Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mùi thi hương đã tỏa ra được năm sáu ngày rồi, thời gian cũng hơi lâu, nhưng tôi nghĩ có Hoàng Cửu ở đây thì có thể kéo dài thêm vài ngày nữa.
Không ngờ, nó đến nhanh như vậy.
Nghĩ đến những lời khoác lác trước đây của nó, tôi không nhịn được mà chất vấn: “Chẳng phải hôm trước mày hùng hổ nói trong vòng trăm dặm này đều do mày làm chủ sao?”
Hoàng Cửu ôm chặt con chồn nhỏ, trong mắt lộ ra sự yêu thương của một ông bố già, ngượng ngùng đáp: “Chẳng phải bà vợ tôi không có ở nhà sao? Nếu cô ấy ở nhà thì trong trăm dặm này ai dám vào chứ. Nhưng Lý ca này, lần này là thứ từ trong núi đến, anh phải cẩn thận.”
Vừa nói, Hoàng Cửu vừa nhìn về cái lồng sắt đã được buộc chặt bằng dây thép.
Tên này, nhìn qua cũng biết là sợ vợ.
Không trách được, lần thứ hai đến đây, ánh mắt nhìn nữ thi của nó u ám như một người vợ nhỏ bị uất ức.
Vợ nó sắp về rồi nên không dám làm càn nữa à?
May mà tôi không hành động bộc phát, nếu không thì giết chết con đực, thì con cái lại tới, hơn nữa, nghe nó nói, có vẻ như tu vi của vợ nó còn cao hơn nó nhiều.
Tuy nhiên, dù con thú có bản lĩnh đến đâu, vẫn có những việc mà chúng không thể làm được.
Chẳng hạn như việc mở cái lồng trước mắt này, nó không có khả năng làm được.
Nể mặt vợ nó, tôi cũng không làm khó, mở dây thép, thả con chồn nhỏ ra rồi hỏi: “Có thể nói cho tôi biết thứ gì đã đến không?”
Tuy nhiên, vừa mở lồng, thái độ của Hoàng Cửu lập tức thay đổi. Nó đứng thẳng dậy, chắp tay nói: “Lý ca, núi xanh không đổi, gặp lại sau nhé.”
Tôi nhíu mày, có chút không vui, nhưng vẫn gọi nó lại: “Mang cái vòng ngọc về đi. Sau này nếu muốn đến đây, mày có thể đến bất kỳ lúc nào.”
Hoàng Cửu xoay xoay đôi mắt nhỏ, nhìn tôi rồi nói: “Lý ca, thứ trong núi đang đến là gì, tôi thật sự không biết.”
Tôi nói: “Vậy sau này mày không cần đến nữa, nếu gặp lại lần nào, tao sẽ đánh lần đó.”
Nghe vậy, Hoàng Cửu cuống lên.
“Anh đừng như vậy mà, hay anh đưa ra điều kiện khác đi?”
Tôi nghĩ vợ của Hoàng Cửu có lẽ thật sự là nhân vật có tiếng trong vùng, thông tin linh thông, nên nhượng bộ một chút: “Tao cũng không làm khó mày nữa, sắp tới có biến động gì thì lập tức báo cho tao, có được không?”
Yêu cầu này đối với nó cũng đơn giản, không cần nghĩ ngợi mà lập tức đồng ý.
Sau khi Hoàng Cửu rời đi, lòng tôi nặng trĩu.
Thứ trong núi đã vào trong phạm vi trăm dặm, có thể tối nay nó sẽ tìm đến, phải chuẩn bị một chút.
Buổi trưa, tôi về nhà một chuyến.
Mắt mẹ đầy lo lắng, nhưng không hỏi gì.
Ăn xong, tôi lấy một ít gạo và khoai lang, đeo cái rương của ông nội lên lưng rồi ra ngoài.
Mẹ không kìm được, đuổi theo, kéo tôi lại hỏi: “Dương Dương, cô gái đó là người chết phải không?”
Chết hay sống, tôi cũng chưa rõ.
Nhưng không muốn mẹ lo lắng, tôi cười đáp: “Vẫn còn thở mà.”
Câu này, tất nhiên mẹ tôi không tin.
Dù sao cái quan tài kia cũng đã ở nhà mười lăm năm rồi, người bên trong có thể còn thở được sao?
Nhưng khi người ta đến bước đường cùng, chẳng còn lựa chọn nào khác, ngay cả lời nói dối cũng có thể trở thành hy vọng.
Mẹ nghe xong, bảo tôi đợi chút rồi vào trong nhà. Một lát sau bà quay lại với một cái gói nhỏ, bà nhét vào tay tôi và nói: “Nhà cũng chẳng có gì giá trị, đây là mấy bộ quần áo mẹ mua hôm qua, con mang cho cô ấy thay tạm.”
Tôi cầm lấy quần áo, trong lòng chợt muốn khóc.
Có lẽ trong lòng mỗi người mẹ, họ không nghĩ nhiều, điều duy nhất mong muốn là con cái có thể sống tốt.
Tôi không giỏi biểu đạt cảm xúc, cầm lấy quần áo, cúi đầu nói: “Hai ngày này con không về, mẹ đừng chờ con ăn cơm.”
Đi được vài bước, quay đầu lại thấy mẹ đang lén lau nước mắt ở cửa, lòng tôi càng thêm nặng nề.
Người nhà quê tuy không hiểu biết nhiều, nhưng không hề ngốc, có những chuyện mẹ tôi đều hiểu rõ.
Về đến nhà cũ, tôi sắp xếp lại số lương thực mang theo, dọn dẹp bếp lò.
Xong xuôi, tôi lấy chiếc rương của ông nội mang vào nhà, đổ hết mọi thứ ra, tìm thấy một cái hộp dưới chiếc đạo bào, bên trong có mấy lá bùa vàng.
Chúng được cất riêng, hẳn là rất quý giá.
Tôi đếm, có bảy lá.
Nhìn thấy chiếc gương bát quái, tôi quay đầu nhìn nữ thi trên giường.
Nghĩ thầm, không bắt được sống chết, thì ít nhất dùng cái này cũng có thể kiểm tra xem cô ta là người hay cương thi.
Có ý tưởng nhưng tôi lại hơi sợ.
Vì cô ta có thể cử động.
Mấy phút trôi qua, gương không có phản ứng, tôi thử sờ, mặt gương cũng không nóng lên.
Xem ra không phải cương thi.
Tuy nhiên, tôi vẫn không yên tâm, liền thử luôn Đào Mộc Kiếm và dây thừng đã ngâm máu chó đen, mọi thứ đều bình thường.
Cuối cùng, còn lại lá bùa vàng.
Tôi liếm đầu lưỡi, nhấp chút nước miếng rồi dán lên trán cô ta.
Thấy bùa cũng không phản ứng, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Dù cô ta là gì, ít nhất cũng không phải cương thi.
Vì những thứ tôi vừa thử đều được dùng để đối phó với cương thi.
Nhìn vào lồng ngực của cô ta, tôi nuốt nước bọt, cảm thấy vẫn cần thử lại nhịp tim của cô ta lần nữa.
Để yên tâm hơn, tôi không gỡ lá bùa xuống.
Hơn nửa giờ trôi qua, vẫn không bắt được nhịp tim.
Nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm thấy vui trong lòng.
Như vậy, mỗi ngày tôi đều có thể thử một lần.
Cũng được.
Đến tối, tôi ăn qua loa một chút, rồi tìm một cái thùng sắt để đốt lửa.
Ông nội tôi từng nói, những nơi có âm khí, không thể trông cậy vào đèn điện được, vẫn phải dùng đến lửa nhân gian.
Xong xuôi, trời vẫn chưa tối hẳn, tôi lấy quyển sách rơi ra từ người nữ thi và lật xem.
Tuy tôi chỉ học đến trung học cơ sở, nhưng khả năng đọc chữ rất tốt, nhiều chữ cổ tôi cũng nhận ra. Chỉ là khi làm theo những gì sách viết thì tôi không thực hiện được.
Đặc biệt là phần nói về "khí", tôi cố gắng nín thở nửa ngày, ngoài suýt chút nữa xì hơi ra thì không thu được kết quả gì.
Trời dần tối, tôi mới cất cuốn sách cổ, đứng dậy lấy tro củi trong thùng sắt ra, rải đều khắp phòng.
Trên đời này, có những thứ mắt thường không thấy được, nhưng dùng tro cây hoặc tro hương có thể nhìn thấy dấu chân của chúng.
Sau khi rải xong tro, tôi quấn cây roi bện từ cành liễu quanh eo.
Cây roi này tôi và ông nội cùng làm, ngâm qua dầu trẩu, rất dẻo dai, dùng để đối phó với những thứ âm tà rất hiệu quả.
Tất nhiên, bên hông không thể thiếu Đào Mộc Kiếm và Kim Tiền Kiếm.
Vũ trang đầy đủ, tôi thấy an tâm hơn chút.
Vào lúc này, mùi thi hương lại tỏa ra một lần nữa.
Tôi không nhịn được mà chửi nữ thi: “Đúng là lắm chuyện, cứ như sợ người ta không biết cô thơm ngào ngạt lắm vậy, đồ lẳng lơ ong bướm.”
Câu nói sau tôi cảm thấy không ổn. Dù sao, tôi cũng đã bái đường thành thân với cô ta, cô ta có thể thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không thể lẳng lơ.
Nghĩ vậy, tôi thấy vẫn cần phải thử lại nhịp tim của cô ta lần nữa.
Tuy nhiên vừa lúc tôi bước đến gần giường, đột nhiên nghe thấy tiếng động từ cửa sổ. Tôi cảnh giác quay đầu lại, nhìn thấy Hoàng Cửu đang mặc chiếc quần đùi hoa, thò nửa cái đầu vào, trông lén lút như kẻ trộm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)