Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiêu Minh Nguyệt cười nói: “Em cảm thấy không nguy hiểm đâu, mọi người yên tâm đi.”
“Nhất định phải đi sao?” Trương Huệ Lan lo lắng nói.
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu: “Mẹ, con tu luyện không thể xa rời thực tế.”
Kế tiếp tất cả mọi người đều im lặng, bọn họ cảm thấy em út nhà bọn họ thật sự khác trước, đồng thời cũng vô cùng lo lắng.
Lục Tranh thấy thế, mở miệng đảm bảo: “Mọi người yên tâm, cháu nhất định sẽ đưa đồng chí Tiêu Minh Nguyệt trở về an toàn.”
Người Tiêu gia nhìn anh mặc bộ quân trang, cuối cùng Tiêu Kiến Chương nói: “Vậy thì làm phiền đồng chí Lục.”
“Mọi người khách sáo quá, đây là chuyện cháu cần làm.” Giọng nói của Lục Tranh nghiêm túc trầm ổn, cộng thêm bộ quân trang anh mặc khiến người Tiêu gia an tâm không ít.
Tiêu Minh Nguyệt và Lục Tranh cùng đi về phía ngọn núi, trên đường đi gặp được không ít người trong thôn đều dùng ánh mắt tò mò đánh giá bọn họ, còn có người tiến lên hỏi thăm quan hệ của hai người, Tiêu Minh Nguyệt nói dăm ba câu đuổi bọn họ đi.
Có lẽ hôm nay qua đi, trong thôn lại có không ít lời đồn đại về cô, đương nhiên là Tiêu Minh Nguyệt không thèm để ý.
Đến chỗ thoáng mát trên núi, Tiêu Minh Nguyệt đánh ra một lá bùa gọi hồn, chỉ một lát sau Lý Mạn Hồng và Trương Lai Phúc đều đến đây.
Đương nhiên là hai quỷ hồn không hợp nhau, Tiêu Minh Nguyệt mặc kệ kiện cáo giữa bọn họ.
Cô đánh một dòng linh khí về phía mắt Lục Tranh, sau đó nhìn Lý Mạn Hồng nói:
“Tôi đột nhiên nhớ tới, bên đồn công an sẽ phải thông báo cho người nhà của cô, vội tới nhận xác của cô đúng không?”
Lý Mạn Hồng nghe xong lời cô nói, tên mặt có chút cô đơn: “Có lẽ ông ta sẽ không để ý tới sống chết của chị đâu.”
Ông ta này là chỉ cha của cô ta.
Tiêu Minh Nguyệt có chút đồng tình nhìn cô ta, nói: “Tôi nhớ rõ nhà cô ở thủ đô đúng không?”
Lý Mạn Hồng gật đầu, Tiêu Minh Nguyệt lại nói: “Vừa vặn tôi có việc cần đến thủ đô, cô đi theo tôi đi.”
Lý Mạn Hồng thật sự không ngờ cô sẽ giúp mình như vậy, Tiêu Minh Nguyệt tàn nhẫn thế nào cô ta đều tận mắt nhìn thấy.
Cô ta có chút được cưng chiều mà sợ hãi nói: “Cảm ơn, thật sự rất cảm ơn.”
Tiêu Minh Nguyệt ừm một tiếng, sau đó lấy giấy bút trong túi áo ra, ngồi xổm bên một tảng đá vẽ bùa dưỡng hồn.
Lục Tranh không phải người trong Huyền Môn, nhưng mà từng nghe nói phần lớn người trong Huyền Môn vẽ bùa, đều phải dâng nhang tắm rửa xong mới có thể bắt đầu vẽ, mà Tiêu Minh Nguyệt lại tùy tiện ngồi xổm bên tảng đá, dùng bút máy và giấy sách bài tập vẽ ra.
Chỉ trong nháy mắt anh cảm thấy, bái một cô gái nhỏ làm sư phụ cũng không phải không thể được.
Chỉ một lát sau, Tiêu Minh Nguyệt đứng dậy gấp bùa vẽ xong thành tam giác, sau đó nói với Lý Mạn Hồng:
“Vào đi.”
Lý Mạn Hồng từ khi Tiêu Minh Nguyệt vẽ bùa xong, cũng cảm nhận được bùa kia có lực hấp dẫn đối với mình.
Tiêu Minh Nguyệt vừa mới nói xong, cô ta lập tức nhẹ nhàng đi vào.
Trương Lai Phúc thấy thế, muốn cầu Tiêu Minh Nguyệt cũng cho mình một lá bùa dưỡng hồn chờ đợi, nhưng mà Tiêu Minh Nguyệt không thèm nhìn ông ta một cái.
Chỉ thấy ngón tay cô kết ra pháp quyết rắc rối, miệng lẩm bẩm, sau đó cánh tay vung lên, một cửa động tối đen tản ra hơi thở âm u lạnh lẽo xuất hiện cách đó không xa.
“Người nào ban ngày mở quỷ môn?” Bên trong truyền ra một giọng nói uy nghiêm xa xưa.
Tiêu Minh Nguyệt không nghĩ tới mở quỷ môn còn bị hỏi, thản nhiên nói: “Tôi là Tiêu Minh Nguyệt.”
Nói xong cô đá Trương Lai Phúc vào trong quỷ môn, lại nói: “Hôm nay có việc gấp trong người, ban ngày mở quỷ môn, thông cảm.”
“Hừ!” Bên trong hừ lạnh một tiếng, sau đó quỷ môn đóng lại.
Tiêu Minh Nguyệt phủi tay chuẩn bị xuống núi, Lục Tranh đi song song với cô, hỏi:
“Vừa rồi là người nào ở bên trong nói chuyện thế?”
Tiêu Minh Nguyệt lắc đầu: “Tôi không đảm nhiệm chức vụ ở âm ti, không biết.”
Lục Tranh thấy cô không nguyện ý nhiều lời, thì không lại hỏi nữa, hai người cùng xuống núi.
Đến chuồng bò trước, Lục Tranh nói chuyện với ông Tần, ông Tần nghe xong nhìn Tiêu Minh Nguyệt nói:
“Cô nhóc, cảm ơn cháu có thể đi giúp thằng nhóc này.”
Tiêu Minh Nguyệt xua tay: “Không cần cảm ơn ạ, anh ấy đã trả thù lao cho cháu.”
Ông Tần tò mò: “Thằng bé trả thù lao gì cho cháu?”
“25 bộ tiền xu Ngũ Đế ạ.” Tiêu Minh Nguyệt cười hì hì nói.
Ông Tần cũng cười theo: “Tiện nghi cho nó rồi.”
Tiêu Minh Nguyệt nghe ông ấy nói như vậy, ấn tượng đối với ông ấy càng tốt hơn, lập tức lấy một lá bùa bình an đưa cho ông ấy:
“Đây là bùa bình an cháu vẽ, nguyên liệu có hạn, nhưng có thể sử dụng tạm.”
Ông Tần trịnh trọng nhận lấy bùa bình an, như lấy được bảo bối khiến Tiêu Minh Nguyệt có chút xấu hổ:
“Đợi có chu sa và lá bùa, cháu lại vẽ mấy lá cho ông.”
“Vậy ông cảm ơn cháu trước.” Ông Tần cười hì hì, sau đó nhìn Lục Tranh nói: “Cô nhóc à, Huyền Môn các cháu có phải tu luyện nói thiên phú hay không?”
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu, ông Tần lại hỏi: “Vậy cháu xem giúp ông cháu ngoại ông có thiên phú tu luyện không?”
Tiêu Minh Nguyệt liếc mắt nhìn Lục Tranh một cái, nói: “Tư thế chí dương, cho dù có thể tu luyện hay không đều là Thiên Đạo yêu tha thiết.”
Trên mặt ông Tần là vui vẻ: “Vậy thằng bé có thể tu luyện hay không?”
Tiêu Minh Nguyệt cảm thấy cô và Lục Tranh coi như là hữu duyên, kiểm tra tư chất cho anh cũng không có gì, nên nói:
“Đồng chí Lục ngồi xuống đi, tôi kiểm tra tư chất giúp anh.”
“Cảm ơn!” Lục Tranh đi tới ghế bên cạnh ngồi xuống, người thẳng tắp, hai tay nắm chặt thành quyền đặt lên đầu gối, ánh mắt nhìn thẳng về trước.
Người này quả cảm, kiên nghị, lực nhẫn nại cũng vượt qua người thường, nhưng lại sâu hơn cô không thấy được, cô cũng không am hiểu đối với tính mệnh.
Linh khí tiến vào kinh mạch của Lục Tranh, cô cảm nhận được rõ kinh mạch của anh rộng lớn hơn ba anh trai của mình rất nhiều, có thể là vì anh rèn luyện trong quân đội từ nhỏ.
Tiêu Minh Nguyệt để linh khí dạo một vòng trong kinh mạch của anh, sau đó tiến vào đan điền, thì phát hiện có một linh căn màu tím thô to ở giữa…
“Tư chất bẩm sinh!” Tiêu Minh Nguyệt không nhịn được nói.
Ông Tần vừa nghe thấy thế thì cười ha ha, ngay cả Lục Tranh không có nhiều biểu cảm trên mặt cũng không nhịn được cười.
“Cô nhóc, cháu xem thằng bé nên tu luyện thế nào…”
“Ông ngoại.”
Lục Tranh cắt ngang lời ông Tần nói, anh hiểu ý của ông Tần, muốn thuận thế dẫn ra chuyện bái sư, nhưng anh cảm thấy cho dù muốn bái sư cũng không thể vội vàng như vậy.
Sao ông Tần không biết bây giờ nói ra chuyện bái sư là hơi gấp gáp, ông ấy chỉ muốn thăm dò cô nhóc này mà thôi.
Nhưng mà cháu ngoại không cho dẫn ra, ông ấy không nhắc tới là được.
Mà Tiêu Minh Nguyệt thì giả ngu, coi như không nghe thấy được gì.
Cần công pháp sao?
Đâu có đơn giản như vậy, cho dù có ân tình của ông Tần trong kiếp trước, cô cũng không dễ dàng lấy công pháp ra.
Bởi vì vội vàng rời đi, ông Tần dặn dò Lục Tranh chăm sóc Tiêu Minh Nguyệt, sau đó bảo hai người rời đi.
Bọn họ lại cùng đến Tiêu gia, người một nhà đều đang tụ tập bên nhau, Tiêu Minh Nguyệt đưa cho mỗi người một lá bùa hộ mệnh, dặn dò bọn họ nhất định không thể rời người, sau đó cùng Lục Tranh rời đi.
Lục Tranh lái xe ra khỏi thôn, quay đầu nhìn Tiêu Minh Nguyệt ngồi trên ghế phụ nói:
“Chúng ta phải đi đường mất ba ngày, lát nữa đến hợp tác xã mua bán ở trấn trên mua đồ trước.”
Tiêu Minh Nguyệt không để tâm chuyện này lắm, không thèm để ý gật đầu, sau đó quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.
Thấy được một bóng dáng quen thuộc phía xa, bóng dáng kia khoác túi quần áo to, bước nhanh qua đường rừng ở ven đường.
Vương Thúy Hoa đang làm gì thế?
Nghĩ tới một khả năng, cô bảo Lục Tranh dừng xe lại.
“Chị Thúy Hoa.” Tiêu Minh Nguyệt ngồi trong xe gọi một tiếng.
Vương Thúy Hoa đang nóng lòng đi đường nghe thấy có người gọi tên cô ta thì kinh hãi, quay đầu thấy là Tiêu Minh Nguyệt ngồi trong xe, mỉm cười với cô ta.
Vương Thúy Hoa nắm chặt lấy túi đựng quần áo, không biết có nên đi qua chào hỏi với Tiêu Minh Nguyệt hay không.
Sau khi chuyện kia qua đi, cô
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


