Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ánh mắt hoảng sợ của Hoàng Cửu khiến tôi bỗng chợt sáng tỏ, liền vội vàng lùi về phía sau, lùi hẳn đến cạnh giường.
Vừa đứng vững thì cô bé áo đỏ đã bật dậy thẳng như một cái que, lá bùa trên trán phát ra một tiếng "phụt" rồi hóa thành một tia lửa.
Thứ này là linh thi*.
* Linh thi: xác chết có linh hồn hoặc xác chết bị linh hồn chiếm giữ, là một trạng thái giữa 灵体 (linh hồn) và 尸体 (xác chết).
Bùa không trấn áp được.
Nói một cách đơn giản, đây chính là một loại cương thi mang linh hồn.
Khi linh thể xuất hiện thì là ma, khi linh thể ẩn đi thì thành cương thi.
Nếu linh thể và thi thể đã hóa cương hợp làm một, thì đó là thứ vốn không nên tồn tại trên thế gian này.
Nghe nói đây là một loại tà thuật giúp đạt đến sự bất tử. Những người chết mà chưa chết hẳn, khi còn chút hơi thở sẽ bị tà thuật biến thân thể thành cương thi để linh hồn trú ngụ và sống vĩnh viễn.
Tôi từng nghe ông nội nói về những tình huống tương tự nhưng không ngờ rằng tôi gặp phải ở đây.
Rốt cuộc trong núi sâu kia có thứ gì vậy?
Thật kinh hãi, tôi nín thở, nhắm chặt mắt lại sau đó mở ra, trên người cô bé áo đỏ bốc lên một làn khí thối rữa.
Tôi nghĩ là mắt mình có vấn đề, liền dụi mắt nhìn lại, vẫn chỉ thấy thi khí, không thấy linh quang.
Tuy ông nội tuy chỉ có nửa tài nửa nghề, nhưng ít nhiều cũng có chút thật tài, linh nhãn của tôi chính là kiệt tác do ông làm ra.
Nhưng lúc này, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu linh nhãn có bị hỏng rồi không.
Cô bé áo đỏ đứng thẳng dậy, gương mặt vốn đã nứt nẻ bỗng khô héo trong chớp mắt, chỉ còn lại lớp da tím tái bám chặt vào xương, miệng phát ra tiếng “hừ hừ” rồi nhảy từng bước về phía tôi, thân hình cứng đờ.
Trong cơn hoang mang, tôi vội hỏi Hoàng Cửu: “Vừa nãy mày ném vào nó cái gì thế?”
Hoàng Cửu cũng nhận ra linh thi, sợ hãi đến run lẩy bẩy: “Phật, phật, phật cốt xá lợi. Tôi đào hang trong núi, vô tình đi lạc vào một ngôi mộ cổ. Chủ mộ là một tín đồ Phật giáo, tôi tìm thấy trong đồ tuẫn táng.”
Xá lợi.
Thánh vật của Phật môn!
Có lẽ do cô bé áo đỏ chủ quan, khi Hoàng Cửu ra tay thì linh hồn và thể xác tách rời, không ngờ rằng Hoàng Cửu lại có thánh vật của Phật môn, cho nên linh hồn bị tiêu diệt ngay tức khắc.
Cũng nhờ Hoàng Cửu và tôi phúc lớn mạng lớn, nếu gặp phải linh thi hoàn chỉnh, đừng nói là thánh vật Phật môn, Phật tổ tới cũng vô dụng.
Xác định được linh hồn của cô bé áo đỏ đã bị tiêu diệt, tôi nhân lúc nó chưa kịp nhảy đến, chạy ra ngoài nhặt lại liễu tiên rồi vung mạnh một cái.
Đánh cương thi bằng cành liễu là kiến thức phổ thông.
Nhưng thật ra, thứ mà cương thi sợ nhất chính là liễu tiên.
Thi thể biến thành cương thi vì còn vương chút hơi thở, mà liễu lại có khả năng thanh lọc khí tức.
Tôi vung liễu tiên vào cô bé áo đỏ, lập tức phát ra tiếng “xèo xèo”, thi khí bị tiêu tán không ít.
Hoàng Cửu thấy thế liền ngạc nhiên hỏi: “Sao lại thế này, cái linh thi này sao lại yếu vậy?”
Tôi đáp: “Linh hồn của nó vừa bị xá lợi đánh tan rồi, bây giờ chỉ còn lại một cái vỏ xác.”
Hoàng Cửu nghe xong, thấy tôi chuẩn bị ra tay tiếp, vội hét lớn: “Khoan đã!”
Tôi bị nó làm giật mình, tưởng còn thứ gì mình chưa nhìn ra liền dừng lại.
Hoàng Cửu trong bộ quần đùi hoa, chẳng thèm nhìn mặt mũi ai, nhảy ngay ra trước mặt tôi, giơ hai tay ra nói: “Anh lùi lại, để tôi ra tay. Lúc nãy suýt nữa bị bóp cho ra bã, giờ tôi phải tự tay đòi lại danh dự này!”
Nhìn bộ dạng nó, nếu cái đuôi có lớn hơn chút nữa, chắc chắn sẽ thành con sói to đuôi lớn.
Chẳng cần diễn nữa.
Linh hồn đã bị tiêu diệt, một cái xác biết nhảy thì chẳng đáng lo.
Tôi lùi về phía giường để nó thể hiện.
Lấy xá lợi ra, Hoàng Cửu hếch mông, hệt như đang bắn viên bi, phóng viên xá lợi ra ngoài.
Thánh vật Phật môn không phải thứ tầm thường, vừa bắn ra, trên người Hồng Y cương thi phát ra ánh lửa rồi bị đánh bay ra ngoài sân.
Lúc này, tôi mới thấy rõ xá lợi ấy là gì: trắng mịn như ngọc, dường như là một đoạn xương ngón tay xá lợi, trên đó còn khắc kinh văn.
Hoàng Cửu ra tay hai lần, đến lần thứ hai, Hồng Y cương thi không những bị tan thi khí, mà trên người còn bốc cháy.
Cương thi vốn đã khô khốc, trong người không còn nhiều nước, như cỏ mùa thu gặp lửa, chưa đầy hai phút đã cháy thành tro.
Hoàng Cửu đắc ý, nó mang vẻ mặt lục thân không nhận trong bộ quần đùi hoa tiến vào phòng. Nhưng vừa bước vào cửa, thấy tôi đang nhìn, nó lập tức che túi sau lại, nhìn tôi như nhìn kẻ trộm.
Tôi vốn định nhìn qua xá lợi, dù gì cũng chưa thấy bao giờ.
Nhưng thấy nó như vậy, tôi cũng chẳng muốn để nó xem thường, chỉ hừ một tiếng, bước ra sân xem qua, chắc chắn rằng Hồng Y cương thi đã cháy sạch không còn mảnh vụn nào mới yên tâm.
Khi trở lại phòng, Hoàng Cửu đã ngồi xếp bằng trong góc, tranh thủ từng giây để hấp thụ thi hương.
Trời gần sáng, thi hương cũng dần tan, Hoàng Cửu mở mắt đứng dậy, sáp lại gần tôi hỏi: “Lý ca, anh có thể vọng khí* phải không?”
* Người có khả năng vọng khí (望气) có thể nhìn thấy hoặc cảm nhận được khí trường hoặc khí sắc của một nơi, người, hay sự vật, từ đó phán đoán về trạng thái sức khỏe, vận mệnh, hay thậm chí là sự hiện diện của các thế lực siêu nhiên như linh hồn, âm khí, tà khí.
“Ừ!” Tôi chỉ chợp mắt một lát nên đầu óc có chút mơ màng.
Mắt Hoàng Cửu sáng lên, chăm chú nhìn tôi nói: “Vậy anh xem giúp tôi, dạo này tôi có vận may gì không.”
Vọng khí là nền tảng của phong thủy và mệnh lý.
Ông nội từng nói, khi có được năng lực vọng khí, đoán mệnh không cần phải bói toán, bày trận phong thủy cũng dựa vào khí mà làm, không cần tính toán diễn giải.
Nghe thì rất lợi hại, nhưng tôi chưa dùng bao giờ, cũng không biết có thực sự như ông nói không.
Hoàng Cửu nhắc đến làm tôi cũng muốn thử, tôi nhắm mắt lại rồi mở ra, nhìn vào thiên linh* của nó, phát hiện có một làn khí đỏ nhạt lơ lửng.
* Thiên linh (天灵) chỉ phần đỉnh đầu, cụ thể là huyệt bách hội (百会), một trong những huyệt đạo quan trọng nằm ở đỉnh đầu theo quan niệm y học cổ truyền Trung Quốc. Đây là nơi giao thoa của các kinh mạch và được coi là điểm kết nối với "thiên" (trời), do đó gọi là "thiên linh".
“Sắp tới anh có họa huyết quang đấy!” Tôi nói thật.
Hoàng Cửu trợn mắt không tin, nói: “Chắc chắn anh đang hù tôi, ông đây ăn ngon ngủ yên, làm gì có họa huyết quang.”
Vì tính tình không đáng tin của ông nội, tôi cũng không tranh cãi với nó.
Hoàng Cửu vừa nói vừa bước ra cửa, lẩm bẩm: “Dù có họa huyết quang thì chắc chắn cũng là do sao chổi như anh, tôi phải tránh xa anh ra một chút.”
Nói xong, Hoàng Cửu nhân lúc lúc tôi không để ý rồi chuồn mất.
Thực ra, tối qua nó đã giúp đỡ rất nhiều, hôm nay tôi cũng không định ép nó ở lại.
Sau khi Hoàng Cửu đi, tôi lên giường, chuẩn bị đo nhịp tim cho người phụ nữ.
Vừa đo, tôi vừa ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy đã là giữa trưa, tôi ăn qua loa rồi rắc thêm tro cỏ cây khắp nền nhà của ngôi nhà cũ.
Về phần bố trí phong thủy, tôi có biết.
Nhưng khổ nỗi để bày trận cần khá nhiều thứ, trong lúc này tôi cũng không thể tìm đủ.
Nếu không, bày một trận phong thủy có thể hoàn toàn che giấu thi hương.
Làm xong việc rắc tro cỏ cây, mặt trời cũng đã gần lặn.
Lòng tôi lại treo llên lần nữa.
Kể từ khi nữ thi chui ra khỏi quan tài, tôi luôn lo sợ khi trời tối.
Tuy nhiên, một núi không thể có hai hổ, thứ trong dãy núi sâu kia có lẽ không thể liên tiếp kéo nhau đến đây.
Dù vậy, tôi biết lần tới có lẽ mình sẽ không may mắn như lần này nữa.
Đêm đó, thi hương bị tro cỏ cây che lấp đi phần nào, Hoàng Cửu cũng không đến.
Có lẽ lời nói của tôi khiến nó khó chịu trong lòng nên trốn ở nhà không ra ngoài.
Tôi thậm chí mất cả hứng thú đo nhịp tim cho nữ thi, chỉ nằm mở mắt canh chừng trong phòng.
Cho đến khi nghe tiếng gà gáy từ ngôi làng dưới núi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị leo lên giường ngủ một chút.
Nhân tiện, đo nhịp tim cho nữ thi thêm lần nữa.
Nhưng vừa đặt tay vào dưới tấm vải đen, cửa phòng đã bị đẩy ra, Hoàng Cửu mặc quần đùi hoa, cổ treo một sợi dây thừng, trên dây là một cánh tay nhỏ, lết từng bước vào phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)