Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nên dặn dò đều đã dặn dò, Tiêu Minh Nguyệt xoay người đi xuống núi, Tiêu Minh Viễn lập tức đuổi kịp.
Anh ta còn nhỏ giọng hỏi: “Em út, sau này mắt anh đều có thể nhìn thấy… Ma sao?”
Tiêu Minh Nguyệt không nhịn được cười: “Anh nghĩ hay quá nhỉ, nếu muốn luôn nhìn thấy được ma, thì phải mở Thiên Nhãn. Anh chỉ duy trì được một ngày thôi, ngày mai sẽ khôi phục thành bình thường.”
Tiêu Minh Viễn nghe xong những lời này trong lòng hơi mất mát, anh ta cũng không phải thích nhìn thấy ma, chỉ cảm thấy nếu thế gian này thật sự có ma tồn tại, chẳng bằng có thể nhìn thấy, như vậy coi như là biết người biết ta không phải sao.
“Dựa theo lời Lý Mạn Hồng nói, anh cảm thấy có khả năng Lưu Hồng Binh là cố ý muốn hại cha chúng ta.” Anh ta bắt đầu phân tích mọi chuyện.
“Em cũng cảm thấy thế.” Tiêu Minh Nguyệt nói: “Chuyện quan trọng hiện giờ là Lưu Hồng Binh này, chúng ta phải nghĩ biện pháp điều tra ông ta.”
Tiêu Minh Viễn gật đầu, bỗng nhiên anh ta nghĩ tới một vấn đề, lập tức hỏi: “Sau khi Lý Mạn Hồng biến thành ma, vậy Trương Lai Phúc đâu? Ông ta chắc chắn cũng biết rất nhiều chuyện.”
Tiêu Minh Nguyệt nghĩ một lát: “Buổi tối em vẽ lá bùa gọi hồn thử xem, xem có thể gọi ông ta tới không.”
“Anh đi cùng em.” Tiêu Minh Viễn lập tức nói.
Một là anh ta tò mò sau khi Trương Lai Phúc chết sẽ trông như thế nào, hai là sợ Tiêu Minh Nguyệt gặp nguy hiểm.
Anh mặc quân trang, dung mạo tuấn tú, cơ thể cường tráng khiến người ta không thể bỏ qua được.
Tiêu Minh Nguyệt quen người này, lúc trước từng thấy ở chuồng bò.
Nhưng mà lúc trước không cẩn thận đánh giá, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện, toàn thân anh tản ra khí tràng mạnh mẽ, quanh người bao phủ vầng sáng như lửa.
Người này là thể chất chí dương hiếm thấy.
Mỗi một ngành gần như đều có người được ông trời thưởng cơm, ví dụ như người này, anh đều không cần làm gì, chỉ cần đứng một chỗ, tai họa cũng không dám tới gần, không phải là ông trời thưởng cơm thì là gì.
Dù sao hai người không quen biết nên Tiêu Minh Nguyệt không tính toán chào hỏi, đi thẳng qua bên cạnh anh.
Nhưng mới đi hai bước thì bị gọi lại: “Đồng chí Tiêu.”
Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn dừng bước lại nhìn anh, Lục Tranh ho nhẹ một tiếng nói:
“Cảm ơn gà rừng của cô.”
Tiêu Minh Viễn không rõ chân tướng nhìn Tiêu Minh Nguyệt, cô giải thích đơn giản:
“Buổi sáng khi lên núi em bắt được con gà rừng, tặng cho ông Tần.”
Tiêu Minh Viễn gật đầu hiểu rõ, lúc này Lục Tranh nói: “Hai người lên núi có phát hiện ra khác thường gì không?”
Trong lòng Tiêu Minh Viễn kinh ngạc, chẳng lẽ người này có thể nhìn thấy ma?
Nhưng mà anh ta rất giỏi giả vờ, chỉ thấy vẻ mặt anh ta không hiểu hỏi: “Khác thường gì cơ?”
Tiêu Minh Nguyệt còn thản nhiên nói: “Không có mà!”
Lục Tranh nhìn bọn họ một cái, sau đó áy náy nói: “Quấy rầy rồi!”
Nói xong thì nhanh chóng đi lên núi, hai anh em thì cùng nhau xuống chân núi.
Tiêu Minh Viễn hỏi: “Anh ta cũng có thể nhìn thấy ma sao?”
Tiêu Minh Nguyệt lắc đầu: “Có lẽ anh ấy không thấy được, nhưng mà cơ thể anh ấy là chí dương, rất nhạy cảm đối với âm khí. Có khả năng anh ấy cảm nhận được âm khí do Lý Mạn Hồng phát ra.”
Hai anh em không thảo luận về Lục Tranh nữa, cùng bước nhanh đi về nhà, đã đến giờ ăn cơm.
Lục Tranh đi theo cảm nhận của mình lên núi, nhưng mà mới đứng lại ở chỗ âm khí nồng đậm nhất, bỗng nhiên âm khí kia lại bay xa.
Đối với chuyện này anh đã có kinh nghiệm, có lẽ là quỷ hồn hay là âm vật nhìn thấy anh nên chạy trốn.
Anh lại đứng tại chỗ một lát, cẩn thận quan sát tình hình xung quanh, không phát hiện ra thứ gì mới xoay người rời đi.
Anh không xuống núi, mà đi về phía rừng sâu.
Ngày mai anh phải rời đi, muốn bắt ít động vật cho ông ngoại.
Nhưng vận may của anh không tốt lắm, ở trên núi rất lâu cũng không thấy một con thú hoang.
Trái lại phát hiện một dòng âm khí, anh lập tức đi theo âm khí tới đây, không nghĩ tới lại gặp anh em Tiêu gia.
Anh cảm thấy hai anh em kia không nói thật với anh, người ta không nói anh cũng không có quyền lợi ép hỏi.
Đi dạo một vòng trên núi, cuối cùng anh cũng bắt được một con gà rừng và một con thỏ hoang, mới tính thắng lợi trở về.
Ông Tần và ông Lý thấy con mồi trong tay anh, vừa vui sướng vừa thở dài mình đã già rồi.
Lục Tranh đưa con mồi cho ông Lý, ông Lý cười hì hì đi giết.
Lục Tranh lại nhỏ giọng hỏi thăm chuyện Tiêu gia.
“Hình như mấy đời Tiêu gia đều là nông dân nghèo, nghe nói cha của Tiêu Kiến Chương nhưỡng rượu rất giỏi, những chuyện khác thì ông không biết.” Ông Tần nói xong thì hỏi Lục Tranh: “Sao cháu lại hỏi về Tiêu gia?”
Lục Tranh cũng không giấu diếm, nói chuyện anh phát hiện ra âm khí, sau đó gặp anh em Tiêu gia ra.
Ông Tần nghe xong nói: “Cháu hoài nghi hai anh em bọn họ biết huyền học ư?”
“Cháu cảm nhận được.” Lục Tranh hồi tưởng lại trong đầu tình cảnh khi nói chuyện với hai anh em, sau đó nói: “Cháu cảm thấy em út Tiêu gia không đơn giản.”
Ông Tần nghe xong trầm tư một lát, sau đó nói:
“Cứ xem trước đã, người Tiêu gia đều là người tốt, Tiêu Kiến Chương còn từng cứu ông, sau này khi bọn họ có cần, ông chắc chắn sẽ giúp một tay. Cháu cũng không thể gây thêm phiền cho bọn họ.”
“Cháu biết rồi ạ.” Lục Tranh nói.
…
Tiêu Minh Nguyệt và Tiêu Minh Viễn về đến nhà, quả nhiên cơm tối đã nấu xong.
Hai người vì lấp liếm, hái ít trái cây dại trên núi về, Tiêu Minh Dương thấy thì nói cũng muốn lên núi.
Ăn cơm xong không có giải trí gì, người một nhà ngồi cùng một chỗ nói chuyện một lát, sau đó mỗi người về phòng nghỉ ngơi.
Sau khi Tiêu Minh Nguyệt trở về phòng, lập tức lấy sách bài tập của cô ra, xé một tờ giấy cầm lấy giấy bút vẽ bùa gọi hồn lên trên.
Thông thường trong tình huống như vậy, phù triện nên dùng chu sa hay là máu yêu thú, vẽ lên trên lá bùa.
Nhưng mà bây giờ không có lá bùa cũng không có chu sa, chỉ có thể dùng giấy bình thường và bút máy.
Tuy công hiệu sẽ giảm bớt, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể sử dụng.
Vẽ bùa gọi hồn xong, Tiêu Minh Nguyệt lại bắt đầu vẽ phù triện khác, như là bùa hộ mệnh, bùa cách âm, bùa cầu lửa, bùa dẫn lôi…
Mới vẽ được mấy lá bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, sau đó là giọng nói của anh cả:
“Em út.”
“Anh cả anh vào đi.” Tiêu Minh Nguyệt nói một tiếng về phía cửa, tiếp tục cúi đầu vẽ bùa.
Tiêu Minh Viễn đi vào cúi đầu nhìn, nhưng mà nhìn rất lâu cũng không thể nhìn hiểu.
Khi định mở miệng hỏi gì đó, Tiêu Minh Nguyệt bất ngờ đứng dậy đi nhanh ra ngoài.
Tiêu Minh Viễn thấy vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc, vội vàng hỏi: “Em út, làm sao vậy?”
Tiêu Minh Nguyệt không trả lời anh ta, mà nhét mấy tấm xếp thành hình tam giác nhét vào tay anh ta, mới nói:
“Em cảm nhận được hơi thở của lệ quỷ, đây là bùa hộ mệnh, anh chia cho cha mẹ và anh hai anh ba.”
Tiêu Minh Viễn nhìn hình tam giác do giấy sách bài tập gấp thành trong tay, bùa hộ mệnh là như vậy sao?
Nhưng nếu em gái nói là bùa hộ mệnh, thì đúng là bùa hộ mệnh rồi.
Anh ta vội vã đi gọi những người khác trong nhà.
Bên này Tiêu Minh Nguyệt đi nhanh tới cửa, thì cảm nhận được hơi thở của lệ quỷ càng ngày càng gần, dường như là tới bên này.
Cô không đi ra ngoài nữa, bắt lệ quỷ quan trọng, bảo vệ người nhà quan trọng hơn.
Lệ quỷ kia tỏa ra âm khí, giống như gió bão lao về phía bên này, mà dáng vẻ của lệ quỷ cũng càng ngày càng rõ ràng, vậy mà là Trương Lai Phúc.
Thật sự là không ngờ tới, sau khi Trương Lai Phúc chết lại biến thành lệ quỷ, hơn nữa rõ ràng là lao về phía nhà bọn họ.
Trong lòng Tiêu Minh Nguyệt dâng lên lửa giận, vốn là cha bị tai bay vạ gió, là người bị hại.
Bọn họ không đi tìm Trương Lai Phúc gây phiền phức thì thôi, bây giờ Trương Lai Phúc biến thành lệ quỷ trái lại còn tới gây sự với bọn họ, là cảm thấy nhà bọn họ là quả hồng mềm, rất dễ cầm nắm đúng không?
“Sao âm khí nồng đậm như vậy?”
Một giọng nói truyền đến, Tiêu Minh Nguyệt quay đầu nhìn, chỉ thấy Lục Tranh đứng thẳng sau lưng cô, trên mặt là vẻ nghiêm trọng.
Tiêu Minh Nguyệt không trả lời anh, mà quay đầu nhìn Trương Lai Phúc đang bay nhanh tới.
Cũng mấy giây này Trương Lai Phúc đã tới gần, ông ta nhìn thấy Tiêu Minh Nguyệt thì rít gào lao tới.
Tiêu Minh Nguyệt cười mỉa một tiếng đánh một quyền qua, Trương Lai Phúc bị đánh bay vào sân, cũng ngã xuống mặt đất.
Tiêu Minh Nguyệt lạnh lùng nhìn ông ta một cái, giơ tay đánh mấy lá bùa cách âm ra, sau đó chỉ Lục Tranh:
“Anh, canh giữ ở cửa sân.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


