Tôi cố nhịn cơn đau rát trước ngực, không thể tin nổi nhìn về phía Hoàng Tiên Nhi.
Roi của Lưu Trường Hiên một lần nữa quất lên người giấy, giọt máu giữa trán nó phát sáng, và ngay lập tức, ở chỗ tương ứng trên người tôi cũng xuất hiện một cơn đau y hệt như bị roi đánh trúng.
"Âm dương tinh di thuật?" Lưu Trường Hiên cũng nhận ra vấn đề, bật thốt lên.
Hoàng Tiên Nhi khúc khích cười, chẳng thèm trả lời lão ta, mắt thì liếc sang tôi, vừa mơ màng lại vừa ma mị: Tiểu đệ Lý Dương yên tâm, Tiên Nhi tỷ chỉ khiến em đau chút da thịt thôi, không ảnh hưởng gì nặng nề đâu."
Nghe nó nói thế, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mấy trò của Đạo gia thường khắc chế yêu tà, nó dùng chiêu này cũng không có gì lạ.
Huống chi, chỉ cần bảo vệ được nữ thi trong mấy ngày sắp tới, chút đau đớn này đối với tôi cũng chẳng đáng là bao.
Tiếp theo tôi cố nhịn, không hé răng rên la.
Ở phía trước, bốn người giấy bị yêu khí điều khiển, chúng di chuyển linh hoạt chẳng khác gì người sống, khiến roi lông chó của Lưu Trường Hiên chẳng phát huy tác dụng, lão bị đánh cho tơi tả.
Nhưng trước đó Hoàng Cửu từng nói, Lao Sơn không chỉ có thuật phục hổ cầu mưa, mà còn giỏi cả Lôi Pháp.
Mấy món đó, Lưu Trường Hiên chưa đụng đến cái nào cả.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Lưu Trường Hiên bị bốn người giấy vây đánh, quần áo trước ngực rách toạc, thậm chí còn bị một người giấy cào trúng cằm, bộ râu dê bạc trắng của lão bị móng tay người giấy cắt phăng.
Bị mất râu như chạm phải nọc của Lưu Trường Hiên, lão gầm lên: "Nghiệt súc, muốn chết à!"
Tiếng hét như chuông đồng, vang rền như sấm dậy, ngay sau đó, Lưu Trường Hiên hạ tấn, khi người giấy lao tới, lão nhanh chóng bấm một quyết, rồi bất ngờ thả ra.
"Sẹt!"
Trên cao mười mấy mét, một dòng điện như rắn dài loạn vũ, tách ra làm bốn, đánh xuống người bốn người giấy.
Lần này, Âm dương tinh di thuật của Hoàng Tiên Nhi không còn tác dụng.
Mà Lôi Pháp chính là thiên cương chi lực, yêu khí trên người giấy không chịu nổi, bị đánh đến nát bươm tại chỗ.
Tôi nhìn Lưu Trường Hiên, ánh mắt đột nhiên có thêm vài phần dè chừng.
Bốn tia sét vừa rồi dài đến bảy tám mét, tuy không bằng sấm sét tự nhiên.
Nhưng đây là do con người tạo ra, quả là kinh hãi.
Người giấy bị phá, Hoàng Tiên Nhi cũng nổi cơn thịnh nộ, xoay tẩu thuốc trong tay, vút một cái nhảy cao năm sáu mét, nó bay trên không há miệng phun ra một làn khói.
Tôi có cảm giác nó vừa phun ra toàn bộ số khói đã tích tụ trong phổi bao năm nay, khói đặc đến trắng bệch, bao phủ lấy cơ thể nó, phần thân dưới vốn chưa hóa hình hoàn toàn đột ngột trở nên cao ráo.
Khi rơi xuống đất, Hoàng Tiên Nhi đã biến thành một cô gái cao ráo khoảng mười tám mười chín tuổi.
Đứng vững rồi, Hoàng Tiên Nhi dùng tẩu thuốc trong tay chọc thẳng về phía Lưu Trường Hiên.
Lưu Trường Hiên thi triển bộ pháp Thất Tinh Đạo gia, chân bước Thất Tinh, thân hình lướt nhanh, né khỏi tẩu thuốc của Hoàng Tiên Nhi, rồi phản tay dán lên một lá bùa.
Nhưng vết máu trên trán Hoàng Tiên Nhi lại phát sáng, lá bùa chẳng có tác dụng gì.
Tôi cũng chẳng cảm thấy khó chịu gì.
Xem ra sức mạnh của lá bùa đã bị chuyển lên cơ thể tôi, người bình thường như tôi không chịu ảnh hưởng.
Lúc này Hoàng Cửu hưng phấn đến mức kẹp chặt hai chân, kích động hét lên: "Vợ yêu, cố lên! Đạo sĩ mũi trâu, đời ngươi xong rồi!"
Tôi liếc nhìn nó, thấy nó bảnh tỏn như một tên chó săn.
Trong cơn hưng phấn, đôi mắt nhỏ của Hoàng Cửu cũng nhắm tới tiểu đạo sĩ cách đó mười mét, kéo tóc tôi mà bảo: "Tiểu Lý Tử, để ý thằng nhóc đó, đừng để nó chạy."
Nó không nói, tôi cũng đã âm thầm cảnh giác rồi.
Thời nay các đạo quán và chùa chiền không đến mức đệ tử đầy rẫy, nhưng cũng chẳng phải ít, các môn phái lại có liên hệ với nhau. Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, không đến hai ngày, xung quanh đây sẽ toàn là người của bọn họ.
Cảnh đó, tôi không muốn thấy chút nào.
Trong tiếng cổ vũ ồn ào của Hoàng Cửu, tôi lén lút tiến gần tiểu đạo sĩ.
Nhưng thằng nhóc đó cũng rất cảnh giác, phát hiện tôi đến gần, nó không hề lùi lại mà tức giận, cầm dao ngắn lao về phía tôi.
Vừa bước được hai bước, nó đã chửi tôi: "Chưa thấy đời bao giờ à, thằng nhãi ranh, học được vài trò quê mùa, kết bè với con chồn vàng là tưởng mình ngon lành rồi hả?"
Hoàng Cửu nghe vậy, đứng trên vai tôi, một tay nắm lấy quần hoa, một tay chỉ vào tiểu đạo sĩ mà hét lên: "Đánh mẹ nó đi!"
"Đánh CMN!" – Tôi cũng hét theo một tiếng, tay tóm lấy lông cổ Hoàng Cửu, rồi ném thẳng nó về phía tiểu đạo sĩ.
Hoàng Cửu vừa nhận ra, đã hét toáng lên: "Sao lại là chiêu này nữa chứ!"
Thằng nhóc kia có dao trong tay, ngoài chiêu này ra, tôi cũng chẳng nghĩ ra chiêu nào khác.
Hoàng Cửu la oai oái, miệng phun ra một làn yêu khí.
Tiểu đạo sĩ đã phòng bị trước, cổ tay lật lại, tung ra một lá bùa vàng.
Lá bùa bốc cháy, đốt sạch yêu khí của Hoàng Cửu, con dao ngắn trong tay đâm thẳng vào bụng nó.
Tôi thót tim, lo Hoàng Cửu bị đâm thủng bụng lòi cả ruột ra, bà vợ nó chắc chắn sẽ lật mặt với tôi ngay tại chỗ.
Nhưng may thay tôi đoán không sai, Hoàng Cửu pháp thuật không giỏi, nhưng lông da của nó lại không sợ đao thương gậy gộc, lưỡi dao đâm trúng nhưng trượt ra luôn.
Khả năng này của nó, tôi đoán là bị vợ đào tạo ra thôi.
Hoàng Cửu thừa cơ nhào lên mặt tiểu đạo sĩ, móng trước móc lấy hai tai thằng nhóc, móng sau thì đá lung tung.
Khuôn mặt vốn khôi ngô của tiểu đạo sĩ ngay lập tức bị cào đầy vết máu, đau đớn đến mức hắn loạng choạng, luống cuống.
Tôi đã nhịn một hơi từ trước, mắt nhìn chằm chằm vào luồng kim quang ở bụng dưới của hắn.
Trong lúc giằng co, tiểu đạo sĩ chụp lấy Hoàng Cửu, định xé nó khỏi mặt.
Hoàng Cửu biết rõ nếu bị kéo xuống, nó sẽ ăn no đòn, liền vội dùng hết sức móng tay, bấu chặt vào tai của tiểu đạo sĩ.
"Á!!!"
Tiểu đạo sĩ hét thảm, vứt con dao ngắn trong tay, dùng hai tay cào cấu Hoàng Cửu.
Ngay khi hắn ném con dao ngắn, tôi lao lên như một con báo, siết chặt nắm tay, nhắm thẳng vào trung tâm của luồng kim quang ở bụng dưới mà giáng một cú đấm.
Hoàng Cửu nhân cơ hội nhảy lên vai tôi, nhìn tiểu đạo sĩ đứng im bất động như bị bấm nút "tạm dừng", rồi ánh mắt nó dán vào nắm tay tôi, thốt ra một câu chửi thề: "Mẹ nó, Tiểu Lý Tử, cậu vừa đấm nổ tan tành đan điền của nó rồi đấy!"
Tôi cũng không nghĩ là sẽ ra nông nỗi này.
Ít nhất trước khi ra tay, tôi không hề nghĩ mình có đủ sức phá hủy đan điền của tiểu đạo sĩ.
Tôi chỉ nhìn bằng linh nhãn, thấy rõ lõi đan điền của hắn, chỉ định đánh loạn xạ dòng khí của hắn thôi.
Vài giây sau, miệng tiểu đạo sĩ phát ra một tiếng thét thảm thiết.
Biểu cảm đông cứng của hắn bỗng chốc méo mó đến tột cùng.
Loạng choạng vài bước, hắn ngã nhào xuống đất, đau đớn đến mức co quắp lại, muốn kêu mà chẳng kêu nổi.
Hoàng Cửu phấn khích nhảy nhót, lao lên xé toang miệng tiểu đạo sĩ: "Ông nội mày cho mày làm màu! Còn dám gọi tao là chồn vàng, nào, gọi lại cho Cửu Gia nghe thử xem!"
Tiểu đạo sĩ đã bị phế hoàn toàn, nằm đó không nhúc nhích.
Tôi cũng vui mừng, nhưng không phải vì đánh bại tiểu đạo sĩ, mà là cú đấm vừa rồi đã làm luồng khí trong đan điền của tôi vận hành, tụ tập lại vào nắm tay.
Chính nhờ luồng đạo khí đó mà tôi mới có thể phá vỡ đan điền của hắn.
Cuối cùng, tôi cũng có khí rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






