoàng Cửu sợ rồi?

Tôi nghĩ vậy và có chút đắc ý.

Nhìn về phía chiếc giường nơi nữ thi đang nằm, tôi bỗng nghĩ tới vẫn nên kiểm tra kỹ xem cô ta còn sống hay đã chết.

Cách tốt nhất, tất nhiên là kiểm tra xem có tim đập không.

Vậy nên... tôi lại đưa tay vào lần nữa.

Lần này, tôi quyết tâm sẽ không dừng lại cho đến khi xác định được rõ ràng.

Nhưng không lâu sau, có tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

Tôi giật mình, lập tức rút tay ra, cảnh giác nhìn về phía cửa.

Qua nửa phút không có động tĩnh, tôi mới lên tiếng hỏi: "Ai đó?"

Bên ngoài không có lời đáp.

Tôi cẩn thận rút Kim Tiền Kiếm ra (kiếm đồng xu nhận từ ông nội), mò đến khe cửa và nhìn lén ra ngoài.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, ngoài cửa vắng tanh, không một bóng người.

Tôi mở cửa, cúi đầu nhìn thấy trước cửa rải rác bảy, tám hạt đậu vàng.

Vàng thật, đây là thứ có giá trị đấy.

Nhưng tôi không hề có ý định nhặt.

Sinh vật tinh quái trong núi có thù thì cũng có ân.

Chồn vàng có đặc tính như vậy, chúng thường đào hang trong núi, khi tình cờ gặp được ngôi mộ cổ nào đó, chúng sẽ lấy trộm những thứ quý giá và giấu đi.

Khi báo ân, chúng sẽ dùng những thứ ấy, còn khi báo thù cũng sẽ dùng luôn.

Nếu bây giờ tôi nhặt vàng, tức là đã bị dính vào bùa mê của Hoàng Cửu.

Mánh khóe này quá ngốc nghếch.

Tất nhiên, đối với kẻ tham lam và không hiểu chuyện, mánh khóe này không phải là ngốc.

Tôi chẳng thèm bận tâm mà lấy đùi gà đã nấu chín ra khỏi nồi rồi ra trước cửa ăn sạch cho Hoàng Cửu xem.

Nghĩ đến việc Hoàng Cửu đến đây vì nữ thi kia, tôi bước qua đó kéo tấm vải đen phủ mặt cô ta ra, bật đèn trong nhà lên để nó có thể nhìn rõ.

Phải công nhận, người phụ nữ này thực sự rất đẹp.

Đặc biệt là dưới ánh đèn mờ ảo, vẻ đẹp của cô ấy thiếu chân thật đến mức khiến tôi không khỏi muốn thử kiểm tra nhịp tim cô ấy thêm lần nữa.

Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng bị tôi dập tắt. Tôi tự mắng mình là đồ súc sinh, ngay cả người không còn thở mà cũng không buông tha.

Tiếc là người còn thở thì tôi lại chẳng có.

Đúng như dự đoán, khi tôi làm vậy, trong bụi cỏ ngoài sân lập tức xuất hiện vài đốm sáng xanh.

Tôi đếm được khoảng bảy, tám đốm. Hóa ra cả nhà chúng lại ra quân, đúng lúc để tôi bắt trọn ổ.

Bây giờ chỉ còn xem trong đầu Hoàng Cửu thì điều gì quan trọng hơn, thịt gà hay là vợ của nó.

Tôi đóng cửa lại và tắt đèn trong nhà.

Hai mắt tôi dán vào khe cửa, quan sát ngoài sân.

Cái gọi là "thảo phong" chính là việc con chồn vàng biến thành hình dạng con người, sau đó nó sẽ chặn đường người qua lại và hỏi xem nó có phải là người hay không.

Nếu trả lời nó là người, thì nó thành công và có thể trở thành đại tiên. Nhưng nếu nói nó không giống, thì nó sẽ phải bắt đầu lại từ đầu.

Người Đông Bắc tôn thờ tục Xuất Mã Tiên*, thờ cúng năm vị đại tiên là Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi, trong đó chồn vàng đứng thứ hai. Khi gặp phải nó, họ thường không muốn gây sự.

* Xuất Mã tiên là một tín ngưỡng dân gian phổ biến ở vùng Đông Bắc Trung Quốc, đặc biệt liên quan đến niềm tin vào các linh vật có năng lực siêu nhiên như hồ ly (cáo), hoàng (chồn vàng), bạch (nhím), liễu (rắn), và hôi (chuột). Theo tín ngưỡng này, các vị tiên gia (五大仙家) có thể nhập vào người và giúp họ giải quyết các vấn đề về sức khỏe, vận mệnh, hoặc các khó khăn trong cuộc sống. "Xuất mã" có nghĩa là "xuất binh" hay "ra trận", ám chỉ việc một người sẽ trở thành "người dẫn tiên" (出马仙), tức là người được các tiên gia nhập vào để giúp đỡ người khác. Người này sẽ thực hiện các nghi lễ tâm linh, chữa bệnh hoặc xem bói cho những ai tìm đến. Đây là một dạng của thầy cúng hay pháp sư trong văn hóa dân gian Trung Quốc.

Hơn nữa, nếu chồn vàng thành công đòi được thảo phong thì nó sẽ báo ân.

Nhưng ở phía Nam, mọi chuyện lại khác.

Ai mà gặp phải chồn vàng chặn đường thảo phong, chắc chắn sẽ lấy đá đập cho nó bất tỉnh và lôi về nhà lột da.

Hoàng Cửu không dám ra ngoài đòi nên chỉ biết giả vờ giả vịt.

Dù vậy, trong số những con chồn vàng khác, Hoàng Cửu cũng coi như khá là cẩn thận. Nó đi dạo quanh cửa vài lần trước khi lén lút bước tới gần cửa chính, mũi thì hít hà mùi thơm.

Tôi thầm vui mừng, nghĩ bụng dù sao nó cũng chỉ là con thú, thấy đồ ăn là quên mất vợ mình.

Tuy nhiên, đúng lúc tôi tưởng nó sẽ dính bẫy, Hoàng Cửu đột ngột dừng lại, nó vẫy tay một cái liền có mấy con chồn vàng nhỏ từ phía sau nhảy ra làm lính tiên phong.

Tôi nắm chặt nắm đấm, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

Rõ ràng, tôi đã đánh giá thấp con thú này.

Mấy con chồn vàng nhỏ tiến tới, mắt chúng dán chặt vào miếng thịt gà, đảo mắt nhìn quanh một lát rồi nhẹ nhàng nhảy lên cửa và cửa sổ.

Hai trong số chúng vừa nhảy lên đã rơi ngay vào bẫy, càng giãy giụa bẫy càng siết chặt, hoảng loạn quay tròn tại chỗ. Những con còn lại hoảng sợ chạy tán loạn và cũng dính bẫy.

Tôi thấy vậy liền định lao ra xử lý, nhưng chợt thấy Hoàng Cửu vẫn điềm tĩnh, bước đến cửa và há miệng phun ra một luồng khí xanh.

Khí xanh lách qua khe cửa tràn vào trong nhà. May mắn là tôi phản ứng nhanh, vội lùi lại nhưng vẫn hít phải một ít, đầu óc lập tức choáng váng, tầm nhìn đỏ rực, trước mắt hiện ra vô số bóng ma hung tợn.

“He he!” Hoàng Cửu cười gian hai tiếng, rồi đẩy cửa ra, lén lút bước vào như người.

Yêu khí tỏa ra làm loạn tâm trí, ảo giác ngày càng trở nên rõ ràng khiến tôi dần phát điên.

Nhưng đúng lúc đó, một luồng nhiệt xuất hiện trong bụng dưới của tôi, một dòng khí chạy khắp cơ thể, ảo giác trước mắt lập tức biến mất, đầu óc cũng trở nên tỉnh táo.

Đạo khí?

Tôi mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như bị mê hoặc, tiếp tục vung tay đấm đá loạn xạ.

“Thằng nhóc, mày còn non lắm!” Ông Hoàng chín đuôi cười đắc ý, không quan tâm đến mấy con chồn vàng nhỏ, lao ngay lên giường của nữ thi, nhìn cô ta như đang chiêm ngưỡng một món bảo vật vô giá với ánh mắt sáng rực.

Trong cơn mê loạn, tôi cố tình tiếp cận giường, chuẩn bị chớp cơ hội tóm lấy nó.

Nhưng đúng lúc đó, Hoàng Cửu bỗng lộ vẻ buồn bã, nói: “Vốn định cưới nàng về núi từ từ hút, tiếc là… Haiz!”

Nó có vẻ bất mãn, nhìn như không cam lòng.

Tuy nhiên, rất nhanh nó đã bình tĩnh lại, bắt chước dáng ngồi thiền của con người, nó ngồi bên cạnh nữ thi, tự mình an ủi: “Không ăn được thịt, uống chút canh cũng tốt.”

Nói xong, nó nhắm mắt lại, bắt đầu hít thở một cách tham lam.

Theo từng hơi thở của nó, bụng dưới của nữ thi cũng phập phồng lên xuống. Trong chốc lát, mùi thi hương tràn ngập cả căn phòng.

Tôi thầm kinh hãi, thì ra mùi thi hương này thực sự là mùi đan dược.

Một viên thi đan đối với yêu ma quỷ quái mà nói đúng là vô giá.

Tôi cứ giữ thứ này bên mình, sớm muộn gì cũng sẽ hại cái mạng này mất.

Nghĩ như vậy, tôi cẩn thận tiến lại gần giường, miệng thi thoảng phát ra vài tiếng gầm gừ và kêu cứu.

Hoàng Cửu nghĩ tôi đã bị mê hoặc bởi yêu thuật của nó nên chẳng quan tâm đến tôi, nó vội chìm vào sự thoải mái khi hấp thụ mùi thi hương.

Tôi chờ đúng thời cơ lao lên, một tay siết chặt cổ nó, tay còn lại giữ chặt bụng và hông của hắn.

Một đòn trúng đích, tôi phấn khích la lên: “Súc sinh, xem mày chạy đi đâu!”

Hoàng Cửu giật mình tỉnh dậy, đôi mắt nó đầy sợ hãi, hoảng loạn vật lộn dữ dội.

Tuy nhiên, không lâu sau, ánh mắt hoảng loạn của nó chuyển thành sợ hãi, mắt mở tròn xoe.

Tôi tưởng nó sợ hãi vì bị tôi bắt thế là khoé miệng tự mãn nhếch lên cao.

Nhưng ngay lập tức, tôi nhận ra nó không nhìn tôi mà đang nhìn về phía đầu nữ thi.

Tôi nghiêng đầu nhìn, phát hiện ra tôi đã đè lên người nữ thi quá mạnh, nửa thân mình đè lên cô ấy, tấm vải đen phủ mặt cô ấy cũng bị vò thành một đống, lộ ra khuôn mặt tinh xảo của cô.

Lúc này, cô ta đang mở mắt nhìn.

Tôi sững sờ, không thể tin vào mắt mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc