Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mà Tiêu Kiến Chương phụ trách quản lý nhà kho dụng cụ này, sắp đến vụ hè, trong khoảng thời gian này mỗi ngày ông ấy đều tới nhà kho từ sớm, kiểm tra sửa chữa dụng cụ.
Sáng sớm ngày ấy ông ấy đến nhà kho, thì thấy thanh niên trí thức Lý đã chết.
Lúc ấy Trương Lai Phúc “trùng hợp” đến nhà kho, rồi mới báo án, Tiêu Kiến Chương bị coi thành hung thủ giết người.
Kể mọi chuyện xong, Vương Thúy Hoa xoay người nói với Tiêu Minh Viễn và Tiêu Minh Nguyệt:
“Rất xin lỗi, không sớm làm chứng cho cha của hai người, em… Em không muốn gả cho tên ngốc kia, nên muốn lợi dụng chuyện này… Rất xin lỗi, rất xin lỗi…”
Vương Thúy Hoa lại khóc hu hu, dáng vẻ rất đáng thương.
Nhưng mà Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn đều không thể nói nên lời tha thứ, bởi vì cô ta làm chứng liên quan tới sống chết của cha bọn họ.
Nhất là Tiêu Minh Nguyệt, cô biết rõ kiếp trước cha vì không có ai làm chứng, bị oan mà chết.
“Được rồi, đưa người tới văn phòng của thôn trước, sau đó thông báo cho công an bắt người.” Bí thư chi bộ thôn Lưu Đại Hữu không ngừng thổn thức trong lòng, người nào sẽ nghĩ tới chuyện này lại có xoay ngược như vậy.
“Chú Đại Hữu, để người lại đây canh chừng đi.” Tiêu Minh Nguyệt nói với Lưu Đại Hữu: “Bảo vệ hiện trường phạm tội.”
Lưu Đại Hữu sửng sốt, ông ta thật sự không ngờ một cô nhóc mười bốn mười lăm tuổi như Tiêu Minh Nguyệt, tâm tư kín đáo như vậy.
Ông ta quay đầu dặn dò hai dân binh bên cạnh, hai dân binh còn lại đi đến trước mặt Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn, muốn tiếp nhận Trương Lai Phúc.
Nhưng mà hai anh em không có ý buông tay, không phải là không tin người ta, mà là bọn họ tự tay áp giải Trương Lai Phúc sẽ an tâm hơn.
Mấy dân binh thấy thế không cưỡng cầu, đám người áp giải Trương Lai Phúc đi đến văn phòng trong thôn.
Động tĩnh của bọn họ không nhỏ, dọc đường đi có không ít người ra ngoài xem xảy ra chuyện gì, đợi đến văn phòng thôn, gần như cả thôn đều biết rõ người sát hại thanh niên trí thức Lý là Trương Lai Phúc, không phải Tiêu Kiến Chương.
“Chú Đại Hữu, gọi điện cho đồn công an đi.” Vừa vào văn phòng của thôn, Tiêu Minh Viễn lập tức nói với Lưu Đại Hữu bí thư chi bộ của thôn, anh ta ước gì có thể lập tức giải cứu cha ra.
Lưu Đại Hữu ừ một tiếng, xoay người đi đến bên cạnh điện thoại gọi điện cho đồn công an, sau khi bên kia nghe máy thì nói chuyện tối nay, sau đó nghe bên kia nói:
“Các ông nhất định phải trông giữ người cẩn thận, chúng tôi lập tức phái người qua đó.”
Sao Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn có thể đồng ý?
Tiêu Minh Viễn vươn tay muốn ngăn cản, nhưng Tiêu Minh Nguyệt nhanh hơn anh ta một bước, nắm lấy tay Chu Tú Phân đẩy ra ngoài.
Chỉ nghe Chu Tú Phân kêu đau một tiếng, bà ta thật sự không nghĩ tới con nhóc chết tiệt này lại mạnh như thế, cánh tay của bà ta sắp bị vặn gãy.
Trên mặt bà ta là tàn nhẫn, vươn một tay ra muốn cào mặt Tiêu Minh Nguyệt.
Cô gái nhỏ thích xinh xắn nhất, bà ta tin tưởng Tiêu Minh Nguyệt chắc chắn sẽ dốc sức tránh né, như vậy ba con của bà ta có thể nhân cơ hội cứu chồng bà ta đi.
Tiêu Minh Nguyệt đúng là trốn tránh, nhưng cô chỉ nghiêng đầu, đồng thời nhấc chân đá vào bụng Chu Tú Phân, động tác nhanh nhẹn dứt khoát.
Mà Chu Tú Phân cảm thấy bụng bị đá đau nhức, cả người bà ta bay ra xa hơn hai thước.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, gần như tất cả mọi người đều nhìn về phía Tiêu Minh Nguyệt.
Cô gái nhỏ mười bốn mười lăm tuổi, nhìn trông yếu đuối, sao có thể đá bay một người phụ nữ trung niên như vậy?
Tiêu Minh Nguyệt mấp máy môi, nhìn Chu Tú Phân ngã trên đất cách hai thước, không rên một tiếng cúi đầu đứng ở đó.
Nhưng dáng vẻ này ở trong mắt mọi người, muốn vô tội bao nhiêu thì vô tội bấy nhiêu.
Đám thôn dân: “…”
Không biết nên nói gì.
Lúc này giọng nói trong trẻo của Tiêu Minh Viễn phá vỡ phần yên tĩnh này:
“Trương Lai Phúc cưỡng gian rồi giết chết thanh niên trí thức Lý, biết có người thấy được toàn bộ hành trình, nên muốn giết người diệt khẩu, ông ta như vậy gọi là gì? Là coi tính mạng của quần chúng nhân dân như cỏ rác, coi như không có tin tưởng của toàn bộ thôn dân đối với ông ta, hiện giờ Trương Lai Phúc là kẻ địch của mọi người, Chu Tú Phân bà muốn làm bạn với kẻ địch của mọi người, cùng hãm hại quần chúng nhân dân sao?”
Tiêu Minh Nguyệt nghe thấy những lời này, cúi đầu nhếch miệng.
Anh cả đang dời đi lực chú ý của mọi người.
Chu Tú Phân và ba đứa con mẹ nhìn con, con nhìn mẹ, nhất thời không biết nên làm thế nào.
Bọn họ vốn định nhân lúc công an chưa tới, cứu Trương Lai Phúc đi, công an đến không bắt được người cũng không có biện pháp.
Nhưng hiện giờ người không cứu được, Tiêu Minh Viễn còn chụp mũ kẻ địch của mọi người, bọn họ còn có thể làm gì?
“Được rồi.” Bí thư chi bộ thôn Lưu Đại Hữu nhìn thoáng qua Chu Tú Phân nói: “Mọi chuyện đợi công an tới rồi nói.”
Chu Tú Phân được ba đứa con đỡ dậy, đứng một bên không nói thêm câu nào, chẳng qua ánh mắt bọn họ nhìn Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn không tốt lắm.
Đương nhiên là Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn không sợ, chẳng qua Tiêu Minh Viễn nghi ngờ và lo lắng đối với việc em gái nhà mình đột nhiên có năng lực không bình thường.
Mà Tiêu Minh Nguyệt thì quay đầu cười với anh ta, vẻ mặt đơn thuần còn vô hại.
Tiêu Minh Viễn: “…”
Được rồi, em gái anh ta vẫn là em út yếu đuối cần bọn họ bảo vệ.
Ừm, là như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


