Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 47: Kết Thiện Duyên Mà Thôi

Cài Đặt

Chương 47: Kết Thiện Duyên Mà Thôi

ta vẫn luôn có chút áy náy đối với người Tiêu gia, càng xấu hổ khi gặp bọn họ.

“Chị Thúy Hoa, chị muốn chạy đi sao? Chúng em đưa chị đi một đoạn đi.” Tiêu Minh Nguyệt thấy Vương Thúy Hoa đứng ở đó không nhúc nhích, lại cười nói.

Vương Thúy Hoa nghe xong những lời này của cô, do dự một lát sau đó đi nhanh về phía đám Tiêu Minh Nguyệt.

Tiêu Minh Nguyệt xuống xe mở cửa ghế sau cho cô ta, Vương Thúy Hoa hạ giọng nói một tiếng cảm ơn, cẩn thận để túi quần áo to vào trong xe, sau đó tự mình lên xe.

Tiêu Minh Nguyệt cũng lên xe, Lục Tranh khởi động xe tiếp tục đi về trước.

Tiêu Minh Nguyệt nghiêng người quay đầu nhìn Vương Thúy Hoa nói: “Chị Thúy Hoa, bọn em muốn đến thủ đô, chị thì sao? Chị muốn đi đâu?”

Vương Thúy Hoa ngồi quy củ, sau lưng cũng không dám chạm vào ghế dựa, dường như chạm vào sẽ làm bẩn ghế.

Nghe thấy câu hỏi của Tiêu Minh Nguyệt, cô ta mấp máy môi nói: “Chị đến nhà ga.”

Tiêu Minh Nguyệt ồ một tiếng, sau đó nói với Lục Tranh: “Chúng ta đến thị trấn trước đi.”

Lục Tranh ừ một tiếng, anh nhìn Vương Thúy Hoa qua gương chiếu hậu, rõ ràng là cô gái này muốn rời nhà trốn đi, anh không biết vì sao Tiêu Minh Nguyệt lại giúp cô gái này.

Nhưng mà anh không có ý quản.

Tiêu Minh Nguyệt không nói chuyện với Vương Thúy Hoa nữa, tiếp tục nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Một lúc lâu sau, chỉ nghe Vương Thúy Hoa nói:

“Minh Nguyệt, rất xin lỗi, chị không nên dùng chuyện… Biết ai là hung thủ giết người, bức anh trai em kết hôn với chị, thật sự rất… Rất xin lỗi…”

Nói xong lời cuối cùng, trong giọng nói của cô ta đều có chút nghẹn ngào.

Tiêu Minh Nguyệt vẫn quay đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, không nhúc nhích cũng không nói gì.

Mãi đến khi Vương Thúy Hoa nghẹn ngào khóc ra, cô mới nhìn cây cối di chuyển bên ngoài nói:

“Chị Thúy Hoa, nếu em còn gọi chị một tiếng chị, thì có nghĩa là không để chuyện kia trong lòng, người nhà em cũng thế. Chúng em biết tình cảnh của chị ở nhà.”

Thực ra trước đây cô có chút oán trách Vương Thúy Hoa, nhưng bây giờ nghĩ lại, mọi người đều ích kỷ, Vương Thúy Hoa có cơ hội thoát khỏi căn nhà như vũng bùn kia, không làm mà nói có lẽ là có lỗi với bản thân cô ta.

Rất nhiều chuyện là như vậy, đứng ở góc độ khác nhau, ích lợi khác nhau, lựa chọn cũng sẽ khác nhau.

“Cảm ơn… Cảm ơn!” Vương Thúy Hoa lau nước mắt nói.

Tiêu Minh Nguyệt ừm một tiếng, sau đó không nói nữa, bên trong xe lập tức yên tĩnh lại.

Lục Tranh quay đầu nhìn Tiêu Minh Nguyệt, cánh tay cô để trên cửa xe, nghiêng người nhìn bên ngoài cửa sổ.

Anh không nhìn thấy được biểu cảm của cô, nhưng có thể cảm nhận được tâm trạng của cô không tốt.

Lần này Tiêu gia gặp chuyện, anh ghép lại từng khâu cũng biết được đại khái toàn bộ quá trình, bỗng nhiên có chút đau lòng cô gái nhỏ này, 14, 15 tuổi lại phải đối mặt với chuyện phức tạp, đẫm máu như vậy.

Nhưng anh nhất thời lại không biết nên khuyên giải an ủi thế nào, dứt khoát không nói lời nào, lái xe vững vàng.

Hơn một tiếng sau anh dừng xe ở cửa hợp tác xã mua bán, nói với Tiêu Minh Nguyệt:

“Còn có lộ trình mấy ngày, bổ sung mấy thứ.”

Tiêu Minh Nguyệt ừm một tiếng, quay đầu hỏi Vương Thúy Hoa: “Chị Thúy Hoa, chị muốn mua gì không?”

Vương Thúy Hoa vội vàng lắc đầu, Tiêu Minh Nguyệt cũng không cưỡng cầu, xuống xe với Lục Tranh.

Người của hợp tác xã mua bán thấy hai người lái xe tới, còn là biển thủ đô, đều vô cùng nhiệt tình.

Tiêu Minh Nguyệt nhìn giá hàng coi như là đồ rực rỡ muôn màu, nhỏ giọng hỏi Lục Tranh:

“Muốn mua cái gì thì mua cái đó ư?”

Cô gái nhỏ mở đôi mắt to, khóe miệng hơi nhếch lên lộ ra tươi cười tinh quái, Lục Tranh lập tức bị vẻ đáng yêu của cô làm cho ngây người.

Anh cho tay vào trong túi, lấy túi tiền bên trong ra rút một chồng tiền và đủ loại phiếu ra, nhét vào trong tay Tiêu Minh Nguyệt.

Thấy anh hào phóng như vậy, trên gương mặt Tiêu Minh Nguyệt xuất hiện tươi cười.

Cô bỏ tiền và phiếu lại vào tay Lục Tranh: “Tôi chọn đồ, lát nữa anh trả tiền là được.”

Lục Tranh không so đo chuyện này, ừ một tiếng đi theo sau cô nhìn cô mua đồ.

Nhân viên bán hàng nữ và khách hàng ở hợp tác xã mua bán đều hâm mộ muốn chết, đôi mắt nhìn Lục Tranh đều kèm theo sao.

Tiêu Minh Nguyệt bị cảnh tượng này làm cho không nhịn được vui vẻ.

Nhưng mà cô cũng không nương tay, chỉ cần cảm thấy ăn ngon là cô mua, Lục Tranh cũng sảng khoái trả tiền.

Khi hai người mang theo mấy túi to đi ra, có người bán hàng trung niên đi theo cùng, nhìn Lục Tranh hỏi:

“Cậu nhóc, cậu có đối tượng chưa?”

Lục Tranh bị hỏi đến sửng sốt, mà Tiêu Minh Nguyệt ở bên cạnh vẻ mặt bỡn cợt nhìn truyện cười của anh.

“Rất xin lỗi, không thể trả lời.” Nói xong anh bước đến bên cạnh xe lên xe, Tiêu Minh Nguyệt cười ha ha cũng theo lên theo.

Lục Tranh khởi động xe thấy cô còn đang cười, thì lạnh giọng hỏi: “Rất buồn cười sao?”

Đối diện với anh cố bày ra mặt lạnh, Tiêu Minh Nguyệt không sợ hãi một chút nào, rất phối hợp gật đầu:

“Rất buồn cười.”

Lục Tranh: “…”

Lục Tranh dứt khoát không để ý tới cô nữa, lái xe đi về phía nhà ga.

Đến nơi xong, Tiêu Minh Nguyệt đưa một túi đồ ăn cho Vương Thúy Hoa, lại lấy 50 tệ trong túi áo ra nhét vào tay cô ta.

Khi rời nhà Trương Huệ Lan nhét cho cô 100 tệ, nói là lộ phí đi đường.

“Không, không, chị không thể nhận được.” Vương Thúy Hoa vội vàng từ chối.

Tiêu Minh Nguyệt lại nhét tiền vào tay cô ta: “Tiền này xem như em cho chị vay, sau này chị trả cả vốn lẫn lãi cho em là được.”

Vương Thúy Hoa nắm chặt tiền trong tay, sau đó khịt mũi nói: “Được, sau này chị sẽ trả cả vốn lẫn lãi cho em.”

Số tiền này rất quan trọng đối với cô ấy, cô ấy mua vé xe xong trong tay không còn tiền, có lẽ sau này phải ăn ngủ đầu đường.

Tiêu Minh Nguyệt cười ha ha: “Chị Thúy Hoa, chị có mệnh cách đại phú đại quý, kiên trì tiếp chị sẽ có nhân sinh khác biệt.”

Vương Thúy Hoa không nghĩ tới cô có thể nói ra những lời như vậy, nhưng mà vẫn liên tục gật đầu:

“Minh Nguyệt, ân tình của em cả đời này chị đều sẽ nhớ rõ.”

Tiêu Minh Nguyệt vẫy tay, hai người tạm biệt.

Lại lên xe, Lục Tranh vừa khởi động xe vừa hỏi cô: “Vì sao lại giúp cô ta như vậy?”

Tiêu Minh Nguyệt nhàn nhã dựa vào ghế ngồi, xe một túi hoa quả khô nói: “Đầu tư, cô ấy có mệnh đại phú đại quý, bây giờ chỉ là rồng nằm ở khu vực nước cạn mà thôi.”

Lục Tranh từ chối cho ý kiến đối với lời nói của cô, cô và Vương Thúy Hoa kia rõ ràng không phải người cùng đường, hoàn toàn không cần thiết đi đầu tư cho Vương Thúy Hoa kia.

Tiêu Minh Nguyệt thấy vẻ mặt anh không tin, nghĩ tới bọn họ xem như có duyên, ra tay cũng hào phóng như vậy, lập tức vẻ mặt nghiêm túc hơn nói:

“Người tu hành chúng tôi xem trọng nhân quả, tôi có duyên với cô ấy, bây giờ cô ấy gặp nạn tôi giúp đỡ một chút, kết thiện duyên mà thôi.”

Lục Tranh quay đầu nhìn cô: “Những lời này tôi tin.”

Đối thủ trốn sau lưng rõ ràng là rất mạnh, cô tất phải khiến bản thân nhanh chóng mạnh hơn.

Lục Tranh không hổ là quân nhân hơn hai mươi tuổi đã làm đến thiếu tá, thể chất đúng là rất mạnh, lái xe cả ngày cũng không thấy anh có chút mệt mỏi.

Tới tám giờ tối, hai người tới một thị trấn, Lục Tranh lái xe tới thẳng khách sạn nhân dân, lấy giấy chứng nhận sĩ quan ra thuê hai gian phòng.

Cầm chìa khóa phòng thuê, Lục Tranh đi lấy nước cho Tiêu Minh Nguyệt rửa mặt chải đầu, sau đó không biết anh dùng biện pháp gì còn kiếm được một cái màn tới, mắc cho Tiêu Minh Nguyệt.

Nhìn anh ở trong phòng mình bận tới bận lui, Tiêu Minh Nguyệt cảm thấy đồng chí giải phóng quân đúng là đều là người tốt.

“Phòng tôi ở ngay bên cạnh, buổi tối có chuyện gì gọi tôi là được.” Lục Tranh mắc màn xong, nói với Tiêu Minh Nguyệt.

Tiêu Minh Nguyệt muốn nói một người có thể dùng tay đánh lệ quỷ như tôi, còn có thể gặp phiền phức gì?

Nhưng người ta là có ý tốt, Tiêu Minh Nguyệt cũng rất ngoan ngoãn gật đầu, bày tỏ đã biết.

Lục Tranh lại nhìn căn phòng này, thấy không còn vấn đề gì nữa mới đi ra ngoài.

Nhưng Tiêu Minh Nguyệt cũng không đi ngủ, mà ngồi khoanh chân trên giường, bắt đầu ngồi thiền tu luyện.

Lục Tranh ở phòng bên cạnh trái lại nằm xuống là ngủ, bởi vì ngày mai anh còn phải lái xe một ngày.

Ngày hôm sau trời vừa hửng sáng hai người ra khỏi khách sạn, ăn chút đồ ăn đơn giản sau đó bắt đầu rời đi, buổi tối lại nghỉ ngơi ở một thị trấn.

Chạng vạng ngày thứ ba, cuối cùng hai người cũng tới thủ đô.

“Quân doanh gặp chuyện không may, cách nội thành thủ đô còn hơn hai tiếng lái xe.” Lục Tranh nói với Tiêu Minh Nguyệt: “Tối nay cô nghỉ ngơi ở nhà tôi một đêm, ngày mai lại đến quân doanh.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc