Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiêu Kiến Chương dở khóc dở cười:
“Không phải đã nói với các con rồi sao, nhà chúng ta mấy đời đều là làm ruộng, cũng không có nhân vật lớn nào, có thể có lai lịch bất phàm gì? Hơn nữa cha và mẹ con lớn lên ở nông thôn từ nhỏ, có thể có xuất thân không tầm thường gì?”
“Vậy thì chính là nhà chúng ta có kho báu, hay là bản đồ kho báu.” Tiêu Minh Dương càng lúc càng tưởng tượng phong phú hơn.
Tiêu Kiến Chương và Trương Huệ Lan đều là vẻ mặt không tán thành, trong nhà chỉ có chút đồ như vậy, có mấy động chuột bọn họ đều biết, có bảo bối hay không bọn họ còn không biết ư?
Tiêu Minh Nguyệt cũng thấy khả năng này không cao, nhưng mà cô vẫn dùng thần thức quét một vòng trong nhà, kết quả thật sự không có kho báu.
Thứ đáng giá nhất trong nhà bọn họ, có lẽ chính là đống rượu trong hầm này.
Cô lắc đầu, tất cả mọi người rơi vào im lặng.
Bây giờ giống như có một thanh đao treo trên đỉnh đầu bọn họ, bọn họ lại không biết thanh đao này là ai nâng lên, loại cảm giác này thật sự không tốt.
Một lúc lâu sau, Tiêu Minh Viễn nói:
“Trong trí nhớ của Lưu Hồng Binh không có manh mối, vậy thì điều tra quan hệ xung quanh ông ta. Thường ngày ông ta tiếp xúc với ai nhiều, chức quan chủ nhiệm ủy ban cách mạng có được thế nào, luôn sẽ để lại chút dấu vết.”
Tiêu Minh Nguyệt không ủng hộ biện pháp này lắm, cô nói:
“Người đứng sau làm việc cẩn thận, Lưu Hồng Binh đều là vì người này mà giết người, nhưng vẫn không biết người này là ai, có thể nghĩ tới sẽ khó điều tra cỡ nào. Bây giờ chúng ta không có năng lực này, hơn nữa điều tra sẽ dễ dàng bứt dây động rừng.”
Tiêu Minh Viễn im lặng, bầu không khí cả căn phòng càng thêm nghiêm trọng.
Tiêu Minh Nguyệt thấy thế nói:
“Cũng đừng quá lo lắng, em lại tiến thêm một cấp nhỏ, sẽ tạo pháp trận trong cơ thể mỗi người, người trong Huyền Môn bình thường cũng không làm hại được mọi người.”
“Ừm, binh đến tướng chắn, sợ hãi cũng vô dụng.” Tiêu Minh Viễn nói.
“Đúng vậy.”
“Đúng vậy.”
Tiêu Minh Dương và Tiêu Minh Thanh đều phụ họa theo, Tiêu Kiến Chương nở nụ cười, ông ấy vô cùng vui mừng, mấy đứa con của ông ấy đều rất tốt.
Người một nhà lại nói chuyện một lát rồi trở về nghỉ ngơi, nhưng mà nhất định là một đêm không ngủ.
Có một thanh đao treo ở trên đỉnh đầu, sao có thể không lo lắng?
Một đêm này mỗi người của Tiêu gia đều có ý nghĩ đối với tương lai khác trước, bọn họ cần mạnh hơn, phải mạnh mẽ hơn.
Chỉ có mạnh mẽ mới không bị động như vậy, mới có thể biết được rốt cuộc là người nào hại bọn họ, mới có thể dẫm người nọ dưới chân.
Tiêu Minh Nguyệt trở về phòng xong, thì ngồi khoanh chân trên giường bắt đầu tu luyện.
Nhưng mà thời đại mạt pháp như vậy, làm pháp khí gì đây?
Lúc này cô thấy được phần tay nắm của ngăn kéo bàn bên cạnh dường như khảm một đồng tiền, điều này khiến cô đột nhiên có ý tưởng.
Có thể dùng tiền Ngũ Đế làm thành pháp khí mà.
Rất nhiều người trong Huyền Môn thích dùng tiền Ngũ Đế làm pháp khí, là vì lúc thịnh thế tiền chịu tải vận mệnh quốc gia của thời đại đó.
Đồng thời tiền xu Ngũ Đế có hình tròn và hình vuông, phương pháp đúc là sự kết hợp giữa thiên nhiên và con người, có tác dụng xua đuổi tà ma.
Cô có thể dùng chút linh lực xuyên tiền Ngũ Đế thành một thanh kiếm, chút linh lực đó có thể theo ý niệm của cô mà di chuyển, như vậy thanh kiếm này có thể dùng để làm kiếm, cũng có thể làm roi.
Ý nghĩ này rất tốt, chuyện quan trọng hiện giờ là thu thập tiền xu Ngũ Đế.
Tính một lát, cô cần 110 đồng xu Ngũ Đế.
Đã có chủ ý, cô nhắm mắt lại bắt đầu tu luyện, Tinh Tinh trong thức hải thong thả cung cấp linh khí cho cô…
…
Lục Tranh lái xe đến chỗ chuồng bò, ông Tần nghe thấy động tĩnh thì rời giường, thấy anh không bị thương thì yên tâm.
Lúc trước Lục Tranh nói một câu có lệ quỷ, sau đó lái xe đi, ông ấy vẫn luôn lo lắng.
Hai ông cháu vào phòng, ông Tần hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Lục Tranh kể lại mọi chuyện một lần, ông Tần nghe mà rung động lòng người, một lúc lâu sau ông ấy mới tìm về giọng nói của mình.
“Cháu là nói, có người sai chủ nhiệm ủy ban cách mạng kia hại người Tiêu gia ư?”
Lục Tranh gật đầu: “Người nọ làm rất bí ẩn, hình như là có cố kỵ gì đó Hơn nữa có vẻ lai lịch không nhỏ.”
Ông Tần cau mày suy nghĩ một lát, trên mặt hiện lên lo lắng nói: “Tiêu gia là nông dân giữ khuôn phép, sao có thể đắc tội nhân vật như vậy?”
Lục Tranh im lặng, anh không biết về Tiêu gia, càng không biết nguyên nhân.
Một lúc lâu sau, anh nói: “Pháp lực của cô gái nhỏ Tiêu gia rất mạnh, ông không cần quá lo lắng đâu.”
Ông Tần ừ một tiếng: “Cháu muốn chiêu nạp cô nhóc kia sao?”
Lục Tranh nghĩ tới cô nhóc tinh ranh kia, bất đắc dĩ nói: “Nếu như chiêu nạp cô ấy, đến lúc đó không biết là cháu quản cô ấy hay cô ấy quản cháu nữa?”
Anh cũng không phải nhất định phải quản người của cục số 9, chẳng qua không có quy củ sao thành được vuông tròn, một đoàn đội nếu không có trói buộc, đó chính là năm bè bảy mảng.
Đặc biệt sau này người của cục số 9 không phải người bình thường, nếu cả đám đều tùy hứng làm bậy, vậy thì thành tai họa.
Hơn nữa cục số 9 có một bộ phận của quân đội, càng phải có tính kỷ luật tổ chức.
“Người có năng lực thì tính cách sẽ kỳ lạ một chút…” Ông Tần nói: “Bởi vì năng lực của cô ấy có thể khiến cô ấy không cần nhìn sắc mặt người khác, cố kỵ tâm trạng của người khác, đương nhiên là làm việc sẽ theo tính cách một chút.”
Vươn tay vỗ bả vai Lục Tranh, ông Tần nói:
“Cháu cảm thấy cô nhóc kia có khả năng không chịu quản lý, đó là vì cô bé ấy mạnh hơn cháu. Nếu cháu mạnh hơn cô ấy, thái độ của cô ấy đối với cháu đương nhiên sẽ khác. Cho nên nếu cháu muốn thuận lợi thành lập cục số 9, khiến cục số 9 thành lợi kiếm, mình tất phải mạnh mẽ.”
Chỉ khi mình mạnh mẽ mới có thể có được tôn trọng của người khác và thay đổi.
Mà Lục Tranh lại hơi vô lực: “Mấy năm nay văn hóa cách mạng loại bỏ phong kiến mê tín, người Huyền Môn bị hủy hoại hoặc đóng cửa không ra, cháu đi đâu học đây?”
Ông Tần trợn mắt nhìn anh: “Không phải là có sẵn đấy à?”
“Ông nói cô gái nhỏ Tiêu gia sao?” Lục Tranh hỏi.
“Không phải là cháu nói pháp lực của cô ấy rất mạnh sao?” Ông Tần nói: “Lúc trước ông cũng từng tiếp xúc với một số người của Huyền Môn, nhưng mà tay không đánh lệ quỷ, gấp máy bay thổi khí là có thể bay như cháu nói, còn có cả bùa cách âm gì đó kia, ông đều chưa từng nghe nói tới. Có lẽ trên đời này chỉ có vị kia mới có năng lực này.”
“Cô ấy nói cô ấy là tán tu không môn không phái.” Lục Tranh nói.
Ông Tần: “Cháu mặc kệ cô bé đó có môn phái hay không, chỉ cần cô nhóc đó đồng ý dạy cháu là được.”
Nói tới đây, ông Tần nói lời thấm thía vỗ bả vai Lục Tranh: “Người thành việc lớn không câu nệ tiểu tiết, bái cô nhóc này làm sư phụ cũng không tính là gì.”
Lục Tranh cúi đầu im lặng, chuyện này anh phải suy nghĩ cẩn thận mới được.
Bái cô gái nhỏ này làm vi sư, không chỉ cô còn nhỏ tuổi không nghe quản lý là vấn đề.
Còn có anh thật sự muốn mời chào cô vào cục số 9, nhưng trước đó cần phải tiến hành thẩm tra chính trị cô.
Dù sao cục số 9 thuộc quản lý của quân đội.
Cộng thêm cho dù là bái sư hay mời chào cô gia nhập cục số 9, đều là mình một bên tình nguyện, người ta có nguyện ý hay không còn chưa biết.
“Nói sau đi ạ.” Một lúc lâu sau anh mới nói.
“Trong lòng cháu có tính toán là được.” Ông Tần nói: “Ngoài ra cháu chú ý một chút, xem là người nào đang ngầm hại Tiêu gia.”
Lục Tranh vâng một tiếng: “Ông nhanh đi nghỉ ngơi đi ạ.”
Ông Tần lên giường, chỉ trong chốc lát đã ngủ thiếp đi, mà Lục Tranh thì mãi không thể đi vào giấc ngủ.
Anh 13 tuổi đã tòng quân, tiếp nhận lớn nhỏ không ít nhiệm vụ, nhưng chưa từng có một nhiệm vụ khiến anh cảm thấy gian khổ như thế.
Nhưng thân là quân nhân, cho dù khó khăn tới mấy cũng phải chịu khó tiến lên.
Ngày hôm sau khi ánh mặt trời vừa ló rạng, người Tiêu gia rời giường.
Tiêu Kiến Chương vẫn như trước đây đến kho dụng cụ nhà nông sửa chữa đồ.
Tiêu Minh Viễn và Tiêu Minh Dương đi gánh nước, Tiêu Minh Thanh cầm chổi quét sân.
Tiêu Minh Nguyệt và Trương Huệ Lan ở phòng bếp nấu cơm.
Người một nhà làm việc đâu vào đấy, Trương Huệ Lan thêm nước vào trong nồi, nói với Tiêu Minh Nguyệt đang nhóm lửa:
“Con đi bận chuyện của mình đi, một mình mẹ nấu cơm được.”
Bà ấy cảm thấy con gái nhà mình có thể tu luyện công pháp gì đó kia, sau này sẽ khác với đám người bình thường như bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







