Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 43: Ồ, Hai Mẹ Con Nói Gì Mà Vui Vẻ Như Vậy

Cài Đặt

Chương 43: Ồ, Hai Mẹ Con Nói Gì Mà Vui Vẻ Như Vậy

Loại chuyện như nhóm lửa này không thể để cô làm.

Tiêu Minh Nguyệt đoán được tâm tư của bà ấy, cười nói:

“Mẹ, sau này cho dù con biến thành thần tiên, cũng là con gái của mẹ, cũng phải nhóm lửa cho mẹ.”

Trương Huệ Lan nở nụ cười: “Như vậy không được, con gái mẹ biến thành thần tiền, thì không thể nhóm lửa, nói ra sẽ khiến thần tiên khác cười mất.”

Những lời này khiến Tiêu Minh Nguyệt vui vẻ, cười khanh khách theo.

Lúc này một giọng nói truyền đến: “Ồ, hai mẹ con nói gì mà vui vẻ như vậy.”

Tiêu Minh Nguyệt và Trương Huệ Lan quay đầu nhìn về phía cửa, thì thấy thím Trương nhà bên dựa người vào khung cửa, tươi cười trên mặt hai mẹ con đều phai nhạt đi một chút.

Thím Trương này là loa to nổi tiếng trong thôn.

“Ăn chưa?” Trương Huệ Lan hỏi.

“Còn chưa nấu.” Thím Trương liếc mắt nhìn Tiêu Minh Nguyệt đang nhóm lửa, nói: “Minh Nguyệt nhà cô càng ngày càng thủy nộn, cả trấn Thanh Hà chúng ta đều không tìm ra được cô bé nào xinh đẹp hơn Minh Nguyệt nhà cô.”

Trương Huệ Lan cười nói: “Những lời này tôi không dám nhận đâu.”

Thím Trương rời đề tài: “Tối qua gió đúng là to, khiến cây đại thụ ở cửa thôn bị gió thổi gãy.”

Nói xong bà ta lại nhìn bên ngoài một lát, hạ giọng nói: “Tôi nghe người ta nói là oan hồn của thanh niên trí thức Lý kia đến, tìm Trương gia báo thù.”

Tiêu Minh Nguyệt và Trương Huệ Lan biết chân tướng nhất thời không biết nói tiếp với bà ta kiểu gì, nhưng mà thím Trương không có ý để bọn họ nói tiếp, lại nhỏ giọng nói:

“Tôi cảm thấy cũng là Trương gia đáng đời, sao Trương Lai Phúc kia lại xấu xa như vậy?”

Trương Huệ Lan nghĩ tới Tiêu Kiến Chương suýt nữa trở thành tội phạm giết người, lập tức nghiến răng nói:

“Người đang làm thì trời đang nhìn, làm chuyện táng tận lương tâm sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.”

Thím Trương gật đầu theo, lúc này loa to trong thôn vang lên: “Alo alo, Lục Tranh, Lục Tranh, đến trụ sở của thôn nghe điện thoại, Lục Tranh đến trụ sở của thôn nghe điện thoại.”

Tiêu Minh Nguyệt và Trương Huệ Lan nghe thấy cái tên Lục Tranh trong loa to, vẻ mặt đều sửng sốt, trong thôn không có họ Lục đúng không?

Tiêu Minh Nguyệt đã sớm nghĩ tới, có người sẽ hỏi chuyện tối qua.

Tuy bùa cách âm của cô có thể đoạn tuyệt âm thanh trong sân không truyền ra ngoài, nhưng chuyện tối qua Lục Tranh đến nhà cô không giấu diếm được.

Trong thôn không có giải trí gì, có một chút việc cũng sẽ bị người ta chú ý.

Chỉ nghe cô nói: “Cha cháu quen biết với ông Tần, tối qua có chút việc cần đến trong trấn, nên ông Tần bảo cháu ngoại ông ấy đưa chúng cháu đến trong trấn.”

Hôm nay thím Trương tới là muốn nghe chuyện tối qua, mở miệng định hỏi gì đó đó lúc này Trương Huệ Lan lại nói:

“Nhà chị nấu cơm xong chưa?”

Thím Trương biết bà ấy là không có ý tiếp tục nói chuyện, nên thức thời rời đi, hai mẹ con tiếp tục nấu cơm.

Chỉ một lát sau nấu cơm xong, người một nhà cùng nhau ăn cơm.

Cơm vừa mới ăn được nửa bóng dáng màu xanh xuất hiện ở cửa sân nhà bọn họ, là Lục Tranh.

Tiêu Minh Viễn đứng dậy đi qua: “… Ăn chưa?”

Anh ta đột nhiên nhớ ra, mình còn chưa biết đồng chí giải phóng quân này tên là gì.

“Tôi tên là Lục Tranh.” Lục Tranh tự giới thiệu trước, sau đó nói: “Tôi có chút việc tìm đồng chí Tiêu Minh Nguyệt.”

“Tiến vào trước đi.”

Tiêu Minh Viễn dẫn người vào trong sân, lại cầm ghế để anh ngồi xuống, còn mời anh cùng ăn cơm.

Nhưng Lục Tranh từ chối, Tiêu Minh Nguyệt đứng dậy nói: “Chúng ta vào trong phòng nói đi.”

Không thể người một nhà bọn họ ăn cơm, để Lục Tranh đợi được.

Lục Tranh đi theo Tiêu Minh Nguyệt đi vào phòng của cô, dù sao cũng là phòng con gái, anh không đánh giá nhiều nhưng vẫn có thể cảm nhận được phòng rất sạch sẽ, còn bày hoa hồng nhạt trên núi ở trên bàn làm tăng hơi thở thanh xuân cho căn phòng.

“Tôi vừa mới nhận được điện thoại.” Anh nói: “Tối qua sáu đoàn viên văn công của quân khu thủ đô khi đang diễn đột nhiên biến mất khỏi hư không.”

Khi anh nói chuyện vẻ mặt bình tĩnh, nhưng Tiêu Minh Nguyệt vẫn thấy được vẻ nghiêm trọng từ trong mắt anh.

“Đồng chí Tiêu Minh Nguyệt.” Lục Tranh lại nói: “Cô có thể đi theo tôi xem một chút được không?”

Lục Tranh cũng không biết Tiêu Minh Nguyệt có thể giải quyết chuyện này hay không, dù sao sáu đoàn viên của đoàn văn công bất ngờ biến mất trong hư không trước mặt công chúng, đây là chuyện anh mới nghe lần đầu.

Nhưng Tiêu Minh Nguyệt là người Huyền Môn pháp lực mạnh nhất mà anh biết, hiện giờ anh có thể tìm cũng chỉ có cô.

“Lúc ấy bốn phía có khác thường gì không?” Tiêu Minh Nguyệt cảm thấy có hứng thú đối với chuyện này.

“Gọi điện thoại nên có rất nhiều chuyện không thể rõ ràng lắm.” Lục Tranh nói.

Thực ra anh biết rõ, đối phương là đang cố ý dùng chuyện này làm khó anh, cố ý không nói rõ chuyện này.

Mà Tiêu Minh Nguyệt cũng không lập tức đồng ý với anh, cô dựa người vào bàn tư thế rất tùy ý, nhưng nói ra những lời vô cùng cẩn thận.

“Có lẽ anh cũng biết tình hình nhà tôi, có người không biết vì nguyên nhân gì mà đang mưu hại chúng tôi, rất có khả năng hành động việc làm của nhà chúng tôi đều bị người khác giám sát. Nếu theo anh đến quân khu thủ đô, tôi không biết là tốt hay xấu.”

Ánh mắt Lục Tranh nhìn về phía gương mặt cô, cô gái nhỏ mười mấy tuổi vốn nên trẻ tuổi như ánh mặt trời, nhưng lúc này trong mắt cô là mưu tính không phù hợp với tuổi.

“Tôi nhậm chức ở quân khu thủ đô, cấp thiếu tá. Gia tộc của tôi cũng coi như có chút địa vị ở thủ đô…” Lục Tranh nghiêm túc nói: “Cô đi theo tôi tới quân khu thủ đô, nếu đối phương biết rõ tôi cảm thấy người này sẽ càng thêm kiêng kỵ.”

Thực ra khi anh kết bạn với người ta, rất không thích lôi gia tộc của mình ra, nhưng mà bây giờ vì khiến cô gái nhỏ không có gánh nặng đi theo mình, anh chỉ có thể nói như vậy.

Anh cũng không có ý dùng gia tộc đè người ta, chỉ nói ra sự thật mà thôi.

Tiêu Minh Nguyệt không phải thật sự chỉ mới 14 tuổi, cô cũng hiểu rõ nếu cùng một tuyến với Lục Tranh, chỉ có lợi mà không có hại đối với nhà bọn họ, nhưng có một số lời nói cô thích nói ở phía trước, đừng để sau này vì chuyện này mà có mâu thuẫn.

Lúc này Lục Tranh lại nói: “Ông ngoại của tôi nói với tôi, cha cô từng cứu ông ấy, chuyện của nhà các cô… Nếu các cô đồng ý, tôi có thể giúp điều tra.”

“Không cần.” Tiêu Minh Nguyệt vô cùng quả quyết từ chối, để Lục Tranh điều tra chuyện của bọn họ, thì dây dưa với Lục Tranh quá sâu rồi.

Cô không biết Lục Tranh, cũng không biết Lục gia, đừng dây dưa quá nhiều thì tốt hơn.

Lục Tranh nghe cô từ chối thì im lặng một lát, sau đó nói: “Được, sau này có chuyện gì có thể nói thẳng với tôi.”

Tiêu Minh Nguyệt không nói tiếp những lời này của anh ta, mà hỏi: “Thù lao thì sao?”

“Cái gì?” Lục Tranh không rõ hỏi.

Tiêu Minh Nguyệt trừng mắt: “Đồng chí giải phóng quân, không phải là anh muốn tôi làm việc miễn phí đấy chứ?”

Lần này Lục Tranh hiểu rõ, lúc trước anh không phản ứng kịp, là cúp điện thoại xong lập tức tới Tiêu gia còn chưa suy xét chuyện thù lao

Nhưng mà trong tiềm thức của anh cảm thấy, Tiêu Minh Nguyệt cần không phải là tiền, cho nên anh hỏi:

“Cô muốn cái gì?”

Tiêu Minh Nguyệt: “Muốn gì cũng được sao?”

Lục Tranh: “… Cô nói xem mình cần gì trước đã đi.”

Tiêu Minh Nguyệt nhìn anh cười: “Tôi muốn… 25 bộ tiền xu Ngũ Đế.”

Một bộ tiền xu Ngũ Đế không dễ tìm, càng đừng nói là 25 bộ.

Nhưng mà Lục Tranh im lặng một lát nói: “Có thể, cho dù mọi chuyện có giải quyết hay không, tôi đều sẽ gom đủ 25 bộ tiền xu Ngũ Đế cho cô.”

Tiêu Minh Nguyệt thấy anh sảng khoái như vậy, cũng sảng khoái nói: “Khi nào thì đi?”

Lục Tranh: “Càng nhanh càng tốt.”

Dù sao mạng người quan trọng.

Tiêu Minh Nguyệt gật đầu: “Tôi còn phải đưa Trương Lai Phúc đến địa phủ, một tiếng sau đi.”

“Tôi có thể bàng quan không?” Lục Tranh hỏi.

Tiêu Minh Nguyệt không thèm để ý gật đầu, miệng còn nói: “Trái lại anh còn cảm thấy hứng thú với mấy chuyện này à.”

Lục Tranh không nói gì, anh đâu phải cảm thấy hứng thú, anh là suy nghĩ tìm hiểu càng nhiều về bản lĩnh của Huyền Môn.

Dù sao sau này anh có khả năng sẽ thường xuyên tiếp xúc với loại chuyện như thế.

Hai người quyết định xong thì ra khỏi phòng, Tiêu Minh Nguyệt nói đơn giản chuyện cần đi theo Lục Tranh đến thủ đô, đám Tiêu Kiến Chương nghe thấy thế thì sửng sốt.

Sao đó Tiêu Minh Viễn hỏi trước: “Nguy hiểm không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc