Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi có thể lớn lên được đến thế này là nhờ ăn cơm, chứ không phải vì bị hù dọa.
Lời tử tế không thông, tôi cúi xuống túm lấy lớp lông trên cổ Hoàng Cửu, nhấc lên rồi quay người ném mạnh về phía cô bé áo đỏ. Dám ngồi đây đòi tăng giá với tôi thì phải phát huy giá trị của mình chứ.
Thấy tôi ra tay, khuôn mặt vốn tinh xảo của nó ngay lập tức nứt ra như búp bê sứ, các khe hở rỉ máu, miệng mở ra để lộ hàm răng nanh, rồi gầm lên một tiếng, vung tay tát mạnh khiến Hoàng Cửu bị đánh bay.
Hoàng Cửu ngẩn ngơ, sau khi bị tát mới phát ra một tiếng kêu thảm, lông tỏa ra khói nồng nặc, lăn lộn vài vòng trên mặt đất rồi hai chân duỗi ra, ngừng thở.
Thứ này sao lại yếu đuối đến vậy?
Tôi còn đang nghi ngờ trong lòng thì cô bé áo đỏ đã lơ lửng tiến vào, năm ngón tay mở ra, để lộ móng tay đen nhọn, rồi lao về phía mặt tôi.
Ra tay còn dứt khoát hơn cả tôi.
Tôi vội vàng lùi lại, kéo chân ra tạo khoảng cách, vung mạnh liễu tiên trong tay về phía nó.
Cô bé áo đỏ không hề tránh né, đưa tay chụp lấy, xoắn mạnh khiến roi quấn chặt quanh cánh tay nó hai vòng, sau đó nó kéo mạnh khiến tôi cũng bị lôi về phía trước hai bước, đối mặt với nó.
Thấy liễu tiên không gây hại cho lệ quỷ, tôi lập tức buông tay, rút thanh Kim Tiền Kiếm bên hông, mạnh tay chém vào cánh tay nó.
Không ngờ cánh tay nó lại cứng như đồng sắt, Kim Tiền Kiếm chém xuống khiến các đồng xu đỏ tan vỡ rơi xuống đất, từ cánh tay nó cũng phát ra một làn khói đen, miệng kêu lên một tiếng đau đớn, lùi lại hai bước.
Nhân lúc lệ quỷ lùi lại, tôi nhanh chóng cầm lấy Đào Mộc Kiếm, bước chéo qua hai bước, vớ lấy Hoàng Cửu dưới đất.
"Thằng cháu, mày còn giả chết là ông đây sẽ quăng mày vào tay cô ta đấy!" Bị đánh vào đầu còn không chết, cú vừa rồi không xi nhê gì với nó.
Tôi vừa dọa thì Hoàng Cửu mở mắt, lộ ra đôi mắt gian xảo. Thấy cô bé áo đỏ lao tới, tôi không kịp xử lý con chồn này, hai tay siết chặt Đào Mộc Kiếm.
Hoàng Cửu rơi xuống đất, bám vào quần tôi rồi nhảy lên vai, nói: "Lý ca, đây là lệ quỷ từ núi xuống, mau lấy bảo vật trong tay nải của huynh ra, mấy cái cành khô lá úa này vô dụng!"
Bảo vật trong tay nải chỉ có bảy lá bùa vàng trong túi.
Nhưng hung ác như vậy, dán bùa lên trán nó không phải chuyện dễ dàng.
Khi còn đang do dự, cô bé áo đỏ lại lao đến.
Thấy vậy, tôi với tay bắt lấy Hoàng Cửu. Thứ cứng rắn như nó, đối với tôi cũng là bảo vật trong tay nải.
Nhưng Hoàng Cửu đã sớm phòng bị, lủi một cái ra sau lưng tôi, nhảy sang vai bên kia.
Vụt một cái không thành, cô bé áo đỏ đã đến trước mặt, há miệng nhe răng nanh, vung tay đánh vào ngực tôi.
Cảm giác như bị đâm sầm vào một bức tường, tôi bay ngược ra ngoài.
Cô bé áo đỏ đuổi theo ngay lập tức, nó nhào đến định cắn cổ tôi.
Chẳng phải đây là lệ quỷ sao, sao lại học đòi giống cương thi cắn cổ thế này?
Nhưng ngay khi nó nhào tới, tôi dùng Đào Mộc Kiếm chống đỡ, tay vung một lá bùa dán lên trán.
"Bùm!"
Một tiếng nổ vang, kèm theo ánh lửa, lá bùa nổ tung trên trán cô bé áo đỏ, đánh bay nó ra xa.
Thấy bùa có tác dụng, tôi cầm Đào Mộc Kiếm lao tới, chuẩn bị tìm cơ hội dán thêm một lá nữa. Nhưng khi giơ kiếm lên, tôi mới nhận ra thanh kiếm đã cháy đen như than, chỉ còn lại một nửa.
Không còn vũ khí trong tay, tôi vội dừng lại, Hoàng Cửu trên vai gào to bên tai tôi: "Dùng bùa, mau dùng bùa!"
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cô bé áo đỏ lại đến trước mặt tôi, bóp chặt cổ tôi, móng tay cái hướng thẳng vào động mạch của tôi mà rạch.
Hoàng Cửu thấy vậy, há miệng phun ra một luồng yêu khí, phủ kín mặt cô bé áo đỏ.
Lệ quỷ không có trí tuệ, nhưng có chấp niệm, ngay lập tức nó bị yêu khí mê hoặc, tay bóp cổ tôi cũng nới lỏng ra.
Tôi tranh thủ thoát thân, thở hổn hển từng ngụm lớn.
Tình hình có vẻ không đúng cho lắm, Hồng Y lệ quỷ nàyvừa cắn người, vừa rạch cổ, chẳng giống quỷ chút nào. Chẳng lẽ thứ trong núi đều kỳ quặc như vậy?
Hoàng Cửu đạo hạnh còn yếu, chỉ trong mười giây cô bé áo đỏ đã vung đầu, hất tung yêu khí ra, đôi mắt đỏ rực lại nhìn chằm chằm vào tôi.
Hoàng Cửu run lẩy bẩy trên vai tôi, hỏi tôi phải làm sao.
Ngoài sáu lá bùa vàng, những thứ tôi có trong tay không thể gây thương tổn thực sự cho nó, điều này thật sự khiến tôi cũng cảm thấy sợ hãi.
Thế nhưng dán bùa lên trán nó bằng tay không chính là tự đưa mình vào chỗ chết.
Nhìn vào cặp nanh vuốt của lệ quỷ đi kìa, tôi nghĩ tốt nhất là giữ khoảng cách.
Nhưng tôi nghĩ vậy, còn cô bé áo đỏ thì không. Nó há miệng, cái lưỡi đỏ rực từ giữa hàm răng nhọn thò ra, linh hoạt như rắn độc, cuốn lấy cổ tôi.
Khi nhận ra thì cổ tôi đã bị cuốn chặt.
Hoàng Cửu trên vai tôi cũng không tránh khỏi, nó bị cái lưỡi cuốn chặt, cả người dán lên mặt tôi, kêu lên những tiếng kỳ quái bên tai tôi.
Trong lúc nguy cấp, tôi vội sờ túi tìm bùa, nhưng trước khi tay tôi kịp vào túi, cô bé áo đỏ đã thu ngắn lưỡi lại, phóng thẳng đến trước mặt tôi.
Tiêu rồi!
Trong lúc hoảng sợ, tay tôi cứng ngắc, mãi không thể rút được lá bùa ra.
May mà trước đó Hoàng Cửu đã phun yêu khí làm cô bé áo đỏ trúng đòn, có vẻ còn nhớ thù, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Hoàng Cửu, giơ tay bóp chặt cổ con chồn rồi kéo ra khỏi tai tôi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy cả thế giới trở nên yên tĩnh.
Cô bé áo đỏ nắm lấy Hoàng Cửu, dùng sức bóp mạnh.
Dù đang bị bóp nghẹt đến không thở nổi, tôi cũng phải ngỡ ngàng trước cảnh tượng này.
Cái quần đùi nhỏ xíu của nó, hóa ra có túi sau!
Hoàng Cửu lấy được món đồ, không do dự chút nào, ném mạnh về phía cô bé áo đỏ.
Một luồng ánh sáng vàng bùng nổ, cả căn phòng lập tức bị một chữ "卍" khổng lồ chiếm cứ, cô bé áo đỏ hét lên thảm thiết, rồi như một bao tải rách bay ngược về phía cửa, rơi xuống đất, bật lên vài lần rồi nằm im.
Cổ tôi không còn bị cuốn chặt nữa, tôi lập tức ngã xuống đất.
Hoàng Cửu vẫn còn thở dốc vì hoảng sợ, nó bò tới nhặt viên đá trắng rơi trên đất lên, rồi nhét lại vào …nhét lại vào cái túi sau của nó.
Tôi đã biết thằng cháu có cái gì đó giấu giếm, nếu không thì nó vốn nhát gan, làm sao có thể vì một cái ơn mà chịu ở lại đến giờ. Dù sao thì để nhận được nợ ân tình, trước tiên phải có mạng sống đã.
Nhưng cái thứ mà nó vừa lấy ra, sức mạnh cũng quá đáng sợ đi.
Tôi không có thời gian hỏi nó, vì sau khi cô bé áo đỏ bị đánh bay, cô ta không hề tan biến, mà vẫn nằm im bất động trên mặt đất.
Có vẻ như thật sự không phải là quỷ.
Tôi lấy ra một lá bùa vàng, bước tới dán lên trán cô ta.
Lá bùa không hề thay đổi. Tôi ngạc nhiên đưa tay sờ thử, sắc mặt ngay lập tức biến đổi.
Người nằm dưới đất kia, hóa ra là một thi thể.
Tôi nhìn về phía Hoàng Cửu đầy nghi ngờ, "Chẳng phải lệ quỷ nên là linh * sao?"
* Linh thể (灵体) là từ chỉ các thực thể hoặc linh hồn không có thân thể vật lý, chúng tồn tại dưới dạng tinh thần hoặc năng lượng.
Hoàng Cửu đầy vẻ nghi hoặc, nó bò lại gần thăm dò, ánh mắt nó cũng dần trở nên kinh hoàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




