Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi nhìn Hoàng Cửu vừa bước vào cửa, không nhịn được cười thành tiếng, “Ái chà, Cửu gia, mới một đêm không gặp thôi mà, anh thành ra thế này là sao rồi?”
Hoàng Cửu oán trách nhìn tôi một cái, “Tối qua trời tối đen, không cẩn thận trượt chân ngã từ bờ ruộng xuống.”
Lý do này tìm thật hay.
Chồn ngã à, tôi sắp tin rồi.
Từng nghe nói trong phụ nữ loài người là cọp mẹ, không ngờ loài chồn cũng có cọp mẹ.
Xem ra đàn ông trong thiên hạ đều có số phận như nhau.
Tôi cúi người đỡ nó dậy, rồi kê cho nó một cái ghế.
Khi Hoàng Cửu ngồi xuống vô tình động phải gân cốt, đau đến nhe răng nhăn mặt, ngồi ngay ngắn rồi mới thở dài một hơi, cả người như nhẹ nhõm hơn hẳn.
“Ồ, Cửu gia, ai cào lên đầu anh vậy, chảy máu luôn rồi kìa.” Tôi vạch lông trên đầu nó ra, hỏi với giọng châm chọc.
Hoàng Cửu liếc tôi một cái, thấy tôi đang cười tủm tỉm, hiểu ra tôi đang giả vờ không biết, lập tức nổi giận, đứng bật dậy.
Không ngờ động tác quá mạnh động phải chỗ đau ở háng, đau đến mức nó hít mạnh một hơi, khập khiễng ngồi lại xuống ghế, nói: “Cậu nhóc đừng có mà đắc ý, năm ngày nữa xem cậu có khá hơn tôi được chút nào không.”
Nhắc đến chuyện này, tôi kéo ghế ngồi bên cạnh hỏi: “Cửu gia, anh nói thử xem, năm ngày sau cô ta sẽ thế nào, tỉnh dậy hay là…”
Hoàng Cửu há hốc miệng, liếc trộm cái xác trên giường, rồi nói: “Cô ta không cho nói, tôi cũng không dám nói bậy, nhưng ở dãy núi Thập Vạn Đại Sơn kia có nhiều bí mật lắm, nói ra đủ để dọa người chết khiếp.”
Không cho nói?
Nghĩ lại chuyện hôm trước, khi nó định nói, thì nữ thi bất ngờ ngồi dậy.
Đó là cảnh báo sao?
Nếu đúng là vậy, chẳng phải cái xác có thể nghe được tiếng bên ngoài?
Nghĩ đến đây, cả người tôi cảm thấy không ổn chút nào.
Những ngày qua, tôi đã không ít lần đo nhịp tim của cô ta.
Nhìn bộ dạng thê thảm của Hoàng Cửu, tôi suy tính không biết có nên chuồn sớm không.
Hoàng Cửu dựa lưng vào ghế, rên hừ hừ hai tiếng, rồi nói: “Nhóc con, tối qua tôi giúp cậu chuyện lớn, có phải cậu nên kiếm gì đó bồi bổ cho tôi không?”
Lập công lớn đúng là khác hẳn, cách xưng hô cũng đổi rồi.
Nhưng lúc này tôi thiếu một người bên cạnh, không dám cãi cọ với nó.
Sau khi trò chuyện một lúc, tôi mới xác nhận Hoàng Cửu quả thực bị vợ đánh, bây giờ là bỏ nhà ra đi, tính nán lại nhà tôi vài ngày.
Tôi cầu còn không được, lập tức đứng dậy, bảo sẽ về nhà bắt gà cho nó.
Nghe nhắc đến gà, mắt Hoàng Cửu sáng rực, hớn hở chép miệng, thúc giục tôi nhanh đi nhanh về.
Tôi cười bước ra khỏi cửa, cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi đi được một phần.
Hoàng Cửu có xá lợi Phật cốt trên người, bách tà bất xâm.
Quan trọng là vợ nó đã trở về mà còn có thể đánh nó thê thảm thế này, chắc chắn là một kẻ khó đối phó.
Để Hoàng Cửu ở lại đây, nếu thật sự có chuyện xảy ra, vợ nó nhất định sẽ không thể khoanh tay đứng nhìn.
Dù sao cũng có câu nói, "đánh là yêu, mắng là thương."
Buổi chiều, không có ai ở nhà.
Tôi vào chuồng gà bắt một con gà trống to, tiện tay mang theo một bao tro bếp lên núi.
Hoàng Cửu nhìn thấy con gà trống, khập khiễng đi theo tôi ra sân, chỉ huy tôi giết gà lấy máu.
Hoàng Cửu ngồi trên ghế nhìn tôi, nói: “Lý tiểu tử, mấy thứ này có thể phòng được yêu tà trong núi, nhưng không ngăn được con người.”
Nghe giọng điệu của nó, tôi cảm thấy có ẩn ý, tôi ngừng việc trong tay rồi ngồi xuống cạnh nó.
Hoàng Cửu cũng bắt đầu mở lòng, kể cho tôi nghe không ít chuyện từng gặp.
Hóa ra thế giới đạo môn thực sự tồn tại, không chỉ có Mao Sơn mà còn có rất nhiều môn phái khác.
Tôi nghe mà vô cùng ngạc nhiên, chưa từng biết đến.
Hoàng Cửu còn nói mấy năm gần đây, mỗi năm đều có các đạo sĩ vào dãy núi Thập Vạn Đại Sơn, hình như là để tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, nó chỉ thấy có người vào, mà chưa từng thấy có ai ra.
Ý nó là, những người vào đó đều chết cả trong núi.
Nghe đến đây, tôi cảm thấy rùng mình, liền hỏi nếu nhiều người vào như vậy, tại sao trong mười mấy năm qua tôi chưa từng gặp ai.
Hoàng Cửu lườm tôi một cái, nhìn tôi với ánh mắt như nhìn kẻ chưa từng trải sự đời, “Những người vào đó đều là nhân vật lớn, tới vô ảnh đi vô tung, một phàm nhân như cậu có thể nhìn thấy mới là lạ.”
Thuật pháp Đạo gia bác đại tinh thâm.
Điều này tôi tin.
Nhưng nói vô tung vô ảnh rồi phàm nhân…
Tôi không tin.
Những người đó chắc là lén lút vào núi thôi.
Hoàng Cửu nói tôi không thể phòng được con người, cũng chỉ là ám chỉ những loại người này.
Tâm trạng tôi vừa mới thả lỏng được một chút, lập tức căng thẳng trở lại.
Lúc này, Hoàng Cửu hít hít mũi, dùng móng vuốt chưa bị thương đẩy tôi một cái, “Thịt gà thơm rồi, đi xem chín chưa.”
Tôi thấy Hoàng Cửu quả thật biết rất nhiều chuyện, chạy nhanh lấy thịt gà bưng lên.
Nó ăn uống no nê liền kể thêm cho tôi nhiều chuyện trong núi, nhưng mỗi lần tôi hỏi về lai lịch của nữ thi, nó lại tránh né, bảo tôi đừng hỏi nhiều, nói rằng đã bái đường rồi, có thể đây sẽ là một mối lương duyên tốt, nếu tôi nắm bắt được sẽ có một tương lai khác biệt.
Những lời này, ông nội cũng từng nói với tôi.
Chỉ có điều cuộc hôn nhân này là kiểu ép buộc, có chút lợi dụng hoàn cảnh khó khăn.
Khi cô ta tỉnh lại, có lẽ sẽ là một kết cục khác.
Nhưng nghe xong những chuyện này, tôi lại càng muốn bảo vệ cô ta hơn.
Không phải vì cơ hội, cũng không phải vì để cho ông nội một lời giải thích.
Chỉ bởi vì chúng tôi đã bái thiên địa, tôi chỉ muốn làm những gì tôi nên làm và cần làm cho thật tốt.
Hoàng Cửu ăn uống no say, đưa ra một ý kiến tệ hại, bảo tôi nhân cơ hội này làm chuyện ấy với cô ta.
Lúc đó nhất nhật phu thê bách nhật ân* cũng dễ nói chuyện hơn
* một ngày làm vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa
Tôi trợn mắt với nó.
Không phải tôi cao thượng gì.
Chủ yếu là tôi không biết làm.
No nê xong xuôi, bên ngoài trời cũng đã xế chiều.
Một đêm nữa lại sắp đến.
Tôi dọn dẹp bát đĩa, sắp xếp lại mấy thứ đồ vương vãi từ đêm qua, lúc đó có một con chồn nhỏ đột nhiên chui vào, chạy đến trước mặt Hoàng Cửu líu ríu một hồi, nó nhìn tôi một cái rồi quay đầu chạy đi.
Con chồn nhỏ vừa đi, ánh mắt Hoàng Cửu liền trở nên nghiêm trọng, nó gọi tôi một tiếng: “Tiểu Lý Tử, có lẽ cậu phải chuyển chỗ cho vợ mình rồi, vừa rồi con của tôi đến nói trong núi có hai đạo sĩ vừa đến.”
Tôi cau mày, trong lòng nghĩ nó đang lên mặt, chẳng coi ai ra gì đã gọi tôi là Tiểu Lý Tử rồi.
Nhưng nể tình nó vừa báo tin, tôi tạm kìm nén cơn giận, để sau này xử lý nó.
Đồng thời, tôi thắc mắc hỏi: “Chẳng phải đạo sĩ là người chính phái sao? Gặp phải chuyện thế này, họ sẽ giúp đỡ tôi chứ?”
Hoàng Cửu không trả lời chỉ liếc mắt nhìn nữ thi trên giường.
Tôi lập tức hiểu ra.
Hoàng Cửu lại nói: “Người tốt hay xấu, không phải nhìn vào nghề nghiệp mà là nhìn vào bản thân họ. Có vài đạo sĩ khi xấu xa còn đáng sợ hơn cả người thường.”
Lý lẽ quả đúng như vậy, nhưng giữa chốn núi rừng hoang vu này, tôi biết chuyển đi đâu?
Quay về dưới núi thì tôi lại sợ liên lụy đến cha mẹ.
Thấy tôi do dự, Hoàng Cửu bày kế: “Gần đây có một cái hang, hay là cậu tạm thời chuyển qua đó, không gian ở đó khép kín dễ che giấu đan hương.”
Tôi ngẫm nghĩ một chút, có một cái hang vẫn hơn là phải ngủ ngoài trời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)