Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trầm tư một lát, anh ta nói:
“Cha chúng ta bị coi thành hung thủ giết người bị bắt, người trong thôn đều tránh xa nhà chúng ta như ôn thần, lúc này sẽ đến nhà chúng ta nghe lén, khả năng cao là hung thủ chân chính, hay là người có liên quan tới hung thủ chân chính.”
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu tán thành: “Nếu vừa rồi là hung thủ giết người chân chính đang nghe lén, như vậy kế tiếp ông ta sẽ làm gì?”
Tiêu Minh Viễn híp mắt: “Giết người diệt khẩu!”
Tiêu Minh Nguyệt: “Đúng vậy.”
Kiếp trước, Vương Thúy Hoa cũng lợi dụng chuyện biết hung thủ chân chính, bức hôn với anh cả, nhưng vào tối đó, cô ta chết ở trong ao cá phía đông thôn.
Chết không đối chứng!
Cha của bọn họ nhanh chóng bị định tội, tội cưỡng gian giết người bị phán tử hình, hơn một tháng sau sẽ bị xử bắn.
Tiêu Minh Viễn quay đầu nhìn em út cao chưa tới bả vai mình, cô đang dùng đôi mắt trầm tĩnh nhìn thẳng mình.
Đây không phải là đôi mắt một thiếu nữ 14 tuổi nên có, trước đây em út không phải như vậy.
Bỗng nhiên anh ta cảm thấy em út thay đổi rất nhiều, ổn trọng hơn trước đây, cũng tâm tư kín đáo hơn trước, có quyết đoán nhanh hơn trước.
Anh ta không biết loại thay đổi này của em gái, là vì trong nhà đột nhiên xảy ra chuyện, hay là vì chuyện khác?
Nhưng mà hiện giờ không phải lúc xoắn xuýt vấn đề này, anh ta kìm nén tâm tư nói:
“Nhà Vương Thúy Hoa ở chân núi, trái lại dễ dàng ẩn thân. Chúng ta ra khỏi thôn trước, rồi mới lại vòng về sau nhà Vương Thúy Hoa ẩn nấp.”
Hiện giờ trời còn sáng, hung thủ giết người chân chính muốn diệt khẩu Vương Thúy Hoa, cũng không có khả năng ban ngày ban mặt ra tay, phải đợi đến khi trời tối đen.
Hai anh em quyết định xong thì cùng ra ngoài, mới đi tới cửa sân thì gặp cô cả cô hai của bọn họ, hai người đều là phong trần mệt mỏi, vẻ mặt lo lắng.
Nhìn thấy hai anh em bọn họ, hai người không nói hai lời nhét tiền vào tay bọn họ, cô cả còn nói:
“Cứu cha cháu quan trọng hơn, đừng sợ tiêu tiền, không đủ bọn cô lại vay.”
Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn nhìn tiền trong tay, đôi mắt hơi ướt át, đúng là hoạn nạn mới thấy được chân tình!
Hai anh em cũng không nói lời từ chối, phần ân tình này bọn họ sẽ nhớ kỹ.
Thấy sắc trời không còn sớm, cô cả và cô hai không ở lại lâu, bảo hai anh em nhanh đến trấn trên tìm quan hệ cứu người.
Nhìn hai người đi xa, Tiêu Minh Viễn ngồi lên xe đạp, Tiêu Minh Nguyệt ngồi phía sau, hai người đi ra khỏi thôn.
Nhà Vương Thúy Hoa xây dựa vào núi, Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn vòng một ngọn núi, mới đến sau nhà Vương Thúy Hoa.
Hai anh em vừa mới tìm vị trí ẩn nấp, thì thấy Vương Thúy Hoa gánh hai thùng nước trở về.
Tiêu Minh Nguyệt có thể thấy rõ khí đen chỗ ấn đường Vương Thúy Hoa dày đặc hơn trước nhiều, lúc này gần như sắp tràn cả gương mặt.
Đây là triệu chứng của người sắp chết.
“Gánh thùng nước đều lề mề như vậy, cái đồ hết ăn lại nằm, với dáng vẻ này của mày, hết ăn lại nằm nhà ai sẽ đồng ý nhận mày chứ?”
Vương Thúy Hoa vừa mới vào sân, bà nội cô ta bà cụ Lưu lập tức bắt đầu mắng chửi.
Vương Thúy Hoa coi như không nghe thấy, cúi đầu đổ nước vào trong lu nước, lại buồn bực không hé răng gánh thùng nước đi.
Tiêu Minh Viễn thấy Vương Thúy Hoa rời đi, muốn đi theo sau nhưng Tiêu Minh Nguyệt giữ chặt anh ta, nhỏ giọng nói:
“Trời vẫn còn sáng, có lẽ người nọ sẽ không ra tay vào lúc này, đợi thêm một lát đi.”
“Nhỡ đâu thì sao?” Giọng nói của Tiêu Minh Viễn hơi lo lắng: “Nhỡ đâu người nọ nhân lúc Vương Thúy Hoa chưa chuẩn bị, đẩy người vào trong giếng thì sao?”
Vẻ mặt Tiêu Minh Nguyệt sửng sốt.
Đúng thế, kiếp trước Vương Thúy Hoa chết ở trong ao cá, nhưng kiếp này thì chưa chắc.
Mọi chuyện trên thế gian vẫn luôn tồn tại biến số, cô không thể dựa vào trí nhớ của kiếp trước, để phán đoán mọi chuyện trong kiếp này.
Nghĩ tới đây, cô vươn tay phải ra cúi đầu cẩn thận bấm đốt ngón tay.
Thiếu nữ 14 tuổi trắng nõn đáng yêu, lại giơ tay nhỏ trắng nõn, ngón tay lướt nhanh trên bốn đầu ngón tay, miệng còn lẩm nhẩm mấy lời anh ta nghe không hiểu cũng không nghe rõ…
Tiêu Minh Viễn: “…”
Cũng có chút cảm giác không khỏe.
Đúng lúc này Tiêu Minh Nguyệt rút tay về, mới quay đầu nhìn anh ta nói chắc chắn:
“Đợi xem, người nọ sẽ ra tay khi bầu trời tối đen.”
Tiêu Minh Viễn cảm thấy vẫn nên cẩn thận thì hơn, muốn lên đường: “Anh vẫn nên đi xem thì hơn.”
Tiêu Minh Nguyệt nắm lấy cổ tay anh ta, giọng nói kiên định: “Anh cả, em sẽ không tính sai, anh đợi một lát đi, lát nữa Vương Thúy Hoa sẽ trở lại.”
Tiêu Minh Viễn: “…”
Trong nhà đột nhiên gặp biến cố lớn, em gái nhà ta biến thành thần côn à!
Tiêu Minh Viễn cau mày lại ngồi xổm trở về, trong lòng lo lắng vì em gái nhà mình bỗng nhiên trở nên thần bí còn hay lẩm nhẩm.
Nhưng chỉ một lát sau đã thấy Vương Thúy Hoa gánh hai thùng nước trở về.
Tiêu Minh Viễn quay đầu nhìn em út nhà mình, chỉ thấy vẻ mặt cô bình tĩnh, dáng vẻ như là nên là như thế, vẻ mặt lại phức tạp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)