Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quân Hôn Năm 70: Đại Lão Huyền Học Khuấy Động Cả Thôn Chương 33: Hung Tàn Như Vậy

Cài Đặt

Chương 33: Hung Tàn Như Vậy

Cũng không quản Lục Tranh có đồng ý hay không, cô nhảy lên chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt Trương Lai Phúc, vươn tay nắm lấy cổ ông ta, dùng hết sức lực quăng mạnh xuống đất.

Lúc này, oán hận trong lòng kiếp trước kiếp này coi như tìm được cửa ra, đương nhiên là cô sẽ không để Trương Lai Phúc có cơ hội phản kháng.

Nhìn Trương Lai Phúc nằm trên đất, muốn đứng dậy nhưng vùng vẫy mấy lần đều không dậy được, tay trắng mịn của Tiêu Minh Nguyệt vươn về phía ông ta, Trương Lai Phúc cũng cảm nhận được lực hút, khiến ông ta không tự chủ được bay về phía Tiêu Minh Nguyệt.

Ngay sau đó cổ ông ta lại bị nắm lấy, lại sau đó bị lực mạnh ném lên tường, sau đó cứ lặp đi lặp lại bị đánh ngã, từng phát từng phát.

Ông ta chỉ cảm thấy linh hồn của mình vô cùng đau nhức, dường như đều sắp long ra.

Lúc này ông ta mới biết được, người đã chết còn gian nan hơn khi sống.

Mà Lục Tranh lúc này, trong lòng cũng rung động không nói nên lời.

Tuy anh không nhìn thấy dáng vẻ cụ thể của quỷ hồn Trương Lai Phúc, nhưng anh có thể thấy Tiêu Minh Nguyệt đang nắm lấy bóng đen lặp lại đập, dường như bóng đen kia vô cùng đau đớn.

Cho dù thế nào anh cũng không ngờ tới, cô gái nhỏ nhìn xinh đẹp đáng yêu, lúc tàn nhẫn sẽ…

Hung tàn như vậy.

Đây cũng là lần đầu tiên anh thấy người Huyền Môn đối chiến với lệ quỷ, thực sự bị kinh diễm.

Lần này anh đến thăm ông ngoại, không nghĩ tới lại có thu hoạch ngoài ý muốn.

Mà lúc này những người khác của Tiêu gia cũng ra khỏi nhà.

Ngoại trừ Tiêu Minh Viễn, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy Tiêu Minh Nguyệt cầm lấy một bóng đen vung qua vung lại, bóng đen kia nhìn rất đau đớn.

Tuy Tiêu Minh Nguyệt chiếm thượng phong, nhưng trái tim bọn họ vẫn se thắt quặn đau.

Trương Huệ Lan đã toàn thân run rẩy, bà ấy dựa vào người Tiêu Kiến Chương run run nói:

“Cha đám nhỏ, chúng ta giúp đứa út kiểu gì đây?”

Tiêu Kiến Chương nhíu mày, nắm chặt tay muốn đi qua giúp đỡ, nhưng bị Tiêu Minh Viễn kéo lại:

“Cha, lúc này chúng ta đi qua chỉ gây trở ngại cho em út chứ không giúp được gì.”

Tiêu Kiến Chương chỉ có thể dừng bước, nhíu mày nhìn qua.

“Tha mạng, cô tha cho tôi đi.”

Lại nắm lấy cổ Trương Lai Phúc, ném mạnh xuống đất mấy cái, cô mới buông tay.

Trương Lai Phúc còn chưa thể hồn phi phách tán, cô còn mấy lời muốn nói với ông ta.

Tức giận trong lòng Tiêu Minh Nguyệt tiêu đi gần hết, mới dừng lại động tác đập Trương Lai Phúc.

Lúc này cô phát hiện người nhà đang khẩn trương hoảng sợ nhìn mình, thì nhếch miệng cười:

“Cha mẹ, mọi người có muốn nhìn thấy ma trông như thế nào không?”

Tiêu Kiến Chương: “…”

Trương Huệ Lan: “…”

Hình như có chút tò mò, có chút muốn.

Nhưng mà bọn họ vẫn luôn không nói gì, Tiêu Minh Dương giơ tay lên: “Anh anh anh, anh muốn xem.”

Tiêu Minh Nguyệt thấy người nhà không sợ lắm, thì đánh một dòng linh lực về phía mắt mỗi người.

Đợi người Tiêu gia thấy được Trương Lai Phúc nằm trên đất, đều thét lên kinh hãi.

Tiêu Minh Dương thì càng xắn tay áo, muốn đi qua đánh quỷ.

Tiêu Minh Nguyệt vội vàng kéo anh ta lại: “Anh hai, anh là người thường không đánh lại được ông ta đâu.”

Tiêu Minh Dương nghe thấy những lời này của cô lúc này mới dừng tay, đồng thời trong lòng có chút tiếc nuối.

Mà lúc này một tiếng ho khan vang lên, mọi người mới phát hiện còn có người đứng ở cửa.

Lục Tranh thấy người Tiêu gia đều nhìn mình, có chút xấu hổ, nhưng anh vẫn kiên trì nói với Tiêu Minh Nguyệt:

“Có thể để tôi nhìn với không?”

Tiêu Minh Nguyệt gật đầu, người ta đều vô cùng nghe lời trông coi, để anh nhìn thấy ma cũng không có gì.

Lập tức giơ tay đánh một chút linh lực qua, hai mắt của Lục Tranh lập tức sáng hơn nhiều, cũng thấy được Trương Lai Phúc ngồi trên đất.

Tiêu Minh Nguyệt kéo cái ghế ngồi xuống, nhìn Trương Lai Phúc trên đất nói:

“Biến thành lệ quỷ, có lẽ ông cảm thấy mình chết vô cùng oan ức đúng không?”

Trương Lai Phúc ngồi ở đó không nói lời nào, ông ta thật sự cảm thấy rất oan, nhưng đối mặt với Tiêu Minh Nguyệt ra tay tàn nhẫn, ông ta không dám nói gì.

Mới vừa rồi khi bị đánh linh hồn đau nhức, đến bây giờ còn chưa biến mất.

Tiêu Minh Nguyệt thấy ông ta giả chết hừ lạnh một tiếng:

“Lý Mạn Hồng vì ông mà chết, ông bị bắt vào tù theo lý thường là chuyện phải làm. Ông ở ngục giam bị người ta hại chết, lại càng không có chút xíu liên quan nào đến nhà tôi, sao ông lại chạy tới nhà tôi gây sự?”

Trương Lai Phúc vẫn không hé răng, ông ta là bị người ta hạ độc vào thức ăn mà chết.

Mà trước khi ông ta ăn cơm, trong đầu đều nghĩ chính là oán trách cả nhà Tiêu Kiến Chương, nếu Tiêu Kiến Chương an phận gánh tội thay cho ông ta, ông ta đã không bị bắt.

Ăn đồ ăn bị hạ độc, ông ta đau tới mức lăn lộn trong tù, đồng thời trong lòng rất hận, nhưng ông ta lại không biết là ai muốn giết ông ta, trong đầu hận chỉ còn lại người Tiêu gia.

Cho nên ông ta biến thành lệ quỷ, lập tức muốn tới tìm người Tiêu gia báo thù trước tiên.

Bây giờ có hung thần Tiêu Minh Nguyệt ở đây, đương nhiên là ông ta không dám nói những lời này.

Nhưng lúc này Tiêu Minh Nguyệt lại mở miệng, chỉ nghe cô nói: “Tôi nói ông chính là tên ngốc, đồ nhát gan.”

Trương Lai Phúc bị những lời này của cô làm cho tức giận, ngẩng đầu hung ác nhìn Tiêu Minh Nguyệt.

Đương nhiên là Tiêu Minh Nguyệt không sợ, cô nhàn nhã ngồi ở đó, lại nói:

“Chính ông bị người ta tính kế cũng không biết, không phải kẻ ngốc thì là gì? Ông chết biến thành lệ quỷ không dám đi tìm người chân chính hại ông, lại tới tìm nhà chúng tôi gây sự, không phải nhát gan thì là gì?”

“Cô nói cái gì? Tôi là bị người ta tính kế sao?”

Cuối cùng Trương Lai Phúc cũng mở miệng, Tiêu Minh Nguyệt tràn ngập hưng phấn nói ra suy đoán của mình với ông ta:

“Ông và Lý Mạn Hồng làm chuyện đó ở kho hàng cha tôi trông giữ, là ai đề nghị ông?”

Trương Lai Phúc nhếch miệng, hung ác trong mắt càng ngày càng nồng.

Tiêu Minh Nguyệt rất hài lòng đối với chuyện này, hơi thở lệ quỷ trên người Trương Lai Phúc vừa rồi gần như bị mình đánh không còn, cô muốn chính là Trương Lai Phúc biến thành lệ quỷ lần nữa.

“Lưu Hồng Binh chủ nhiệm ủy ban cách mạng của thị trấn đúng không?” Cô hỏi.

Lần này khí đen trên người Trương Lai Phúc chậm rãi dày đặc hơn, Tiêu Minh Nguyệt nhếch miệng cười, vô cùng xán lạn.

Nhưng nói ra những lời sai lệch quá nhiều, chỉ nghe cô nói: “Rất hận đúng không? Ước gì có thể báo thù, xé nát ông ta, giết ông ta.”

“Sao tôi có thể tin tưởng những chuyện cô nói là thật?” Trương Lai Phúc hỏi.

Tiêu Minh Nguyệt

“Lưu Hồng Binh bảo Lý Mạn Hồng tìm ông viết thư tiến cử, tôi tin Lưu Hồng Binh cũng nói chuyện Lý Mạn Hồng với ông. Nhưng ông không biết là, Lưu Hồng Binh tặng cho Lý Mạn Hồng một túi sữa mạch nha, bên trong có thuốc khiến người ta đột phát bệnh tim. Cho nên Lý Mạn Hồng mới chết.”

“Thật ư?” Trương Lai Phúc hỏi, lệ khí trên người ông ta càng ngày càng nồng.

Tiêu Minh Nguyệt nghiêm túc gật đầu: “Đương nhiên là thật, hay là tôi gọi Lý Mạn Hồng tới, ông tự mình hỏi nhé?”

Tiêu Minh Viễn đứng một bên mấp máy môi, em gái anh ta giỏi nói dối như vậy từ khi nào thế, trong sữa mạch nha có thuốc khiến người ta đột phát bệnh tim, rõ ràng đây chỉ là suy đoán.

Bên này Trương Lai Phúc suy nghĩ một lát mới nói: “Được, cô gọi Lý Mạn Hồng tới đây đi.”

Thực ra ông ta đã cơ bản tin tưởng lời Tiêu Minh Nguyệt nói, chẳng qua không muốn tin tưởng mình thật sự bị người ta tính kế mà thôi.

“Được thôi!”

Tiêu Minh Nguyệt lấy bút máy và giấy sách bài tập ra vẽ bùa gọi hồn, theo tay vung lên phù triện bốc cháy, mà Trương Lai Phúc lập tức cảm nhận được mình như bị sức mạnh kéo đi, muốn đi về phía Tiêu Minh Nguyệt.

Tiêu Minh Nguyệt thấy thế vung tay với ông ta, loại cảm giác bị kéo đi này lập tức biến mất.

Đúng lúc này, Lý Mạn Hồng bay đến bên ngoài sân nhà Tiêu gia, nhẹ nhàng gọi một tiếng:

“Em gái Tiêu gia.”

Người Tiêu gia nhìn về phía truyền đến giọng nói, lại là một hồn ma bay tới, hiện giờ bọn họ không còn sợ hãi kinh ngạc nữa.

Nhưng mà Trương Huệ Lan nhỏ giọng nói với Tiêu Kiến Chương: “Hình như cô ta mặc đồ của đứa út.”

Tiêu Kiến Chương gật đầu tán thành, nhưng mà hai người đều không nói gì nữa, rõ ràng là tình hình hiện giờ chuyện quần áo không quan trọng nữa.

“Cô vào đi!” Lúc này Tiêu Minh Nguyệt nói.

Mà Lý Mạn Hồng hơi sợ nhìn Lục Tranh, dương khí trên người anh quá nướng quỷ, cô ta không dám tới gần.

“Không sao, cô vào đi.” Tiêu Minh Nguyệt lại vẫy tay với Lý Mạn Hồng.

Lý Mạn Hồng thật cẩn thận cách xa Lục Tranh mấy mét mới nhẹ nhàng bay vào, Lục Tranh đứng ở đó mặt không chút biểu cảm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc