Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quan Hương Mỹ Nhân Chương 17: Ta Nắm Chắc Được

Cài Đặt

Chương 17: Ta Nắm Chắc Được

Hoàng Cửu lặng lẽ bò dậy từ dưới đất, trông rất thảm hại.

Nếu là lúc bình thường, có lẽ tôi sẽ nói vài lời bênh vực cho nó, vì dù sao thì cách làm của Hoàng Tiên Nhi cũng hơi quá đáng, đặc biệt là trước mặt người ngoài như tôi

Nhưng trong tình huống hiện tại, tôi nghĩ mình nên nói ít đi thì tốt hơn.

Hoàng Tiên Nhi phả ra một hơi khói, đặt chiếc tẩu thuốc xuống, dịu dàng nhưng cũng có chút mị hoặc nói: "Tiểu đệ Lý Dương, tỷ tỷ muốn mượn chút dương huyết của đệ dùng một chút."

Suýt nữa tôi nghe thành "nhất huyết" khiến cả người nổi da gà.

Dáng vẻ của cô ta lúc này, nếu không phải phần dưới vẫn là dáng vẻ của con chồn thì tôi đã tưởng mình gặp phải yêu hồ rồi.

Tôi bấm ngón tay, nhịn đau rồi cắn một cái, bóp ra một giọt máu.

Hoàng Tiên Nhi thấy vậy, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn lại gần, cười tươi nói: "Tiểu đệ Lý Dương, phiền đệ chấm giọt máu đó lên trán của tỷ nhé."

Thật tình mà nói, tôi hơi ngại.

Nhất là khi Hoàng Cửu đang đứng ngay bên cạnh.

Tôi không được thoải mái, nâng tay lên nhẹ nhàng chấm máu lên trán của cô ta, để lại một điểm đỏ thắm.

Vệt máu đỏ tươi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ta, trông thật sự có chút tiên khí.

Chấm xong giọt dương huyết, ánh mắt của Hoàng Tiên Nhi lập tức trở nên sắc bén, làm tôi sợ hãi phải lùi lại hai bước.

"Đồ mũi trâu chết tiệt, hôm nay lão nương sẽ khiến ngươi có đến mà không có về!"

Cô ta nghiến răng nghiến lợi, trông thật đáng sợ.

Nhưng lời nói đó khiến tôi thấy rất yên tâm.

Chỉ là tôi không hiểu nổi, chỉ một giọt máu ngón tay thôi, sao lại có thể khiến cô ta tự tin và dũng cảm đến vậy?

Hoàng Tiên Nhi cũng không gọi tôi theo, quay người đi thẳng ra ngoài.

Hoàng Cửu tiến lại gần, đẩy nhẹ tôi một cái, nói: "Lão đệ, ra ngoài xem sao."

Tôi cũng lo lắng Hoàng Tiên Nhi không phải là đối thủ của lão đạo sĩ kia, dù sao cô ta cũng mới chỉ hóa hình một nửa, cơ thể còn nhiều hạn chế.

Cũng giống như việc trước đây tôi đã xử lý được Hoàng Cửu, không phải do pháp lực của nó yếu, mà là do nó chưa hoàn toàn thành người.

Đối mặt với đạo gia chính thống, Kiếm Mộc Đào, Kim Tiền Kiếm còn chẳng bằng cái gậy chọc lửa, cho nên tôi không mang theo.

Tại cửa mộ, Hoàng Cửu nhảy lên vai tôi, dùng chân trước ấn vào một chỗ lồi tròn tròn, tiếng động rầm rầm vang lên, cửa mộ hạ xuống.

Có vẻ như sau khi chiếm lấy nơi này, bọn chúng cũng đã bỏ công sức sửa lại cơ quan cũ kỹ hàng ngàn năm.

Tảng đá chặn cửa mộ rất dày, tôi dùng tay đẩy thử mà không mở nổi, xem như thêm một lớp bảo đảm an toàn.

Ra khỏi đám cỏ dại che khuất cửa mộ, tôi phát hiện khu rừng bao quanh toàn bộ quần thể mộ đều bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.

Vào mùa này, trời khô hanh, dù ở gần sông nhưng rất khó để sương mù xuất hiện trong núi. Đây chắc chắn là thủ đoạn của Hoàng Tiên Nhi.

Hoàng Cửu chỉ đường, đi được bốn, năm mét, chúng tôi đã thấy Hoàng Tiên Nhi đang ngồi nghiêng trên một bia mộ đổ nát, chân vắt chéo, thoải mái phả khói thuốc.

Tôi định tiến lại gần, nhưng khi thấy bốn con hình nhân giấy loang lổ đủ màu sắc đứng cạnh cô ta, tôi nổi da gà, đành dừng lại cách đó vài bước.

Chỉ vài phút sau, sương mù xung quanh đã loãng dần. Không bao lâu sau, từ trong rừng vang lên tiếng bước chân lạo xạo.

Một già, một trẻ lao ra khỏi rừng, tiến vào khoảng đất trống quanh khu mộ.

Hai nhóm người, cứ thế đối mặt với nhau.

Vừa thấy tôi, tiểu đạo sĩ giận dữ chỉ tay vào tôi và nói: “Sư phụ, chính thằng nhãi này đã đánh ngất con, nó còn cướp đồ của con.”

So với sự phẫn nộ của tiểu đạo sĩ, lão đạo sĩ trầm ổn hơn nhiều, ánh mắt đầu tiên rơi lên người Hoàng Tiên Nhi, khi thấy cô ta có cái đầu người, đồng tử ông ta cũng khẽ co lại.

Tiểu đạo sĩ thấy sư phụ mình không nói gì, liền nắm chặt con dao ngắn đen ngòm, nghiến răng ken két rồi bước tới chỗ tôi.

Tôi hoảng hốt, vội nhặt một cành cây khô dưới đất để phòng thân, thầm trách mình sao không nghĩ sớm hơn, đối phó với người thì phải dùng dao mới hợp.

May mà lão đạo sĩ kéo tiểu đạo sĩ lại, khẽ cảnh cáo đừng hành động tùy tiện.

Tiểu đạo sĩ hậm hực, ánh mắt nhìn tôi hừng hực như muốn phun ra lửa.

Nhưng đối mặt với Hoàng Tiên Nhi đã hóa hình một nửa, lão đạo sĩ thận trọng, chắp tay nói: "Lão đạo Lưu Trường Hiên từ núi Lao Sơn, không biết vị tiên gia này xưng hô thế nào?"

Từ xưa chính tà không đội trời chung, lão đạo sĩ không vội ra tay, còn tự báo danh, thái độ đã rất khách khí rồi.

Hoàng Tiên Nhi phả ra một hơi khói, hờ hững hỏi: "Ngươi, một đạo sĩ đến địa bàn của ta làm gì?"

Lưu Trường Hiên rất kiềm chế, ánh mắt lướt về phía tôi, nói: "Ta tìm tiểu bằng hữu này có chút việc."

Hoàng Tiên Nhi nhả khói, đáp: “Hôm nay hắn là khách của ta, có việc thì ngày khác đến nhà hắn đi, ở đây không hoan nghênh đạo sĩ.”

Lưu Trường Hiên cười nhạt, hơi thẳng lưng lên, giọng cũng trở nên cứng rắn hơn: "Lão đạo có vài lời muốn nói riêng với tiểu bằng hữu này!"

Ông ta cứ một mực gọi tôi là tiểu bằng hữu khiến tôi bực bội, không đợi Hoàng Tiên Nhi mở lời, tôi đã khó chịu đáp: "Có gì thì nói ngay ở đây, không cần nói riêng!"

Lưu Trường Hiên cười cười, nói: "Tiểu huynh đệ, nghe lão đạo nói một lời, có những thứ cậu không thể nắm giữ được. Không bằng nhân lúc còn sớm hãy giao ra đây, miễn cho gieo mầm tai hoạ.”

"Không thể nắm giữ được?"

Tôi nhìn xuống đôi tay của mình, trong đầu hiện lên hình ảnh của nữ thi.

Lớn thì có lớn thật, nhưng cũng không quá chênh lệch, chắc tôi cũng đủ sức nắm giữ.

Hoàng Cửu ngồi trên vai tôi, thấy tôi mất tập trung, khẽ ho một tiếng vào tai tôi.

Tôi bừng tỉnh, đỏ mặt ngại ngùng nói: "Không phiền đạo trưởng lo lắng, tôi nghĩ mình vẫn có thể nắm vững được."

Hoàng Tiên Nhi không đợi lão đạo lên tiếng, lập tức tiếp lời tôi: “Khách của ta đã nói không cần, vậy thì xin mời về!”

Sắc mặt Lưu Trường Hiên trầm xuống, giọng nói còn lạnh hơn lúc nãy: "Ý của Hoàng Tiên là muốn cản lão đạo lấy người rồi?"

Hoàng Tiên Nhi trợn mắt: "Khách của ta mà ngươi muốn lấy là lấy hả, ngươi nghĩ Hoàng Tiên Nhi ta là gì?"

Lưu Trường Hiên cười nhạt hai tiếng, đưa tay ra hiệu cho tiểu đạo sĩ lùi lại, sau đó tháo thắt lưng, vung mạnh một cái, thắt lưng hóa ra một cây roi đen dài hơn một mét.

Hoàng Cửu nhìn thấy roi, lo lắng nhắc nhở Hoàng Tiên Nhi: "Vợ à, đó là roi làm từ lông chó mực, cẩn thận đấy."

Hoàng Tiên Nhi không nói gì, hít mạnh một hơi khói, phả ra bốn luồng khói chia thành bốn hướng, chui thẳng vào mũi của bốn hình nhân giấy.

Ngay lập tức, đôi mắt của bốn hình nhân giấy toả ra ánh sáng xanh, các khớp cứng đờ của chúng trở nên linh hoạt, chia ra đứng ở bốn vị trí khác nhau, lao về phía lão đạo.

Cùng là điều khiển búp bê giấy, Hoàng Cửu thì đưa con trai mình vào trong hình nhân giấy, còn Hoàng Tiên Nhi chỉ dùng một hơi thở. Sự khác biệt cao thấp càng thêm rõ ràng.

Đây mới chính là yêu thuật.

Tuy nhiên, dù bản lĩnh của Hoàng Tiên Nhi lớn, nhưng Lưu Trường Hiên cũng không hề tầm thường. Ông ta vung cây roi đen trong tay, khiến tiếng roi vang lên như tiếng sấm, cuốn theo một luồng khí mạnh đánh tan ngay lớp sương mù còn sót lại xung quanh.

Tôi hít một hơi lạnh, vội vã lui về sau vài bước, kéo theo Hoàng Cửu trên vai.

Chỉ trong chớp mắt, khi mấy con búp bê giấy đã tiếp cận, Lưu Trường Hiên vén tà áo lên, bước đi với kiểu quái lạ rồi quất roi một cái, đánh trúng vào ngực của con hình nhân đi đầu.

Với lực đó, chắc chắn hình nhân giấy sẽ vỡ nát.

Nhưng hình nhân chỉ khựng lại một chút, tay vẫn tiếp tục vung tới mặt của lão đạo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc