Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiêu Minh Nguyệt tiêu hóa xong những tin tức này, đứng ở nơi đó im lặng rất lâu, cô không nghĩ tới người đứng sau cẩn thận như thế, cũng mạnh như thế.
Hơn nữa, rốt cuộc là thù gì, mới khiến người nọ hao tâm tổn khí hại bọn họ như vậy?
“Em út.” Tiêu Minh Viễn thấy Tiêu Minh Nguyệt vẻ mặt khó lường đứng ở đó, có chút lo lắng gọi một tiếng.
Tiêu Minh Nguyệt quay đầu nhìn anh ta nở nụ cười: “Không sao đâu, em chỉ đang nghĩ tới một số chuyện thôi.”
Tiêu Minh Viễn gật đầu, mà Lục Tranh thì nhìn chằm chằm Lưu Hồng Binh đang té ngã trên đất.
Anh từng nghiên cứu huyền học, biết người trong Huyền Môn có một thuật pháp gọi là sưu hồn, vừa rồi cô gái này đang sưu hồn đúng không?
Điều này cũng giải thích rõ ràng vì sao cô nhất định phải để lệ quỷ tới giết Lưu Hồng Binh.
Bởi vì như vậy Lưu Hồng Binh này mới chết vì ngoài ý muốn, chết vì sự kiện linh dị mà không phải hành động do người làm.
Anh nhất thời không biết nên đánh giá chuyện này thế nào, từ góc độ tư nhân mà nói, Lưu Hồng Binh ra tay hại tính mạng người nhà của cô, cô thu thập tin tức như vậy, thậm chí muốn mạng Lưu Hồng Binh cũng không có gì đáng trách.
Nhưng từ phương diện luật pháp mà nói, hành động này của cô là làm trái pháp luật.
Tiêu Minh Nguyệt cũng mặc kệ Lục Tranh nghĩ mình thế nào, cô liếc mắt nhìn Trương Lai Phúc, Trương Lai Phúc hiểu ý tiến lên bóp chặt cổ Lưu Hồng Binh, chỉ trong nháy mắt Lưu Hồng Binh không còn hơi thở, sau đó hồn phách của ông ta nhẹ nhàng bay ra.
Nhưng mà không đợi ông ta biết rõ đã xảy ra chuyện gì, Tiêu Minh Nguyệt đánh linh lực qua khiến ông ta hồn phi phách tán.
Quả quyết ra tay như vậy, khiến Trương Lai Phúc và Lý Mạn Hồng nhìn thấy cũng không nhịn được rụt cổ.
Mà ba anh em Tiêu gia và Lục Tranh đều im lặng.
Tiêu Minh Nguyệt không để ý tới phản ứng của bọn họ, xoay người ra khỏi phòng.
Đây là phương thức làm việc của cô, không cần giải thích với bất cứ ai.
Đời trước một nhà bọn họ là bị người ta hại chết hết, cho dù ở đại lục Thương Lam hơn hai trăm năm, cô đều không thể quên được mối thù này.
Một đời này, người nào cũng không thể ngăn cản cô tự tay giết chết kẻ thù.
Ba anh em Tiêu gia đi theo Tiêu Minh Nguyệt ra khỏi phòng, Lục Tranh cũng theo sát phía sau, còn tiện tay lấy bùa cách âm dán bên ngoài phòng cho vào trong túi.
Mấy người lại lặng yên trở lại xe để ở cửa thôn, sau đó cùng rời đi, không có người nào ở thôn Tụ Thủy phát hiện ra.
Trên đường trở về mọi người đều im lặng, ba anh em Tiêu gia là bị thay đổi quá nhiều của Tiêu Minh Nguyệt làm cho kinh ngạc.
Lục Tranh thì đang suy tư có nên mời chào Tiêu Minh Nguyệt gia nhập cục số 9 hay không, Tiêu Minh Nguyệt rất mạnh, nhưng mà thật sự không chịu quản lý, anh nhất thời không biết phải làm sao.
Nửa tiếng sau, xe đến cửa Tiêu gia.
Tiêu Minh Nguyệt nói với hai quỷ hồn Trương Lai Phúc và Lý Mạn Hồng:
“Hai người tìm một chỗ đợi trước, ngày mai tôi sẽ đi tìm hai người. Nhưng mà đừng làm hại người khác, nếu không…”
Trương Lai Phúc và Lý Mạn Hồng vội vàng nói không dám, cô đánh Lưu Hồng Binh hồn phi phách tán, đến bây giờ vẫn còn hiện rõ trước mặt bọn họ.
Lục Tranh thấy cô dặn dò hai quỷ hồn như vậy, lại cảm thấy cô gái nhỏ này cũng không khiến người ta đau đầu như vậy.
Tiêu Kiến Chương và Trương Huệ Lan nghe thấy âm thanh, lập tức ra đón, trên mặt đều là lo lắng.
Tiêu Minh Nguyệt thấy thế cười đi qua, ôm lấy cánh tay của Trương Huệ Lan nói: “Cha mẹ, chúng con đã về.”
Tiêu Kiến Chương và Trương Huệ Lan đánh giá bốn đứa bé từ trên xuống dưới, thấy bọn họ đều không sao thì thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Lúc này Lục Tranh mở miệng cáo từ, Tiêu Minh Viễn nói hai câu với anh xong, anh lập tức lái xe rời đi.
Người một nhà cùng vào nhà chính, sau khi ngồi xuống ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Tiêu Minh Nguyệt, đợi cô giải thích.
Tiêu Minh Nguyệt khụ một tiếng, kể lại chuyện mình bịa với Tiêu Minh Viễn cho mọi người.
Tiêu Kiến Chương và Trương Huệ Lan cùng với Tiêu Minh Thanh nghe xong đều im lặng, từ trên tình cảm mà nói, bọn họ đều tin tưởng lời Tiêu Minh Nguyệt nói là thật.
Nhưng mà vấp ngã một cái trong đầu lập tức có một số công pháp, chuyện này quá huyền ảo, bọn họ nhất thời không có biện pháp tiếp nhận.
Chỉ có Tiêu Minh Dương vẻ mặt hưng phấn tiến đến trước mặt Tiêu Minh Nguyệt, nói:
“Em út, em xem anh có thể tu luyện công pháp kia của em không, nếu anh trai cũng có thể tu luyện, sau này anh trai có thể làm chân chạy vặt cho em.”
Tiêu Minh Nguyệt nhìn anh ta hừ một tiếng: “Nếu anh không thể tu luyện, sau này sẽ không quản em nữa đúng không?”
“Đâu có đâu!” Tiêu Minh Dương khẩn trương biểu lộ trung thành: “Em út, sau này anh trai chỉ nghe lệnh em.”
“Chắc chắn rồi, nhanh lên nhanh lên.” Tiêu Minh Dương vội vàng nói.
Dáng vẻ sốt ruột khó nén của anh ta, khiến mọi người trong phòng nở nụ cười, kinh ngạc và không khỏe do kỳ ngộ và thay đổi của Tiêu Minh Nguyệt vừa rồi mang đến đều tan thành mây khói.
Bên này Tiêu Minh Nguyệt bảo Tiêu Minh Dương ngồi xuống, cô vươn tay chạm vào đỉnh đầu Tiêu Minh Dương, linh khí theo kinh mạch của anh ta dạo một vòng, cuối cùng đến đan điền, sau đó cô thở dài một hơi.
Tiêu Minh Dương nghe thấy tiếng thở dài của cô, khẩn trương hỏi: “Thế nào?”
Tiêu Minh Nguyệt nhìn anh ta: “Anh hai, cơ thể anh cường tráng như nghé con.”
“Sau đó thì sao? Tài năng thiên bẩm của anh đâu?” Tiêu Minh Dương hỏi.
Tiêu Minh Nguyệt: “Bay đi rồi.”
Tiêu Minh Dương nghe xong sửng sốt một lát, sau đó nhào tới ôm lấy Tiêu Minh Nguyệt nói:
“Em út, bỗng nhiên anh cảm thấy mình thật yếu đuối.”
Tiêu Minh Nguyệt: “Ừm, em biết anh từ nay về sau sẽ yếu đuối không thể tự gánh vác, cần em bảo vệ rồi.”
Tiêu Minh Dương: “Ừm.”
“Được rồi đừng quậy em út nữa, mỗi ngày đều không đàng hoàng.” Trương Huệ Lan cười nói.
Tiêu Minh Dương cười ha ha ngồi xuống, Tiêu Minh Nguyệt quay đầu nhìn về phía Tiêu Minh Thanh bình tĩnh ngồi ở bên kia:
“Anh ba, để em kiểm tra cho anh đi?”
Tiêu Minh Thanh gật đầu, rất có ý mình chỉ góp đủ số thôi.
Tiêu Minh Nguyệt thật sự phục dáng vẻ bình tĩnh của anh ba nhà mình.
Đi đến bên cạnh anh ta, vươn tay xoa đầu anh ta…
Một lúc lâu sau, cô nói: “Anh ba, anh cũng không thể tu luyện.”
Tiêu Minh Thanh ừ một tiếng: “Dựa theo xác suất mà nói, chuyện này rất bình thường.”
Tiêu Minh Nguyệt: “…”
Được rồi, cô không cần phải nói gì nữa.
“Cha mẹ, cũng kiểm tra cho hai người đi?” Tiêu Minh Nguyệt nhìn Tiêu Kiến Chương và Trương Huệ Lan nói.
Hai người không nghĩ tới bọn họ đều đã từng này tuổi, cũng có thể kiểm tra tư chất, liếc nhau một cái sau đó gật đầu.
Trong lòng vẫn vô cùng khẩn trương.
Tiêu Minh Nguyệt cười đi qua, lại kiểm tra tư chất giúp hai người, kết quả đều là không thể tu luyện.
Cô hơi thất vọng, nhưng thực ra đây mới là bình thường.
Tiêu Kiến Chương nhìn thấy mất mát trên mặt cô, lập tức cười nói: “Cả nhà chúng ta có con có thể tu luyện, đã vô cùng may mắn.”
Những người khác cũng gật đầu theo, loại chuyện này thật sự là có thể ngộ nhưng không thể cầu, có thì tốt, không có thì vẫn giống như trước đây sống bình phàm, như vậy cũng khá tốt.
Tiêu Minh Nguyệt thấy người nhà đều chấp nhận chuyện này, vô cùng vui mừng.
Cô bỏ chuyện này qua một bên, hỏi Tiêu Kiến Chương: “Cha, trước đây nhà chúng ta từng đắc tội người nào không?”
Câu hỏi này khiến bầu không khí lập tức trở nên nghiêm trọng hơn, Tiêu Minh Nguyệt có thể nghĩ tới thì bọn họ cũng có thể nghĩ tới, có người không biết bởi vì nguyên nhân gì, mà đang dùng hết thủ đoạn mưu hại bọn họ.
“Nhà chúng ta bắt đầu từ ông cố các con, là người làm ruộng giữ khuôn phép, tuy thỉnh thoảng có chút tranh chấp nhỏ với người ta, nhưng cũng chưa từng đắc tội tới mức phải ông chết tôi sống.” Một lúc lâu sau, Tiêu Kiến Chương nói.
“Vừa rồi con sưu hồn Lưu Hồng Binh…” Tiêu Minh Nguyệt giải thích sưu hồn là gì, sau đó nói: “Trong trí nhớ của Lưu Hồng Binh, ông ta thật sự bị người ta sai bỏ muốn hại người nhà chúng ta, nhưng mà ông ta đều là viết thư qua lại với người nọ, cũng không biết người nọ là ai.”
Nghe xong lời cô nói, mọi người lại im lặng.
Qua một lúc lâu sau Tiêu Minh Dương nói:
“Có phải nhà chúng ta có lai lịch không tầm thường hay không? Nhà chúng ta có kho báu? Hay là cha mẹ của cha mẹ có xuất thân không bình thường?”
Những lời này của anh ta nghe vô cùng huyền diệu, nhưng Tiêu Minh Nguyệt lại cảm thấy có khả năng.
Cô nhìn về phía Tiêu Kiến Chương, đợi ông ấy trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


