Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Tranh liếc cô một cái: “Sẽ không.”
Tiêu Minh Nguyệt: “Vậy sau này có người tố cáo tôi, làm phong kiến mê tín thì làm sao bây giờ?”
Lục Tranh im lặng một lát mới nói: “Cô làm việc cẩn thận chút, qua thời gian ngắn có người tố cáo cũng không có vấn đề gì.”
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu: “Nói cách khác, chính sách sẽ thay đổi ư?”
Lục Tranh có thâm ý khác nhìn cô một cái không nói chuyện, chỉ nghe Tiêu Minh Nguyệt lại hỏi:
“Vậy anh nói xem có thể khôi phục thi đại học không?”
Lục Tranh nhìn ba anh em ngồi ghế sau qua gương chiếu hậu, có lẽ đều đang đi học, nên nói:
“Các cô chăm chỉ học tập là được.”
Tiêu Minh Nguyệt nghe xong những lời này của anh, quay đầu nhìn Tiêu Minh Dương nói:
“Anh hai nghe thấy chưa, chăm chỉ học tập thi đại học.”
Tiêu Minh Dương không hài lòng: “Sao em chỉ nhắc mỗi mình anh?”
Tiêu Minh Nguyệt: “Bởi vì anh học rất kém.”
Tiêu Minh Dương: “… Anh cả em muốn đánh con bé anh mặc kệ nhé!”
Tiêu Minh Viễn: “Em dám!”
Tiêu Minh Dương: “…”
Rất tức giận.
“Ha ha ha…”
Tiêu Minh Nguyệt cười ha ha, Lục Tranh cũng không nhịn được nhếch miệng.
Mục đích cô gái nhỏ nói chuyện với anh là đây, đúng là cô nhóc tinh quái!
Xe nhanh chóng đến trong trấn, khi Trương Lai Phúc còn sống có quan hệ không tệ với Lưu Hồng Binh, đương nhiên biết nhà ông ta ở đâu.
Rẽ mấy con đường, cuối cùng ông ta cũng dừng lại trước một nhà.
Thực ra ông ta rất muốn không quan tâm nhào tới xé Lưu Hồng Binh, nhưng có tiểu ma nữ là Tiêu Minh Nguyệt ở đây, ông ta không dám.
Tiêu Minh Nguyệt rất hài lòng vì ông ta thức thời, cô xuống xe, dùng thần thức quét một vòng Lưu gia, sau đó hỏi Trương Lai Phúc:
“Lưu Hồng Binh bao nhiêu?”
Trương Lai Phúc không rõ chân tướng sao cô lại hỏi như vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời:
“38 tuổi.”
Tiêu Minh Nguyệt nhìn Lưu gia một vòng, trong nhà chỉ có một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi và hai đứa bé mười mấy tuổi.
Cô nói: “Lưu Hồng Binh không ở nhà.”
Tất cả mọi người sửng sốt, trái lại không hoài nghi lời cô nói, mà là Lưu Hồng Binh không ở nhà, vậy kế tiếp làm sao bây giờ?
Còn Trương Lai Phúc biến thành lệ quỷ đã ở rìa bùng nổ.
“Quần áo trên dây thừng là của Lưu Hồng Binh à?” Tiêu Minh Nguyệt hỏi Trương Lai Phúc.
Trương Lai Phúc bay qua nhìn kỹ kiểu áo Tôn Trung Sơn kia, sau đó bay trở về nói:
“Là của anh ta, tôi từng thấy anh ta mặc.”
Tiêu Minh Nguyệt ừm một tiếng: “Lấy tới đây.”
Trương Lai Phúc lĩnh mệnh đi lấy quần áo của Lưu Hồng Binh, may mà bây giờ là đêm khuya, người Lưu gia đã ngủ say, nếu không thấy được bộ quần áo tự nhiên bay đi sẽ bị hù chết mất.
Tiêu Minh Nguyệt nhận lấy quần áo, kéo một mảnh vải trên áo xuống, lại lấy một tờ giấy trong túi áo ra gấp thành máy bay, kẹp mảnh vải lên trên máy bay, thổi một hơi lên trên máy bay giấy lập tức bay lên cao.
Tiêu Minh Nguyệt nói với mọi người: “Lên xe, đi theo nó.”
Tất cả mọi người vô cùng tò mò về máy bay kia, nhưng hôm nay nhìn thấy nhiều chuyện ly kỳ rồi, nên không hỏi, vội vàng lên xe.
Xe đi theo máy bay giấy này khoảng chừng 10 phút, dừng lại ở cửa một thôn xóm dạo quanh một vòng, sau đó bay về phía một căn nhà.
Lục Tranh sợ âm thanh của xe kinh động mọi người nên tắt máy, mọi người đi theo máy bay giấy lặng lẽ mò mẫm vào sân, sau đó nghe thấy được âm thanh vi diệu, ừm a a… Bốp bốp bốp…
Tiêu Minh Viễn vội vàng bịt tai Tiêu Minh Nguyệt, Tiêu Minh Nguyệt trợn trắng mắt, đã từng sống hơn hai trăm năm, cho dù cô chưa từng trải qua chuyện này nhưng cũng từng thấy được không ít.
Nhưng đây là tình yêu của anh cả đối với mình, nên cam chịu đi.
Những người khác cũng xấu hổ muốn chết, mà Trương Lai Phúc nghe thấy âm thanh này thì nhận ra là Lưu Hồng Binh, rít lên một tiếng lao vào…
Hai người trong phòng đang chiến đấu vô cùng kịch liệt, Lưu Hồng Binh đi đêm đến đây tìm quả phụ này, đương nhiên là vô cùng ra sức.
Mà quả phụ kia ừm a a, cũng vô cùng hưởng thụ.
Đúng lúc này một cơn gió mạnh thổi tới, hai người đều sửng sốt, không biết sao đột nhiên trong phòng lại có gió mạnh như vậy.
Nhưng mà bọn họ đang làm đến hăng say, muốn không quan tâm tiếp tục, nhưng sao Trương Lai Phúc có thể để bọn họ được như ý, nhào tới kéo Lưu Hồng Binh đến mặt đất.
Quả phụ trên giường thấy một bóng đen bay tới kéo Lưu Hồng Binh xuống đất, thì hét lên một tiếng hôn mê.
Mà Lưu Hồng Binh là bị Trương Lai Phúc nắm chặt lấy cổ, gần như không thể thở.
Ông ta biết mình làm rất nhiều chuyện xấu, có khả năng sẽ có người tìm ông ta báo thù, nhưng cho dù thế nào cũng không nghĩ tới lại bị một thứ gì đó không biết giết chết.
“Cứu… Cứu… Cứu mạng…” Lưu Hồng Binh gian nan phát ra âm thanh, Trương Lai Phúc nghe thấy ông ta kêu cứu thì cười mỉa một tiếng: “Lưu Hồng Binh, khi anh tính kế tôi, hạ độc chết chết tôi, không nghĩ tới sẽ có một ngày rơi vào trong tay tôi đúng không.”
Lúc này Lưu Hồng Binh mới biết được, muốn giết ông ta chính là Trương Lai Phúc bị ông ta hạ độc chết.
Ông ta bị dọa toàn thân run rẩy, Trương Lai Phúc thấy thế buông lỏng lực một chút, Lưu Hồng Binh hít sâu một hơi sau đó nhìn bóng đen trước mắt nói:
“Lai Phúc à, anh thả tôi đi, tôi sẽ đốt vàng mã cho anh, đốt rất nhiều tiền giấy, lại đốt ít nha hoàn tôi tớ cho anh, nha hoàn đều kiếm xinh đẹp cho anh…”
“Nhưng mà tôi đã chết, bị anh hại chết, vì sao anh muốn hại tôi?” Chuyện này cũng là chuyện Trương Lai Phúc nghĩ mãi không ra, ông ta không đắc tội Lưu Hồng Binh, trái lại thường xuyên nịnh bợ ông ta.
“Tôi… Tôi cũng không có biện pháp nào mà, chủ nhiệm ủy ban cách mạng như tôi là nghe người khác làm việc, người ta bảo tôi làm gì thì tôi làm đó thôi!”
Lưu Hồng Binh hối hận muốn chết, cho dù thế nào ông ta đều không nghĩ tới trên thế giới này thật sự có ma, hơn nữa ma còn có thể đến báo thù.
Nếu sớm biết sẽ như thế, cho dù thế nào ông ta cũng sẽ không làm chuyện xấu, ông ta sẽ làm người rất tốt rất tốt.
“Là người đứng sau ông bảo ông giết tôi ư?” Trương Lai Phúc bị lời nói của Lưu Hồng Binh làm cho choáng váng, sao ông ta không biết mình đắc tội nhân vật lớn khi nào?
“…” Lưu Hồng Binh có thể nói gì chứ?
Người nọ bảo ông ta hại chết Tiêu Kiến Chương còn làm kín đáo một chút, nên ông ta nghĩ ra biện pháp này.
“Cho dù thế nào, đều là ông giết tôi, ông đi chết đi!” Nói xong ông ta lại siết chặt tay, nắm lấy cổ Lưu Hồng Binh…
Tiêu Minh Nguyệt ở bên ngoài cảm thấy đã tới lúc, lập tức cất bước vào nhà.
Trên mặt Tiêu Minh Viễn là xoắn xuýt bước nhanh theo, những người khác cũng đi theo vào phòng.
Chỉ thấy trên giường trong phòng, một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi quấn ga trải giường ngất đi, mà một người khác bị Trương Lai Phúc bóp chặt cổ, đang liều mạng vùng vẫy.
Tiêu Minh Nguyệt đứng ở đó không nhúc nhích, đợi đến thời cơ.
Lục Tranh thì cau mày, nhưng anh biết lúc này nói gì Tiêu Minh Nguyệt cũng sẽ không nghe, nên dứt khoát không nói nữa.
Cục số 9 thật sự có áp lực, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy nhức đầu có chút vô lực như bây giờ.
Có lẽ anh nên thay đổi một chút chương trình của cục số 9.
Đám người của Huyền Môn khác với quân nhân.
Ngay khi anh suy nghĩ miên man, Tiêu Minh Nguyệt ra tay.
Chỉ thấy cô bước nhanh tới phía sau lệ quỷ Trương Lai Phúc, túm lấy ông ta kéo ra, Lưu Hồng Binh đang hấp hối ngã xuống đất.
Một tay của Tiêu Minh Nguyệt ấn lên đỉnh đầu ông ta, bắt đầu sưu hồn.
Đúng vậy, mục đích cô để Trương Lai Phúc tìm Lưu Hồng Binh báo thù, chính là vì sưu hồn cũng không để lại chứng cứ giết người, dù sao đây là thế tục mà không phải giới huyền học.
Còn Lưu Hồng Binh này, đương nhiên là ông ta đáng chết.
Ông ta nên cảm thấy may mắn mình sinh ra ở địa cầu, mà không phải ở đại lục Thương Lam.
Nếu ở đại lục Thương Lam, cô chắc chắn sẽ khiến ông ta sống không bằng chết.
Một phút sau, cô hoàn thành sưu hồn, nhưng tiếc nuối chính là không thể biết được người muốn hại nhà bọn họ chân chính là ai.
Người nọ làm việc quá cẩn thận, liên hệ với Lưu Hồng Binh đều là qua thư.
Hơn nữa người này còn yêu cầu Lưu Hồng Binh mỗi lần đọc thư xong đều phải đốt thư đi.
Ngay cả chủ nhiệm ủy ban cách mạng như Lưu Hồng Binh, lúc mới đầu khi ông ta mới lên chức bản thân đều u mê hồ đồ, sau này trải qua thư giới thiệu mới biết được, là có người vì khiến ông ta làm việc mới đề bạt ông ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)