Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa rồi cô kêu to mấy câu “giết người giết người”, sẽ có người nghe thấy được.
Tiêu Minh Viễn ừ một tiếng, rồi nhìn về phía Vương Thúy Hoa còn đang run lẩy bẩy, nói:
“Vương Thúy Hoa, lát nữa có người đến cô biết nên nói sao đúng không?”
“Nói… Nói thế nào?” Vương Thúy Hoa đã bị dọa hoang mang lo sợ, đầu óc đều thành hồ nhão.
“Đương nhiên là nói hết mọi chuyện ra cho mọi người biết!” Tiêu Minh Nguyệt nói.
“À… À… Chị biết, chị biết.” Lúc này Vương Thúy Hoa vừa hối hận vừa sợ, cô ta không nên lợi dụng biết hung thủ chân chính, bức Tiêu Minh Viễn cưới cô ta.
Nếu cô ta sớm ra làm chứng, Trương Lai Phúc đã sớm bị tóm, sẽ không xảy ra chuyện vừa rồi.
Nếu đám Tiêu Minh Viễn tới muộn một chút, nói không chừng cô ta đã mất mạng.
Tuy hiện giờ cuộc sống của cô ta quá gian nan, nhưng cô ta chưa bao giờ nghĩ tới việc chết.
Đúng lúc này, có mấy người vội vàng chạy tới.
Có ánh trăng chiếu rọi nên có thể thấy được là bí thư chi bộ của thôn và mấy dân binh trong thôn.
Đợi mấy người chạy tới gần, Vương Thúy Hoa nhào tới trước người Lưu Đại Hữu bí thư chi bộ của thôn, nắm lấy cánh tay ông ta nói:
“Chú Đại Hữu, Trương Lai Phúc muốn giết cháu, ông ta muốn đẩy cháu vào trong ao, hu hu hu…”
Vương Thúy Hoa cũng không để mọi người thất vọng, chỉ nghe cô ta nói: “Chú Đại Hữu, Trương Lai Phúc muốn giết cháu diệt khẩu, bởi vì cháu nhìn thấy ông ta giết thanh niên trí thức Lý.”
Những lời này càng như tảng đá to ném vào trong nước, Lưu Đại Hữu mãi mà mới kịp phản ứng:
“Cháu nói là… Là Trương Lai Phúc giết thanh niên trí thức Lý ư? Không phải Tiêu Kiến Chương à?”
“Không phải chú Kiến Chương giết người, là Trương Lai Phúc, cháu tận mắt nhìn thấy.” Vương Thúy Hoa vội vàng nói.
Lưu Đại Hữu nhíu mày: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế, cháu nói tường tận xem.”
Vương Thúy Hoa hít sâu một hơi, kể lại chuyện kia.
Hóa ra ngày đó bà nội Vương Thúy Hoa nói với cô ta, định một mối hôn sự cho cô ta, là con trai ngốc nhà trưởng thôn thôn bên cạnh.
Tên ngốc kia không chỉ ăn cơm mặc quần áo cần người chiếu cố, còn thường xuyên phát cuồng đánh người.
Đương nhiên là Vương Thúy Hoa không muốn, nên cãi nhau với bà nội cô ta.
Sau đó bà nội cô ta nói, trong nhà kiếm vợ cho anh năm cô ta, không có tiền lễ hỏi.
Nếu cô ta không gả cho tên ngốc kia, thì vay 200 tệ cưới vợ cho anh năm cô ta.
Hiện giờ công nhân chính thức một tháng chỉ có 30 tệ tiền lương, một thôn cô không có công việc như cô ta, lấy đâu ra 200 tệ?
Rõ ràng là bà nội cô ta bức cô ta gả cho tên ngốc kia.
Vương Thúy Hoa cãi nhau với bà nội cô ta một trận xong, thì chạy ra khỏi nhà.
Trong bất tri bất giác cô ta chạy tới nhà kho để dụng cụ trong thôn.
Cô ta ngồi xổm ở góc tường bên ngoài nhà kho khóc một lát, sau khi tới tối cô ta không muốn về nhà, muốn ở trong kho hàng trốn một đêm.
Nhà kho đóng cửa, cô ta lập tức nhảy cửa sổ vào.
Nhà kho là phòng ba gian, hai gian phòng để dụng cụ nhà nông, một gian dùng để đăng ký lấy dụng cụ.
Cô ta sợ bị người ta phát hiện, nên lén trốn phía sau một đống dụng cụ nhà nông.
Vương Thúy Hoa làm việc cả một ngày, sau đó còn cãi nhau với bà nội cô ta một trận, thật sự mệt muốn chết, chỉ một lát sau đã ngủ thiếp đi.
Sau đó, cô ta mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng bốp bốp bốp, ừ a a.
Cho dù là hoàng hoa khuê nữ, cô ta cũng biết là có chuyện gì.
Lúc mới đầu cô ta xấu hổ đến mức toàn thân không được tự nhiên, sau đó có chút tò mò, lặng lẽ ló đầu ra xem.
Tuy ba gian phòng nhà kho thông nhau, nhưng vì là tối muộn, cô ta chỉ có thể mơ hồ thấy được bóng dáng trắng bóng lên lên xuống xuống, không có biện pháp thấy rõ hai người là ai.
Nhìn mấy lần sau cô ta rụt trở về, tiếp tục làm tổ trong góc im ắng.
Nhưng một lát sau động tác của hai người kịch liệt hơn, cô ta nghe thấy người phụ nữ kia thở hổn hển nói:
“Ông dừng lại, tôi không thoải mái, tôi sắp chết.”
Sau đó người đàn ông kia cười ha ha hai tiếng nói: “Cô sắp chết vì sung sướng đúng không, ông đây sẽ khiến cô càng thoải mái hơn. Khiến ông đây sướng, ông đây sẽ cho cô suất tham gia đại học công nông binh.”
Lần này Vương Thúy Hoa biết hai người kia là ai, một người là trưởng thôn Trương Lai Phúc, người còn lại là thanh niên trí thức Lý.
Điều này khiến cô ta kinh ngạc không nhỏ, nhưng mà không liên quan tới cô ta, cô ta chỉ đợi hai người nhanh làm xong việc, cô ta có thể nhanh chóng về nhà.
Quá xấu hổ rồi!
Lại qua một lát, bên kia truyền đến giọng Trương Lai Phúc: “Tiểu Lý, Tiểu Lý, cô làm sao vậy?”
Rồi đèn sáng lên, Vương Thúy Hoa cảm thấy có khả năng cô ta gặp chuyện không may, lại lặng lẽ ló đầu ra xem.
Chỉ thấy thanh niên trí thức Lý trần như nhộng nằm thẳng ở đó không nhúc nhích, mà Trương Lai Phúc đang vươn tay kiểm tra hơi thở của cô ta.
Ngay sau đó Trương Lai Phúc “a” một tiếng, rồi vẻ mặt kích động đi qua đi lại.
Nhưng chuyện này chỉ diễn ra một lát, chỉ thấy Trương Lai Phúc nhanh chóng mặc quần áo, cẩn thận kiểm tra xung quanh một lát, sau đó cầm chổi quét sạch dấu giày của mình, vội vàng chạy mất.
Vương Thúy Hoa cũng bị dọa sợ không nhẹ, nhưng cô ta vẫn đợi một lúc lâu, cảm thấy Trương Lai Phúc đi xa, mới hốt ha hốt hoảng ra khỏi nhà kho.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







