Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoàng Cửu cũng khá nghĩa khí, biết tôi lừa nó nhưng nhìn thấy vợ mình không nói gì, nó vẫn đưa ra ý kiến: " Lý ca, hay , tôi trông mong nhìn cô ta.
Vợ của Hoàng Cửu do dự một lát rồi hỏi tôi: "Lúc nãy cậu nói những lời đó, cậu còn giữ lời không?"
"Đương nhiên rồi!"
Không hiểu sao, nghe cô ta nói vậy, tôi lại có cảm giác mình mới là kẻ bị lừa.
Nhưng giờ cũng chẳng còn thời gian để suy nghĩ nhiều, chỉ cần cứu được nữ thi trong bốn ngày tới, dù bị lừa cũng đành chịu.
Huống hồ, gia đình họ cũng chưa từng có ý định lấy mạng tôi, chỉ muốn kiếm chút lợi lộc từ nữ thi mà thôi.
Hoàng Cửu quỳ xuống trước mặt vợ mình, chớp chớp mắt, chưa kịp ôm lấy chân đã bị vợ đá một phát: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau đưa Lý tiểucậu mang vợ cậu trốn vào sâu trong núi, rừng rậm hoang vu, tên đạo sĩ kia có muốn tìm cậu cũng khó."
“Cảm ơn Hoàng ca!”
Thấy vợ của Hoàng Cửu mãi chưa nói gì, tôi liền cõng nữ thi định bước về phía sâu trong núi.
Vừa bước được hai bước, vợ của Hoàng Cửu đột nhiên gọi: "Chờ đã."
Tôi lập tức dừng lại.
Vợ của Hoàng Cửu phả một làn khói thuốc, nhìn nữ thi trên lưng tôi nói: "Với tình trạng hiện giờ của cô ấy, dù có vào sâu trong núi cũng chưa chắc cậu có thể thoát được."
Nghe thấy câu nói này có chút hy vọng ca vào nhà.”
Có vẻ như họ đồng ý giúp đỡ rồi?
Tôi vội vàng đặt nữ thi xuống, để cô dựa vào chân mình, rồi đứng lên nói: "Lý Dương, xin cảm tạ Đại tiên."
Vợ của Hoàng Cửu phẩy tay, phả ra một làn khói thuốc rồi nói: "Đừng gọi gì mà Đại tiên nữa, cậu cứ gọi tôi là Hoàng Tiên Nhi."
Ông tôi từng nói, tính trời tính đất cũng không bằng nợ nhân tình.
Tôi hiểu rõ ý định của vợ Hoàng Cửu, nên thuận theo lời cô ta: "Nếu đại tiên không ngại, tôi xin phép được mạo muội gọi một tiếng Tiên Nhi tỷ."
Yêu quái trong núi thường rất kiêu ngạo, chúng thường tự xưng là tiên, dù có giao tiếp với người phàm cũng luôn đứng ở vị thế cao, yêu cầu người ta thờ cúng không sai sót.
Những bậc tiên gia nổi tiếng ở Đông Bắc cũng nhờ như vậy mà có vị thế cao.
Thế nhưng, khi nghe tôi gọi cô ta là Tiên Nhi tỷ thì Hoàng Tiên Nhi không những không giận mà còn lộ vẻ hài lòng.
Điều này cho thấy lai lịch của nữ thi quả thực không tầm thường.
Nhưng dù thế nào, cô ấy cũng đã cùng tôi bái đường, lập bia trước mặt Nguyệt Lão, có trời đất chứng giám, dù lai lịch có lớn thế nào, cô ấy cũng phải làm vợ tôi, nếu tỉnh lại biết thở, còn phải giúp tôi sinh một thằng con trai mập mạp.
Nghĩ đến đó, tôi không khỏi mỉm cười.
Hoàng Cửu dẫn đường, tôi cõng nữ thi theo sau.
Ngôi nhà mà Hoàng Tiên Nhi nói thực ra là một ngôi mộ cổ dưới lòng đất.
Toàn bộ đồ đạc trong mộ đã bị dọn sạch, chỉ còn lại giường chiếu và vài món nội thất đơn giản.
Cách bài trí khá đơn sơ, nhưng lại không khác gì nhà của người bình thường.
Có thể thấy, sau khi Hoàng Tiên Nhi bán hóa hình, thói quen sinh hoạt của cô ta cũng dần trở nên giống con người.
Nhưng dù sao thì đây cũng là mộ phần, một nơi âm u, hơi ẩm ướt và thiếu ánh sáng.
Trong căn phòng phụ, tôi nhìn thấy vài con chồn mà tôi từng gặp.
Cách Hoàng Tiên Nhi đối xử với chúng khác hẳn Hoàng Cửu. Hoàng Cửu chỉ thương yêu một con trong số đó, nhưng Hoàng Tiên Nhi thì lại cưng chiều tất cả.
Tôi liếc nhìn Hoàng Cửu, ánh mắt nó đầy vẻ uất ức, trong lòng tôi thầm hiểu chắc chắn trong chuyện này có ẩn tình.
Nhìn lại lần nữa, tôi có cảm giác cái vệt máu trên đầu nó giờ đã chuyển thành màu xanh!
Dù tò mò nhưng đây là chuyện nhà người ta, tôi cũng không tiện hỏi han.
Hoàng Tiên Nhi tập trung lũ chồn lại, vuốt đầu từng con, cuối cùng nói với một con lớn hơn: “Thiên nhi ngoan, dẫn các em về nhà bà ngoại ở mấy hôm nhé.”
Nghe vậy, tôi toát cả mồ hôi lạnh, đây đúng là gốc gác không tầm thường, cắm rễ sâu lắm đây.
Lúc đầu nếu tôi mà tay nhanh hơn não, có khi giờ đã nằm trong quan tài rồi.
Lũ chồn tuy không nỡ, nhưng dưới sự răn dạy của Hoàng Tiên Nhi, chúng nhanh chóng rời khỏi mộ theo sự dẫn dắt của con chồn lớn.
Hoàng Cửu thấy tôi nhìn nó bằng ánh nhìn kỳ quặc, nó cười gượng gạo.
Sau khi tiễn lũ chồn đi, tôi nhanh chóng đặt những thứ đã cướp được từ tiểu đạo sĩ xuống đất và nói: "Tiên Nhi tỷ xem thử có cái nào dùng được thì lấy."
"Không cần vội!" Hoàng Tiên Nhi rít một hơi thuốc, điệu bộ như thể đã luyện thành từ năm sáu mươi năm.
Trong lòng tôi khẽ trầm xuống, chẳng lẽ cô ta còn điều kiện gì khác?
Quả nhiên, Hoàng Tiên Nhi nói tiếp: "Những thứ này đều là pháp khí của đạo gia, dùng để đối phó với bọn chúng thì không ăn thua. Nhưng trên người cậu có một thứ có thể giúp tôi tránh khỏi pháp thuật của bọn chúng."
Toàn bộ những thứ có giá trị trên người tôi đều đã mang ra hết rồi.
Chẳng lẽ cô ta biết về cuốn quyển hạ kia và muốn nhân cơ hội lấy nó?
Tôi nhìn nữ thi, thở dài thầm trong lòng, thôi thì nếu Hoàng Tiên Nhi chịu giúp, đưa nó cho cô ta cũng được.
Hoàng Tiên Nhi thấy tôi không nói gì, cô ta tiếp tục: “Tôi cần một giọt máu đầu ngón tay giữa của cậu. Có giọt máu này, pháp thuật của đạo sĩ không có tác dụng với tôi, đánh bại bọn hắn không thành vấn đề.”
Nghe vậy, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Máu ngón tay à, đừng nói một giọt, mười giọt cũng được.
Tôi liền cắn ngón tay giữa chuẩn bị lấy máu.
Hoàng Tiên Nhi vội nói: "Không cần gấp, bọn lỗ mũi trâu kia có tìm đến đây thì cũng phải đợi đến tối."
Động vật đều có ý thức lãnh thổ, trước đó Hoàng Cửu khoác lác nói trong phạm vi trăm dặm nó làm chủ, thực ra là đang nói về Hoàng Tiên Nhi.
Nếu cô ta nói phải đến tối thì bây giờ tạm thời không có vấn đề gì.
Hoàng Tiên Nhi lấy miếng xá lợi trong tay Hoàng Cửu đặt cạnh nữ thi rồi nằm dài trên một chiếc ghế thái sư nhỏ, ung dung hút thuốc.
Tôi cõng nữ thi cả quãng đường dài cũng đã mệt lả, tôi định nghỉ ngơi một chút. Nhưng Hoàng Cửu nhiệt tình mang ra đồ ăn, có cả thịt và rượu.
Tuy nhiên những thứ này không rõ nguồn gốc, tôi không dám ăn bừa, chỉ chọn vài loại hoa quả quen thuộc để lót dạ.
Ăn xong, Hoàng Cửu liền hoá thành người nông dân, đi đến chỗ vợ mình để xoa bóp chân, tôi cũng tranh thủ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đến buổi chiều, hai vợ chồng họ cùng ra ngoài mà không nói với tôi một lời.
Tôi có chút gấp gáp, nhưng nghĩ lại thì đến bước này rồi, tôi cũng chỉ có thể đặt cược họ sẽ không bán đứng mình.
Khoảng hơn hai tiếng sau, Hoàng Cửu và Hoàng Tiên Nhi cùng quay về.
Vừa vào đến nơi, Hoàng Cửu đã hớn hở nói: "Tiểu Lý tử, cậu cứ yên tâm đi, xung quanh mấy dặm vợ tôi đã bố trí trận pháp hết rồi, đám lỗ mũi trâu đó có vào đây thì cũng phải chịu đủ giày vò!"
Tôi vội đứng dậy, cảm tạ Hoàng Tiên Nhi.
Hoàng Tiên Nhi phẩy tay, nói khách sáo rằng tôi không cần phải khách khí, rồi lại nằm xuống chiếc ghế thái sư.
Trước mặt vợ mình, Hoàng Cửu đúng là chẳng có chút khí phách gì cả.
Hết rót trà lại dâng nước, chẳng khác gì tiểu thái giám bên cạnh Thái Hậu.
Đến chiều tối, tôi bắt đầu thấy sốt ruột, cứ đi đi lại lại trong mộ thất, mấy lần định mở lời nhưng nhìn thấy Hoàng Tiên Nhi nhắm mắt nghỉ ngơi, tôi lại ngại không dám quấy rầy.
Ngay khi tôi không kìm được nữa, định bước lên phía trước, Hoàng Tiên Nhi đột nhiên mở mắt, một cước đá bay Hoàng Cửu: “Đến nhanh thật!”
Tim tôi bỗng đập thình thịch, nghe giọng điệu của cô ta, có vẻ như trận pháp được bố trí vào buổi trưa đã bị phá rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)