Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 5: Chờ Đợi

Cài Đặt

Chương 5: Chờ Đợi

Tiêu Minh Nguyệt coi như không cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Minh Viễn, ngồi xổm ở nơi đó quan sát khắp nơi.

Chuyện cô có được năng lực khác với người thường, sớm muộn gì cũng sẽ bị người trong nhà biết, cô không lừa được cũng không tính toán giấu giếm.

Bà nội của Vương Thúy Hoa ở trong sân vẫn còn đang mắng chửi, Vương Thúy Hoa không rên một tiếng bắt đầu làm việc.

Lại qua một lúc lâu sau, người Vương gia tan làm về nhà.

Vương Thúy Hoa càng bận rộn, chuẩn bị nước rửa mặt, xới cơm rửa bát băm cỏ cho heo…

Không có thời gian rảnh rỗi.

Sau đó em trai Vương Thúy Hoa nói muốn ăn cá, bà nội Vương Thúy Hoa lập tức nói với cô ta:

“Trong ao phía đông đầu thôn có cá, mày đi bắt hai con về đây.”

Mẹ Vương Thúy Hoa nghe thấy thế, vội vàng nói: “Ao nước ở phía đông đầu thôn từng có người chết, còn là ao rất kỳ lạ, đừng để…”

“Một món hàng phải bù thêm tiền có gì quý giá.” Bà nội Vương Thúy Hoa trừng mẹ Vương Thúy Hoa một cái, mới nói với Vương Thúy Hoa: “Còn không đi mau!”

Vương Thúy Hoa nhếch miệng, xoay người đi đến góc sân cầm lấy một cái lưới đánh cá rách nát rời đi.

Mẹ Vương Thúy Hoa lau nước mắt vào phòng, bà nội Vương Thúy Hoa vẫn còn đang mắng chửi mấy lời như món hàng phải bù thêm tiền.

Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn vội vàng theo con đường dễ ẩn nấp, đi về phía ao nước phía đông đầu thôn.

Lúc này trời đã hoàn toàn tối đen, Tiêu Minh Viễn kéo Tiêu Minh Nguyệt, hai anh em bước thấp bước cao đi đến ao nước ở đầu thôn cách không xa.

Mới vừa đứng lại, chỉ thấy Vương Thúy Hoa đang tung lưới vào trong ao, mà phía sau cô ta có một người nhẹ nhàng mò mẫm đi qua…

Lần này Tiêu Minh Nguyệt hoàn toàn chắc chắn, người này là hung thủ giết người chân chính, bởi vì phía sau ông ta có một nữ quỷ, một nữ quỷ cả người trần trụi, đúng là thanh niên trí thức Lý bị cưỡng gian đến chết.

Mà lúc này, Tiêu Minh Viễn kinh ngạc nói nhỏ: “Trưởng thôn Trương Lai Phúc!”

Ở trong thôn Trương Lai Phúc là người hiền lành, tuy ông ta là trưởng thôn, nhưng ở trong thôn không cao cao tại thượng, trái lại chỉ cần nhà ai có việc cần ông ta giúp, gần như đều sẽ giúp.

Ngay khi hai người đang kinh hãi, Trương Lai Phúc đã đi đến phía sau Vương Thúy Hoa.

Chỉ thấy ông ta vươn hai tay ra đẩy Vương Thúy Hoa, Tiêu Minh Nguyệt thấy thế khom lưng nhặt hòn đá nhỏ lên ném qua, Trương Lai Phúc lập tức kêu thảm thiết một tiếng.

Vương Thúy Hoa nghe thấy âm thanh xoay người lại, thấy là Trương Lai Phúc thì vô cùng sợ hãi, nhưng không đợi cô ta mở miệng nói chuyện, đã bị Trương Lai Phúc bịt miệng kéo vào trong ao nước.

Tuy thường ngày Vương Thúy Hoa đã quen làm việc dùng thể lực, nhưng thể lực của một cô gái mười mấy tuổi như cô ta, sao có thể so được với người đàn ông trưởng thành quanh năm làm việc thủ công?

Thấy cô ta sắp bị kéo vào ao nước.

Tiêu Minh Nguyệt vội vàng chạy về phía bờ ao, miệng còn la to: “Giết người! Giết người…”

Âm thanh vang vọng trời đêm yên tĩnh.

Tiêu Minh Viễn theo sát phía sau Tiêu Minh Nguyệt, hiện giờ anh ta đang kinh hãi hung thủ là Trương Lai Phúc, còn kinh hãi em gái linh hoạt như vậy, anh ta dùng hết toàn lực đều suýt nữa không theo kịp bước chân của cô.

Bên này Trương Lai Phúc nghe thấy tiếng kêu la thì nhất thời hoảng hốt, động tác kéo Vương Thúy Hoa dừng một lát, đúng lúc này Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn chạy tới, nhào vào một trái một phải chế trụ Trương Lai Phúc.

Trong lòng hai anh em đều bị oán hận nhồi đầy, tay dùng hết sức lực, Trương Lai Phúc chỉ cảm thấy hai cánh tay đều sắp bị chặt đứt.

Nhất là cánh tay bị Tiêu Minh Nguyệt nắm lấy, ông ta cảm thấy xương cốt có khả năng vỡ nát.

Một cô nhóc mười bốn mười lăm tuổi, sao sức lực lại mạnh như vậy?

Lúc này Vương Thúy Hoa được cứu, cô ta sợ đến mức không nói nên lời, cả người run lẩy bẩy.

Trương Lai Phúc biết không thể cứu vãn, lập tức mềm nhũn.

Mà nữ quỷ phía sau ông ta, gương mặt trắng bệch vặn vẹo phẫn nộ, cô ta vươn hai tay bóp cổ Trương Lai Phúc.

Nhưng mà cô ta là ma mới, căn bản không thương tổn được Trương Lai Phúc, điều này khiến cô ta càng thêm tức giận.

Lúc này cô ta cảm thấy có tầm mắt nhìn chằm chằm mình, ngẩng đầu lên thì nhìn thẳng vào đôi mắt hạnh mở to.

Lúc này đến lượt cô ta kinh hãi: “Cô… Cô có thể nhìn thấy tôi sao?”

Tiêu Minh Nguyệt gật đầu, nhưng biểu cảm trên mặt là một lời khó nói hết.

Nhìn một người trần trụi, thật sự khiến người ta rất không thoải mái.

Cho dù người trần trụi này là ma.

Mà nữ quỷ nhìn thấy biểu cảm của cô, bỗng nhiên ý thức được toàn thân mình không có một mảnh vải, lập tức giơ hai tay che ngực.

Tiêu Minh Nguyệt thấy thế nhún vai, còn thuận miệng nói: “Rất to.”

Nữ quỷ: “…”

Rất thẹn thùng, rất tức giận phẫn nộ, rất muốn tìm cái lỗ chui vào.

Lại nhìn thoáng qua Tiêu Minh Nguyệt, cô ta dùng tốc độ nhanh nhất bay đi.

“Cái gì rất to?” Tiêu Minh Viễn nghe thấy lời nói của cô, không hiểu hỏi.

“Không có gì.” Ánh mắt Tiêu Minh Nguyệt rời khỏi người nữ quỷ, rồi mới nói: “Có lẽ là sắp có người tới.”

Tuy nơi này hẻo lánh, nhưng gần đây có người ở.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc