Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 11: Ai Là Vương Thúy Hoa

Cài Đặt

Chương 11: Ai Là Vương Thúy Hoa

Công an của đồn công an trong thị trấn nhanh chóng tới đây, người tới là người tới là Ngô Minh Quang đội trưởng đội hình sự phụ trách vụ án này, cùng với hai công an trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi.

Ngô Minh Quang vào nhà nhìn một vòng trước, sau đó mới ngồi xuống nói: “Ghi chép trước đã.”

Công an trẻ hơn hai mươi tuổi bên cạnh ông ta lấy giấy bút ra chuẩn bị ghi lại.

“Ai là Vương Thúy Hoa?” Ngô Minh Quang hỏi.

Lưu Đại Hữu đã nói đại khái mọi chuyện cho ông ta nghe, cho nên ông ta biết Vương Thúy Hoa là nhân chứng quan trọng.

Vương Thúy Hoa run rẩy tiến lên một bước: “Tôi… Tôi là Vương Thúy Hoa.”

Ngô Minh Quang nhìn cô ta ừm một tiếng, lại hỏi: “Tên.”

Vương Thúy Hoa: “… Vương Thúy Hoa.”

Ngô Minh Quang: “Giới tính.”

Hỏi thông tin cơ bản xong, Ngô Minh Quang nói: “Kể lại mọi chuyện xảy ra đi.”

Vương Thúy Hoa suy nghĩ một lát, bắt đầu nói về chuyện cô ta cãi nhau với bà nội:

“… Tôi nghe Trương Lai Phúc nói cô là muốn chết vì sung sướng đúng không, đợi đó, ông đây khiến cô càng thoải mái hơn. Khiến ông đây sướng, ông đây sẽ cho cô suất vào đại học công nông binh…”

“Dừng.” Ngô Minh Quang cắt ngang lời cô ta, sau đó quay đầu hỏi Lưu Đại Hữu: “Suất vào đại học công nông binh là sao đây?”

Lưu Đại Hữu vội vàng đáp: “Năm nay cả công xã thị trấn Thanh Sơn chúng ta chỉ có ba suất vào đại học công nông binh, chuyện này hơn mười ngày trước mới thông báo xuống.”

“Thôn các anh có một suất sao?” Ngô Minh Quang hỏi.

Lưu Đại Hữu:

“Tôi không nhận được thông báo, loại chuyện này bình thường đều là thôn tiến cửa, rồi mới tới công xã kiểm tra sổ sách bình chọn. Nhưng cũng có khả năng là công xã trực tiếp định ra cho ai, năm ngoái là công xã trực tiếp định ra.”

Đương nhiên khó hiểu trong chuyện này, không cần nói mọi người đều biết rõ.

Ngô Minh Quang nhìn về phía Trương Lai Phúc: “Vậy chuyện anh hứa cho Lý Mạn Hồng suất vào đại học công nông binh là sao đây?”

Thanh niên trí thức Lý tên Lý Mạn Hồng.

Trương Lai Phúc cúi đầu không nói lời nào, một công an trẻ lớn tiếng khiển trách:

“Thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị, Trương Lai Phúc anh phải nghĩ cho kỹ, muốn ngoan cố chống lại tới cuối cùng sao?”

Trương Lai Phúc vẫn cúi đầu không nói, lúc này lại nghe Ngô Minh Quang nói:

“Từ những lời người làm chứng Vương Thúy Hoa nói có thể phân tích ra, Lý Mạn Hồng cũng không phải là anh cố ý sát hại. Ngộ sát và có ý định mưu sát định tội không giống nhau, Trương Lai Phúc anh phải suy nghĩ cho rõ ràng, rốt cuộc là có muốn phối hợp hay không.”

Những lời này khiến Trương Lai Phúc ngẩng đầu lên, chỉ nghe ông ta vội vàng nói:

“Tôi thật sự không giết Lý Mạn Hồng, là làm… Làm chuyện đó một lát xong, cô ấy đột nhiên không còn nữa. Hơn nữa là cô ấy tự nguyện ngủ với tôi, tôi không ép buộc cô ấy.”

Ông ta thực sự cảm thấy mình đúng là bị tai bay vạ gió.

Mà Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn nghe thấy lời ông ta nói, đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Như vậy là Trương Lai Phúc thừa nhận Lý Mạn Hồng là vì ông ta mà chết, không liên quan tới cha bọn họ, rất nhanh cha bọn họ sẽ được thả.

“Chuyện anh đồng ý cho Lý Mạn Hồng suất vào đại học công nông binh là sao đây?” Ngô Minh Quang lại hỏi.

Lần này Trương Lai Phúc im lặng một lúc lâu, dường như đang làm đấu tranh, mới nghe ông ta nói:

“Là cô ấy lấy được thư tiến cử của công xã, nhưng mà đến đại học báo danh cần hai thư tiến cử của trong thôn và trong thị trấn mới được, cho nên cô ấy tới chỗ tôi muốn thư tiến cử.

Tôi thấy cô ấy trẻ tuổi xinh đẹp, nên nổi lên tâm tư. Nhưng mà sau khi tôi đưa ra yêu cầu cô ấy lập tức đồng ý, tôi thật sự không ép buộc cô ấy, tôi cũng không biết vì sao… Vì sao làm một lát cô ấy chết, tôi thật sự không giết cô ấy, là cô ấy tự mình chết.”

“Thư tiến cử công xã thị trấn cho Lý Mạn Hồng ở đâu?” Ngô Minh Quang hỏi.

“Đã… Đã không còn, tối hôm đó sau khi Lý Mạn Hồng chết đi, tôi cầm lấy thư tiến cử trên người cô ấy, sau khi về nhà thì khóa vào trong ngăn kéo, sau đó không còn, tôi cũng không biết vì sao lại không còn nữa?” Vẻ mặt Trương Lai Phúc hoang mang.

Đôi mắt sắc bén của Ngô Minh Quang nhìn chằm chằm ông ta, lại hỏi: “Người nào ở công xã thị trấn đưa thư giới thiệu cho Lý Mạn Hồng?”

Trương Lai Phúc lắc đầu: “Tôi không biết, trên thư giới thiệu chỉ có con dấu của ủy ban cách mạng thị trấn, không có chữ ký.”

Ngô Minh Quang bất ngờ nở nụ cười:

“Trương Lai Phúc, anh cảm thấy lời nói dối mà anh nói ra thế nào? Anh nói Lý Mạn Hồng cầm thư tiến cử của công xã thị trấn tới tìm anh, nhưng thư tiến cử lại bị anh làm mất. Anh còn không biết thư tiến cử là ai cho.”

Tiêu Minh Nguyệt cũng không tin, trán Trương Lai Phúc nhỏ hẹp, môi mọng là tướng mạo thích nói dối.

Hơn nữa vừa rồi khi ông ta nói tới thư tiến cử, cái mũi hếch lên, đôi mắt lóe sáng, những lời khác ông ta nói dối hay không Tiêu Minh Nguyệt không chắc chắn, nhưng thư tiến cử ông ta chắc chắn nói dối.

Mà điểm mấu chốt hiện giờ là thư tiến cử.

Lý Mạn Hồng cầm lá thư tiến cử này, tìm Trương Lai Phúc xin thư tiến cử trong thôn, Trương Lai Phúc nhân cơ hội đề xuất Lý Mạn Hồng lên giường với ông ta.

Hai người đang vận động bỗng nhiên Lý Mạn Hồng chết một cách kỳ lạ, sau đó ông ta cầm thư tiến cử của công xã thị trấn bỏ đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc