Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi đã nghe những câu chuyện của ông nội từ khi năm tuổi, tôi lớn lên cùng một chiếc quan tài, dù muốn dù không, gan của tôi cũng phải lớn.
Những gì ông nội dạy, tôi chỉ chưa thực hành nhưng chưa bao giờ nghi ngờ.
Vừa xua đuổi được Hoàng Cửu xong làm tôi càng thêm tự tin.
Vì vậy, khi cảm giác lại bị nữ thi kia nhìn chằm chằm, tôi không còn sợ hãi như ban ngày nữa. Tôi cứ thế leo lên giường, nằm vào bên trong.
Dù sao trong căn phòng, thứ sạch sẽ nhất chính là chiếc giường này.
Người thì đã nằm xuống nhưng tâm trí tôi thì chưa chịu yên.
Sau một hồi suy nghĩ lung tung, không biết từ lúc nào, hương thi trong phòng lại trở nên đậm hơn.
Tôi hít phải một chút, mùi hương dần hình thành một dòng nhiệt, lan tỏa khắp tứ chi.
Nhận ra điều bất thường, tôi muốn trở mình dậy nhưng lại kinh hãi khi phát hiện cơ thể không cử động được.
Không chỉ thế, mí mắt nặng đến mức không thể mở lên dù tôi không hề buồn ngủ, trái lại, đầu óc tỉnh táo lạ thường.
Hương thi ngày càng nồng, bụng dưới như có một ngọn lửa đang cháy.
Đáng sợ hơn là bên cạnh có tiếng sột soạt, hình như nữ thi đã bò dậy.
Dù gan có lớn thế nào, lúc này tôi cũng bắt đầu sợ hãi, tôi thầm hối hận, làm gì không làm, lại đi nằm cùng với cô ta.
Một khi nữ thi ấy tỉnh lại, chắc chắn sẽ hút khô tôi thành cái xác.
Đúng như câu "sợ gì sẽ gặp nấy", vừa nghĩ tới thì tôi cảm thấy có một gương mặt đang áp sát vào cổ mình.
Trong khoảnh khắc đó, toàn thân tôi căng cứng, da gà nổi lên từng lớp.
Đang hoảng sợ, bỗng miệng tôi bị một thứ gì đó lạnh băng, mềm mại bao phủ.
Không cắn cổ hút máu mà cắn môi ư?
Tôi có chút không hiểu.
Nhưng cảm giác lạnh băng đó lại khá dễ chịu, đến mức tôi quên mất cả sợ hãi.
Tiếc là chỉ kéo dài vài giây, đôi môi lạnh băng kia đã rời khỏi miệng tôi.
Tôi có hơi vương vấn muốn ngẩng đầu đuổi theo, nhưng cơ thể không thể cử động, chỉ đành tiếc nuối.
Tiếng sột soạt vang lên, có vẻ như nữ thi lại nằm xuống.
Không cắn tôi à?
Có phải vì đã bái thiên địa không?
Cô ta cũng cần đàn ông hả?
Tôi suy nghĩ lung tung, đầu óc dần nặng trĩu, không biết đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào?
Sáng hôm sau, tôi giật mình tỉnh giấc và bật dậy khỏi giường.
Hít một hơi sâu, việc đầu tiên tôi làm là nhìn về phía nữ thi.
Cô ta vẫn nằm đó, trên người đắp mảnh vải đen, dường như không hề động đậy.
Nhưng khi xuống giường, tôi phát hiện ra, cô ta thật sự đã từng cử động.
Cô ta đã dịch ra ngoài một chút, nằm xa tôi hơn, có cảm giác như đang khinh bỉ tôi.
Tôi hít một hơi lạnh.
Chẳng lẽ cô ta không phải người chết?
Nhớ lại khi cõng cô ta lên núi, tay chân rất mềm mại không giống người chết.
Do dự một chút, tôi cảm thấy cần phải xác nhận xem tim cô ta có đập không.
Qua lớp quần áo, cơ thể cô ta lạnh buốt nhưng rất mềm mại, tôi sợ kết quả không chính xác đành sờ lâu thêm chút nữa.
Mười mấy phút sau, xác nhận cô ta thực sự không có nhịp tim, tôi mới tiếc nuối rút tay ra.
Tay tôi còn lưu hương.
Tôi cảm thấy hơi xấu hổ, mặt nóng bừng.
Cảm giác như mình vừa làm chuyện xấu nên tôi không dám nán lại lâu. Trước khi rời đi, tôi nhớ tới cuốn sách dưới người cô ta.
Tôi tự bào chữa: “Tôi không cố ý đụng vào cô đâu, chỉ là nếu không rõ ràng, tôi sợ sẽ châm lửa đốt cô mất. Giờ tôi chỉ muốn lấy vài thứ thôi!”
Nói rồi, tôi thò tay vào sờ, sách vẫn còn.
Rời khỏi ngôi nhà cũ, cảm giác mình vừa làm điều khuất tất, trong lòng đầy lo lắng, tôi luôn cảm thấy có ai đó đang theo dõi mình.
Đi được vài bước, tôi phát hiện đó không phải do lo sợ, mà thực sự có một đôi mắt đang dõi theo.
Một con chồn vàng nhỏ đang theo tôi.
Tôi giả vờ như không thấy.
Về đến nhà, mẹ tôi đang băm cỏ lợn trong sân, bà hỏi tôi đi đâu.
Tôi nói đi tìm tiểu Phán chơi, mẹ tôi ngập ngừng có vẻ định nói gì, cuối cùng chỉ dặn tôi cẩn thận, có chuyện gì thì nói với gia đình.
Tôi ậm ừ rồi trốn vào phòng lấy cuốn sách cũ ra. Ban đầu tôi không chú ý lắm, chỉ tò mò vì bìa sách không có chữ, khi thấy trang đầu tiên thì tôi lại sửng sờ,
Cuốn sách này… hóa ra là quyển hạ của cuốn sách trong tay ông nội.
Sau khi kinh ngạc, tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Ông nội và chiếc quan tài có liên hệ gì sao?
Hay là cuốn sách này do ông nội giấu vào?
Quan tài ở trong phòng ông bao năm nay, quả thật ông có cơ hội.
Nhưng sau khi xem xong cuốn sách, tôi khẳng định ông nội không thể giấu cuốn sách này.
Bởi vì quyển hạ ghi lại một loại pháp môn luyện khí.
Chỉ khi trong cơ thể có khí, những thứ trong quyển thượng mới có thể phát huy tác dụng.
Cả đời ông nội vẫn chưa hoàn chỉnh, chính là vì thiếu luồng khí này.
Với sự say mê của ông đối với quyển thượng, nếu ông có quyển hạ thì chắc chắn không đời nào ông giấu đi.
Chẳng lẽ ông nội từng vào rừng núi sâu rồi gặp nữ thi hoặc tộc nhân của cô ta, từ đó có được quyển thượng?
Đáng tiếc ông đã nằm dưới đất, tôi không thể tìm ra câu trả lời.
Tôi lại xem kỹ quyển hạ một lần nữa, nhận ra những kiến thức vượt xa thế giới quan của người bình thường, nhận thức của tôi hoàn toàn bị đảo lộn.
Thậm chí tôi nghi ngờ, năm xưa ông nội đã nhìn thấy một phần quyển hạ nên mới trở nên điên cuồng như vậy.
Bởi vì nội dung quyển hạ, đủ khiến một người bình thường trở nên không bình thường.
Đáng tiếc tôi đọc mãi vẫn không hiểu được những gì trong đó.
Buổi trưa, khi ăn cơm tôi không thấy chú Hai, tôi lo chú đã quay lại nhà cũ, tôi hỏi cả nhà về chú ấy
Cha tôi bảo chú Hai đã về thành phố, trước khi đi có để lại cho tôi một địa chỉ, bảo có chuyện gì thì tìm chú.
Ông nội từng nói, súc vật thì vẫn là súc vật, dù có thành tinh thì đầu óc vẫn không đủ.
Một con chồn vàng thôi mà, tôi không nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì nên cất địa chỉ của chú Hai đi.
Về chú Hai, tôi không biết nhiều, tôi chỉ biết chú vào thành phố từ rất sớm, mỗi năm về thăm ông nội hai, ba lần, mỗi lần đều mang cho tôi ít đồ ngon.
Tôi học hết cấp hai cũng là nhờ công của chú Hai.
Nếu không có chú, học xong cấp một là cha tôi đã bắt tôi về nhà lo việc nối dõi tông đường.
Ăn uống xong xuôi, khi người lớn đi làm đồng, tôi chạy vào chuồng gà bắt một con gà trống lớn, lấy dây gai mẹ dùng để làm đế giày, rồi mò về nhà cũ.
Dọc đường, con chồn vàng vẫn theo dõi tôi.
Tôi vung vẩy con gà trống trong tay, thầm đắc ý.
Người phụ nữ kia, vẫn là một mối họa, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn đến những kẻ còn mạnh hơn cả Hoàng Cửu.
Tôi làm thịt con gà trống lớn còn cố tình vẩy máu khắp sân.
Con chồn vàng theo dõi tôi từ xa ngửi thấy mùi máu gà thì loé sáng con mắt nhưng tôi không định chỉ bắt một con nhỏ, mà muốn tóm gọn cả bầy.
Nếu không diệt rắn tận gốc, hậu họa khôn lường.
Xử lý xong con gà trống lớn, tôi dùng cái nồi cũ trong nhà hầm cả con.
Sau đó, tôi ngồi trước giường của nữ thi, thắt vài cái vòng thòng lọng.
Loại thòng lọng này rất đơn giản, nhưng để siết chặt mấy con vật nhỏ thì đảm bảo chính xác một phát trúng ngay.
Làm xong thòng lọng, thịt gà cũng đã hầm được nửa chín nửa tái, lửa vừa đúng chuẩn.
Tôi xé một miếng từ phần phao câu gà, giả vờ chê bai rồi ném vào rừng.
Con chồn vàng đang nhìn chằm chằm, không lâu sau đã không kìm được mà lần theo.
Nó vừa đi, tôi vội đặt bẫy thòng lọng ở cửa sổ và cửa ra vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






